Chu Lăng Xuyên

2



Bởi vì năm đó, khi anh gần như sụp đổ vì chia tay với Trang Cẩm Thư, chính Lâm Vịnh Từ đã từ bỏ việc học ở nước ngoài, từ bỏ cả cha mẹ người thân, bất chấp tất cả để đến bên cạnh anh, lặng lẽ đồng hành không mưu cầu hồi đáp.

Chu Lăng Xuyên đứng trong khu vườn đêm đen thẳm. Hương hoa thoang thoảng trong không khí xộc vào mũi, nhưng trước mắt anh lại hiện lên vệt máu đỏ chói ấy. Dường như đến tận hôm nay, anh vẫn không quên được khoảnh khắc đó mình đã bàng hoàng và tuyệt vọng đến nhường nào. Anh và Trang Cẩm Thư không bao giờ quay lại được nữa, còn cô, đã dùng chính thân xác mình để tính kế anh. Anh buộc phải chịu trách nhiệm, buộc phải cưới cô.

Cho nên, làm sao anh có thể tin được một người đàn bà yêu anh như mạng sống như vậy lại nỡ lòng bỏ đi đứa con của hai người?

Anh đến chỗ Trang Cẩm Thư. Buổi tối còn có một bữa tiệc, là do mấy người bạn chung hồi đại học tổ chức. Chu Lăng Xuyên biết mấy người bạn đó quan hệ rất tốt với Trang Cẩm Thư, họ thực sự có ý vun vào, muốn hai người gương vỡ lại lành.

Nhưng anh lại rất rõ ràng: Anh sẽ không ly hôn với Lâm Vịnh Từ.

Khi cha của Lâm Vịnh Từ lâm bệnh qua đời, anh đã thề trước giường bệnh của ông rằng sẽ đối tốt với cô cả đời, chăm sóc cô. Anh xưa nay luôn là người nói một là một, hai là hai. Lời anh đã nói thì sẽ không thất hứa.

Còn Lâm Vịnh Từ, sau khi bình tĩnh lại và nghĩ thông suốt, tự nhiên sẽ ngoan ngoãn trở về nhà thôi. Anh có sự tự tin đó.

7

Ngày tôi xuất viện, không có ai đến đón. Giống như năm đó tôi khăng khăng một thân một mình bay về nước để đến bên cạnh Chu Lăng Xuyên vậy. Giờ đây khi đưa ra quyết định này, tôi vẫn không nói cho bất kỳ ai, chỉ sau khi mọi chuyện đã định đoạt xong xuôi, tôi mới báo cho hai người bạn thân nhất.

Trong mắt Chu Lăng Xuyên và bạn bè của anh, tôi luôn là một người phụ nữ trầm lặng và nhút nhát. Thầy cô và bạn bè cũ đa phần cũng nghĩ Lâm Vịnh Từ là một cô gái nội tâm, dịu dàng. Nhưng thực tế chỉ có chính tôi mới biết, từ thời thiếu nữ, tôi đã từng có những khoảnh khắc can trường đến cô độc. Đến nay khi đã gần ba mươi, sự can trường ấy vẫn được giấu kín sâu trong lòng tôi.

Tôi không quay về căn nhà đó, mà đến một căn nhà nhỏ có sân vườn do chính tôi tự bỏ tiền túi ra mua. Năm nay vừa mới sửa sang xong, tất cả đều do tôi tự tay làm. Tôi còn chưa kịp nói với Chu Lăng Xuyên và đưa anh đến xem. Anh vốn dĩ cũng chẳng bận tâm đến những việc “vặt vãnh” này của tôi, nên không hề biết đến sự tồn tại của mái ấm nhỏ này.

Đêm hôm đó khi trở về, tôi từng tưởng mình sẽ mất ngủ. Nhưng khi nằm trên chiếc giường chỉ của riêng mình, tôi vừa nhắm mắt đã chìm vào mộng mị.

Đó là năm mười tám tuổi, tôi vô tình bắt gặp Chu Lăng Xuyên đang hôn một cô gái. Khi ấy, đêm dài đằng đẵng, sương lạnh đầy đất. Trên đường về nhà, tôi đã khóc suốt cả đoạn đường vì mối tình thầm kín còn chưa kịp bắt đầu đã chết yểu.

Năm hai mươi tuổi, bạn cùng phòng nói với tôi rằng Chu Lăng Xuyên và bạn gái đã dọn ra ngoài sống chung. Khi ấy, tuyết rơi trắng xóa, hoa tuyết bay đầy trời. Tôi đi từ giảng đường về đến ký túc xá mới chợt nhận ra nước mắt đã đóng thành băng.

Năm hai mươi hai tuổi, Chu Lăng Xuyên thông báo sắp đính hôn trên vòng bạn bè. Khi ấy, mưa xuân rả rích, nhỏ giọt bên hiên nhà. Giống như những tâm tư thiếu nữ ẩm ướt, mập mờ được viết trên giấy với những vết mực loang lổ. Tôi đã mở rồi tắt cái thông báo đính hôn ấy không biết bao nhiêu lần, cuối cùng cũng chỉ dám nhấn một nút “Like”.

Năm hai mươi lăm tuổi, bạn bè đột nhiên bảo tôi Chu Lăng Xuyên đã chia tay mối tình đầu, anh bị đả kích lớn, gần như gục ngã. Khi ấy, nắng hè chói chang, gió đêm nóng hầm cập. Tôi đi chuyến bay quốc tế xuyên đêm về nước, dựa vào một bầu nhiệt huyết cô độc mà xuất hiện dưới lầu nhà anh.

Anh uống say khướt, dường như đã hoàn toàn từ bỏ bản thân. Bạn bè, người thân của anh đều bó tay. Những người đến khuyên đều bị anh mắng chửi, xua đuổi. Tôi cũng không ngoại lệ. Mảnh vỡ ly rượu đã làm xước tay và bắp chân tôi. Tôi vốn mắc chứng sợ máu từ nhỏ, vậy mà khoảnh khắc ấy lại có thể nén nỗi sợ sinh lý để mỉm cười với anh. Mặc cho anh dùng những lời lẽ độc địa nhất để mắng nhiếc, nhục mạ, tôi nhất quyết không rời đi. Bởi vì tôi biết, đây có lẽ là cơ hội duy nhất trong đời này của mình.

Và đời người, suy cho cùng cũng phải một lần vì người mình thực sự thích mà liều mạng bất chấp tất cả.

Tôi nén sự thẹn thùng, nén cái tính nội tâm ăn sâu vào xương tủy, lặp đi lặp lại với anh rằng: “Chu Lăng Xuyên, em thích anh, thích anh rất lâu rồi, thích anh rất nhiều năm rồi, anh có muốn thử với em không?”

Ban đầu anh khinh khỉnh, sau đó buông lời giễu cợt, cuối cùng dường như bị tôi làm phiền đến mức không còn cách nào khác, đành lạnh lùng giữ im lặng. Rồi sau đó, có lẽ anh đã quen, hoặc cũng có lẽ bị tôi cảm động, anh dần dần cũng nói với tôi vài câu. Có đôi khi anh cũng cho phép tôi uống cùng vài ly, nhưng luôn kiên quyết từ chối tôi, khuyên tôi đừng lãng phí thời gian vào anh nữa.

Anh nói: “Lâm Vịnh Từ, em không phải kiểu người tôi thích. Trong lòng tôi đã có người rồi, tôi sẽ không thích em đâu, dù em có làm gì tôi cũng không mảy may lay động.”

Trong giấc mơ, tôi vẫn nhớ lúc đó mình đã buồn đến nhường nào. Rõ ràng mắt đã đỏ hoe nhưng vẫn có thể mỉm cười với anh: “Không sao mà, chúng mình làm bạn thôi, cứ như bây giờ là tốt rồi.” Anh không từ chối, dường như đã ngầm đồng ý.

Nhưng quan hệ bạn bè của chúng tôi cũng chỉ duy trì được nửa năm. Mùa đông năm tôi hai mươi lăm tuổi, Chu Lăng Xuyên bị đối thủ trên thương trường ám toán, uống nhầm ly rượu không sạch sẽ. Anh gượng gạo về đến nhà, rồi khi tôi chạy ra đón, anh đã ôm chặt lấy tôi. Khi ôm tôi, anh đã hôn tôi và gọi tên tôi.

Lúc đầu tôi tưởng anh chỉ say rượu, nhưng đến khi tôi nhận ra điều bất thường thì mọi chuyện đã không còn kịp nữa. Và điều tồi tệ nhất là, khi anh tiến vào, người anh gọi tên lại là Trang Cẩm Thư.

Nhưng, đã quá muộn rồi.

Nếu tôi biết tối đó anh đã uống ly rượu bị bỏ thuốc, nếu tôi biết ngay từ đầu khi ôm tôi anh đã nhận nhầm tôi thành Trang Cẩm Thư, thì tất cả những chuyện sau đó, tôi có chết cũng không để nó xảy ra. Nhưng trớ trêu thay, định mệnh lại trêu đùa tôi như vậy.

Sau đó, khi tỉnh rượu, Chu Lăng Xuyên đã quên mất ly rượu không sạch sẽ kia, nhưng anh cũng đã chịu trách nhiệm cho chuyện mà anh tưởng là “sai lầm sau khi say”. Ngay cả lúc này, tôi cũng phải thừa nhận anh là một người chồng đúng mực, một người con rể tận trách. Lúc cha tôi hấp hối, thực ra ông đã ra đi trong sự an lòng và thanh thản. Chu Lăng Xuyên đã quỳ bên giường bệnh của ông và trịnh trọng thề rằng sẽ đối xử tốt với tôi cả đời, chăm sóc tôi. Khoảnh khắc ấy tôi đã tưởng rằng, tình yêu bao năm qua cuối cùng cũng nhận được một chút hồi đáp.

Nhưng sau này, hiện thực đã giáng cho tôi một cái tát trời giáng. Tình yêu nồng cháy điên cuồng thuở thiếu thời, một khi người đó lại đứng trước mặt anh, anh sẽ không thể nào cưỡng lại được. Ánh trăng sáng mãi mãi là ánh trăng sáng, không ai có thể thay thế.

Tôi lại một lần nữa khóc lóc tỉnh dậy từ trong mơ. Cảm giác như quay lại sự tuyệt vọng của đêm năm mười tám tuổi. Nhưng tôi đã hai mươi tám rồi, thế giới của tôi không còn chỉ có mỗi tình yêu. Tôi đã yêu, đã có được, điều đó đã vượt xa mong cầu xa xỉ thời thiếu nữ của mình. Vì vậy tôi biết rất rõ, đời này tôi sẽ không vì Chu Lăng Xuyên mà rơi lệ nữa.

8

Chu Lăng Xuyên không ngờ lại nghe thấy chuyện nực cười là Lâm Vịnh Từ đi phẫu thuật phá thai một lần nữa. Khi ấy, anh và Trang Cẩm Thư vừa rời khỏi bữa tiệc rượu của bạn bè. Trang Cẩm Thư sống ở nước ngoài những năm qua nên khá ham chơi, cô uống quá chén, nôn thốc nôn tháo.

Khi bạn của Lâm Vịnh Từ gọi anh, anh đang khẽ nhíu mày, nhẹ nhàng vỗ lưng cho Trang Cẩm Thư. Quay đầu lại, anh thấy hai cô gái đó. Họ là những người bạn thân nhất của Lâm Vịnh Từ thời trung học, cũng là những người cô qua lại thân thiết nhất sau khi về nước. Chỉ là hai cô gái này dường như luôn có ác cảm với anh, nên số lần họ gặp nhau rất ít.

“Chu tiên sinh.” Cô gái cao ráo tên Giang Tranh nhìn anh với nụ cười đầy mỉa mai. “Vợ của anh làm phẫu thuật phá thai chưa đầy một tuần, vậy mà Chu tiên sinh vẫn còn tâm trí và nhã hứng ở đây chăm sóc người phụ nữ khác sao?”

Chu Lăng Xuyên sầm mặt: “Cô nói năng luyên thuyên gì đấy? Đừng cậy mình là bạn của Lâm Vịnh Từ mà cùng cô ta diễn cái trò vụng về này.”

Trang Cẩm Thư loạng choạng đứng dậy, dựa dẫm vào lòng anh: “Lăng Xuyên, họ là ai thế? Với cả, em nghe thấy ai phá thai cơ? Là ai vậy?”

Sắc mặt anh u ám khó coi, đỡ Trang Cẩm Thư đứng vững. Nhưng cô ta cứ như không xương mà cứ rúc vào lòng anh. Anh cũng đã uống rất nhiều rượu, dạ dày nóng rát khó chịu, đầu cũng đau như búa bổ. Thông thường những lúc thế này, Lâm Vịnh Từ sẽ luôn tự mình lái xe mang canh giải rượu đến đón anh về nhà. Cô sẽ khẽ phàn nàn rằng anh lại uống nhiều rượu thế, nhưng cũng sẽ vô cùng kiên nhẫn và dịu dàng đút canh cho anh uống. Suốt quãng đường cô lái xe vừa nhanh vừa êm, khi về đến nhà, anh sẽ gối đầu lên đùi cô. Ngón tay cô rất mềm, xoa bóp vào các huyệt đạo của anh, cảm giác dễ chịu không sao tả xiết.

Anh nghĩ, chắc là mình thực sự say rồi. Nếu không, làm sao anh có thể nhớ đến Lâm Vịnh Từ khi Trang Cẩm Thư đang đứng ngay trước mặt mình chứ? Hơn nữa, chuyện này không chỉ xảy ra mỗi hôm nay.

“Chu Lăng Xuyên, lúc trước Vịnh Từ nói muốn kết hôn với anh, chúng tôi đã không tán thành. Nhưng vì cô ấy thích, nên chúng tôi cũng chỉ biết ủng hộ. Mấy năm sau khi cưới, anh trông cũng có vẻ ra dáng con người hơn, chúng tôi cũng mừng cho Vịnh Từ. Chỉ là, hừ, giang sơn dễ đổi bản tính khó dời!”

“Giang Tranh, tôi nể mặt Lâm Vịnh Từ nên không chấp nhặt với cô…”

“Tại sao lại không chấp nhặt? Lăng Xuyên, anh hiền quá rồi! Hôm nay em nhất định phải chấp nhặt đấy!” Trang Cẩm Thư bỗng nổi giận, cô ta bước tới một bước, giơ tay định tát vào mặt Giang Tranh. “Cô lấy quyền gì mà chửi người ta, cô là cái thá gì chứ?”

Nhưng Giang Tranh đã nhanh tay tát cô ta trước một cái: “Tôi dù có không ra gì đi nữa, thì vẫn còn tốt hơn loại tiện nhân biết người ta có vợ rồi vẫn còn đâm đầu vào như cô!”

Cái tát này rất mạnh, tiếng kêu giòn giã. Người đi cùng định cản nhưng không kịp. Trang Cẩm Thư bị tát đến ngây người, một lúc sau mới hoàn hồn.

“Báo cảnh sát, Chu Lăng Xuyên, em muốn báo cảnh sát!” Cô ta bịt mặt, tức đến mức răng run bần bật, nước mắt rơi lã chã: “Cô ta đừng hòng hòa giải, em tuyệt đối không hòa giải!”

9

Khi tôi đến đồn cảnh sát, Trang Cẩm Thư đang gục trong lòng Chu Lăng Xuyên khóc nức nở. Thấy tôi, anh theo bản năng muốn đẩy người ra, nhưng rồi bỗng lạnh mặt lại, ôm chặt hơn một chút, thậm chí còn âu yếm xoa mặt Trang Cẩm Thư, khẽ dỗ dành:

“Ngoan nào đừng khóc nữa, nghe em hết, chúng ta không hòa giải. Dù cô ta có quỳ xuống xin lỗi chúng ta cũng không hòa giải.”

Giang Tranh ngồi ở một góc bên cạnh, mắt đỏ hoe. Thấy tôi, nước mắt cô ấy lại rơi xuống: “Vịnh Từ, tớ xin lỗi…”

Tôi xua tay, ra hiệu cô ấy không cần nói nhiều. Tôi đã nắm bắt được sơ bộ ngọn ngành câu chuyện. Giang Tranh tính tình nóng nảy nhưng tốt bụng, cô ấy thực sự xót xa cho tôi, muốn đòi lại công bằng cho tôi, tôi đều hiểu hết. Tôi khẽ an ủi cô ấy một lúc, sau đó mới nhìn về phía Chu Lăng Xuyên.

Sau khi phá thai, tôi vẫn chưa hoàn toàn hồi phục. Trời đầu hè mà tôi vẫn thấy lạnh, không nhịn được mà kéo chặt chiếc áo len mỏng trên người. Chu Lăng Xuyên khẽ nhíu mày một chút. Vừa mở miệng, giọng anh đã nhuốm vẻ lạnh lùng: “Làm loạn đến mức này, cô hài lòng chưa? Năm xưa tôi đã nói thế nào, chỉ cần cô không làm loạn, cứ an phận thủ thường thì vị trí Chu phu nhân sẽ mãi là của cô. Cô cứ nhất định phải làm cho gà chó không yên, để người ta xem trò cười, nhà họ Chu chúng tôi đã bao giờ bị mất mặt thế này chưa?”

Trang Cẩm Thư đang thút thít trong lòng anh rõ ràng rùng mình một cái. Cô ta ngước đôi mắt sưng húp vì khóc lên nhìn tôi, ánh mắt chứa đầy oán hận.

Tôi mỉm cười, nhẹ nhàng lên tiếng: “Trang tiểu thư, Giang Tranh ra tay trước là cô ấy không đúng, tôi thay mặt cô ấy xin lỗi cô.”

Trang Cẩm Thư lạnh lùng cười nhạo, quay mặt đi: “Tôi đã nói rồi, tôi không chấp nhận bất kỳ lời xin lỗi hay hòa giải nào.”

“Như vậy có được không?” Tôi lấy từ trong túi xách ra hai bản thỏa thuận ly hôn. “Tôi đã ký tên rồi.”

Trang Cẩm Thư đột ngột trợn tròn mắt. Cô ta rõ ràng là vô cùng kinh ngạc. Có lẽ cuộc điện thoại hôm đó của chúng tôi, cô ta căn bản chẳng hề tin. Bởi vì trong mắt cô ta, một bà nội trợ như tôi làm sao nỡ từ bỏ cái ghế Chu phu nhân vàng son này chứ.

“Chu Lăng Xuyên, anh xem qua đi, nếu không có ý kiến gì thì phiền anh ký tên vào.” Tôi đưa bản thỏa thuận ly hôn đến trước mặt Chu Lăng Xuyên.

Chân mày anh đột nhiên giật mạnh liên hồi. Ngay cả gân xanh ở thái dương dường như cũng nổi lên đầy vẻ khác thường. Khuôn mặt điển trai lúc nào cũng đắc ý ấy, lúc này lại u ám như sắp nhỏ ra nước. Anh đột ngột đẩy Trang Cẩm Thư ra, đứng bật dậy: “Lâm Vịnh Từ, cô không hiểu tiếng người à? Tôi nói lại lần nữa, chỉ cần cô không làm loạn, cứ an phận thủ thường…”

“Nhưng Chu Lăng Xuyên này.” Tôi mỉm cười lắc đầu ngắt lời anh: “Tôi không muốn làm Chu phu nhân nữa rồi.”

“Cô nói cái gì?”

“Tôi nói, tôi đã không còn yêu anh nữa, tôi cũng không muốn làm Chu phu nhân nữa. Ly hôn đi, chúng ta kết thúc trong êm đẹp.”

“Tôi đã nói rồi, tôi sẽ không ly hôn. Tôi đã hứa với cha cô…”

“Nhưng nếu ông ấy còn sống, biết tất cả những gì đang xảy ra, ông ấy cũng sẽ ủng hộ tôi rời xa anh.” Giọng tôi rất bình thản, không có chút gợn sóng cảm xúc nào. Hóa ra người mình từng yêu mười mấy năm, buông tay cũng nhẹ nhàng đến vậy.

“Ký tên đi, phần phân chia tài sản anh xem qua đi, tôi chỉ lấy những gì mình nên lấy. Anh ký sớm một chút thì cũng sớm cho Trang tiểu thư một danh phận đàng hoàng, đỡ để người ta phải chịu thiệt thòi.”

Chu Lăng Xuyên đứng im không động đậy. Chỉ có đôi mắt thâm trầm ấy dán chặt vào tôi, như muốn nhìn thấu tâm can tôi. Nhưng tôi đã dời mắt đi chỗ khác.

“Trang tiểu thư, giờ có thể hòa giải được chưa?”

Trang Cẩm Thư theo bản năng định gật đầu. Nhưng Chu Lăng Xuyên đã giật lấy bản thỏa thuận ly hôn, trực tiếp xé thành từng mảnh vụn.

“Tôi đã nói rồi, tôi sẽ không ly hôn.”

Tôi nhún vai: “Vậy thì thật đáng tiếc, tôi chỉ có thể nhờ luật sư giúp tôi khởi kiện ly hôn thôi.”

“Lâm Vịnh Từ!” Chu Lăng Xuyên đột nhiên nghiến chặt răng: “Cô rời bỏ tôi rồi còn muốn làm một Chu phu nhân được chiều chuộng, hưởng vinh hoa phú quý sao? Cô nghĩ xem tại sao người khác lại săn đón cô, chẳng phải là nhờ lớp hào quang Chu phu nhân này sao?”

Tôi bình thản, thản nhiên nhìn anh: “Vậy thì cứ thử xem sao, cùng lắm thì bắt đầu lại từ đầu, dù sao tôi cũng mới hai mươi tám tuổi, cuộc đời tôi vẫn còn vô số cơ hội để sai lầm và làm lại.”

Chu Lăng Xuyên dường như tức giận đến cực điểm, lồng ngực phập phồng dữ dội. Một lúc sau, anh mới lại lên tiếng, nhưng đã đổi sang giọng điệu ôn hòa: “Vịnh Từ, cô thực sự đã mang thai đúng không? Hôm đó cô hỏi tôi, nếu cô mang thai thì sao.”

“Giờ tôi trả lời lại cho cô có được không?” Anh nhìn tôi, trong mắt chỉ có một mình tôi. Ánh mắt ấy chân thành và chuyên nhất đến thế.

Tôi đã từng khao khát nó vô số lần. Giờ đây cuối cùng cũng thấy nó trên gương mặt anh, nhưng tôi chỉ cảm thấy nực cười và nhẹ lòng. Hóa ra có một ngày, khi đối diện với thứ mình từng cầu mà không được, con người ta lại có thể thờ ơ và nảy sinh chút chán ghét tinh vi đến vậy.

“Chu Lăng Xuyên, tôi đã làm phẫu thuật bỏ nó đi rồi. Xin lỗi nhé, anh không còn cơ hội để trả lời lại nữa đâu.”

Vành mắt cuối cùng vẫn nhói đau một chút. Có lẽ đó là thiên tính của phụ nữ. Nhưng trong nhiều trường hợp, con người ta luôn phải vượt qua những khoảnh khắc khó khăn nhất mới có thể trở nên mạnh mẽ.

10

Chu Lăng Xuyên tự nhốt mình trong thư phòng suốt hai ngày ròng rã. Sau đó, Lâm Vịnh Từ lại gửi đến một bản thỏa thuận ly hôn mới.

Luật sư ủy thác của cô nói: “Chu tiên sinh, Lâm tiểu thư nói nếu anh bằng lòng ký tên thì đôi bên đều thuận tiện. Còn nếu anh không muốn, cô ấy chỉ còn cách khởi kiện ly hôn. Lâm tiểu thư không muốn phải đối đầu nhau trước tòa, cô ấy nói vẫn muốn chúng ta kết thúc trong êm đẹp.”

Kết thúc trong êm đẹp sao? Chu Lăng Xuyên cảm thấy cụm từ này thật nực cười làm sao. Dựa vào cái gì mà thế giới của anh, cô muốn xông vào là đột ngột xông vào, muốn đi là phẩy tay áo rời đi một cách tiêu sái, dứt khoát như vậy?

Là cô nói yêu anh trước, nói yêu anh mà chẳng cầu mong gì. Giờ đây cũng chính là cô vứt bỏ anh như vứt một thứ rác rưởi. Cô thậm chí thực sự đã bỏ đi đứa con của hai người. Sao cô có thể nhẫn tâm đến thế? Đó là máu mủ của họ mà.

Chu Lăng Xuyên không hiểu tại sao mình lại cảm thấy đau thấu tâm can, đến mức ngũ tạng lục phủ như co thắt lại. Anh thậm chí không thể nhắm mắt, vì hễ nhắm mắt lại là gương mặt thanh tú và đôi mắt bình lặng đến quá đáng của Lâm Vịnh Từ lại hiện ra.

Bao nhiêu năm qua, anh đã thấy trong mắt cô sự thẹn thùng, căng thẳng, nồng nàn, hoan hỷ và ngưỡng mộ. Anh đã quen với việc trong đôi mắt ấy lúc nào cũng đong đầy hình bóng mình. Cho đến tận bây giờ, khi đôi mắt ấy trở thành đầm sâu hoang vắng, thành vũng lầy tĩnh lặng, anh mới thực sự bắt đầu hoảng loạn.

Sau khi luật sư đi, anh thử gọi điện cho Lâm Vịnh Từ. Nhưng cô đã sớm thay đổi mọi phương thức liên lạc. Anh đành muối mặt gọi cho người bạn thân nhất của cô.

“Muốn gặp Vịnh Từ à?” Giang Tranh ở đầu dây bên kia cười một tiếng lảnh lót đầy châm biếm: “Xin lỗi nhé, Vịnh Từ nói rồi, có việc gì thì mời tìm luật sư Triệu.”

Anh nén cơn giận đang cuộn trào trong lòng, lần đầu tiên hạ mình thấp giọng với người khác: “Giang Tranh, tôi muốn nói chuyện tử tế với Vịnh Từ, dù sao hiện giờ chúng tôi vẫn là vợ chồng. Nếu cô đang ở bên cạnh cô ấy, có thể cho cô ấy nghe điện thoại của tôi một chút được không?”

“E là không tiện lắm đâu.”

“Là về vấn đề phân chia tài sản, tôi có vài điểm chưa đồng tình.”

“Chờ chút, để tôi hỏi ý Vịnh Từ.”

Anh như nghe thấy âm thanh cứu rỗi, nhưng trái tim lại căng thẳng đến tột độ. Vài chục giây ngắn ngủi ấy dài đằng đẵng tựa cả thế kỷ. Cho đến khi giọng nói của Lâm Vịnh Từ vang lên bên tai.

“Chu Lăng Xuyên, tôi cũng vừa nhớ ra một chuyện.”

Đầu dây bên kia của cô có vẻ rất náo nhiệt, giống như một buổi tụ tập bạn bè vào buổi hoàng hôn mùa hạ. Anh thậm chí có thể hình dung ra dáng vẻ của cô lúc này: mặc một chiếc váy màu xanh biếc, mái tóc dài buộc đơn giản sau gáy, để lộ vầng trán đầy đặn sáng sủa và đôi mắt long lanh dịu dàng. Cô vẫn luôn mỉm cười như thế, giữa những đóa hoa cô thích, và trước mặt người đàn ông cô từng yêu.

Nhưng giờ đây, cô không còn yêu anh nữa.

Anh nhìn chiếc đồng hồ trị giá hàng triệu tệ trên cổ tay, nhìn nghiên mực vô giá trên bàn làm việc, bỗng chốc thấy mình chẳng khác nào một kẻ ăn mày. Anh điên cuồng muốn giữ lấy cô, cổ họng như bị nghẹn lại, muốn phát ra âm thanh để ngăn cô lại, ngăn cô nói ra chuyện vừa nhớ tới kia. Linh tính mách bảo anh rằng, một khi nói ra, giữa họ sẽ chẳng còn khả năng nào nữa.

Nhưng Lâm Vịnh Từ đã chậm rãi cất lời:

“Mùa đông năm hai mươi lăm tuổi, cái đêm đầu tiên của chúng ta. Không chỉ là anh uống say, mà tôi cũng chưa bao giờ chủ động cả. Chu Lăng Xuyên, là do anh uống nhầm ly rượu không sạch sẽ. Là anh vừa vào cửa đã ôm chầm lấy tôi, hôn tôi và gọi đúng tên của tôi. Nếu lúc đó tôi biết sự thật, nếu anh gọi tên Trang Cẩm Thư sớm hơn một chút, nếu mọi chuyện còn kịp cứu vãn, thì đêm đó đã chẳng có gì xảy ra cả. Cho nên, Chu Lăng Xuyên, cuộc hôn nhân của chúng ta là anh sai trước. Nếu anh còn cảm thấy áy náy với tôi dù chỉ một chút, thì xin đừng kéo dài nữa, ký tên ly hôn đi.”

Anh nắm chặt điện thoại, cả người như rơi vào hầm băng. Bởi vì trong mối quan hệ này anh luôn đứng ở vị trí cao cao tại thượng, nên anh mặc nhiên cho rằng cô đã nhân lúc anh say xỉn mà dây dưa để xảy ra quan hệ, cho rằng cô bất chấp thủ đoạn để được gả cho anh. Nhưng dù thế nào, rốt cuộc anh cũng là người lấy đi lần đầu tiên của cô, nên anh đã kiêu ngạo nhưng cũng tự phụ là một quý ông mà chưa từng vạch trần.

Mãi đến đêm Trang Cẩm Thư trở về, trong phút chốc ý loạn tình mê, anh muốn dọn ra khỏi nhà. Dường như anh phải dùng những “hành vi thấp kém” mà anh tưởng tượng về cô năm xưa mới có thể che đậy được sự đê tiện và nhơ nhuốc của mình hiện tại.

“Vịnh Từ… anh chưa từng nghĩ đến việc ly hôn, thật đấy…” Anh lầm bầm, nhưng Lâm Vịnh Từ chỉ khẽ thở dài một tiếng rồi cúp máy.

Ngoài cửa vang lên tiếng giày cao gót, tiếp đó là giọng nói của Trang Cẩm Thư. Anh siết chặt điện thoại, đôi mày không tự chủ được mà cau lại. Anh từng khao khát được gặp lại cô ta biết bao. Đêm hai người gặp lại, anh đã bị tình cũ và những kích thích mới làm mờ mắt, gây ra những chuyện ngu xuẩn hoang đường.

Anh và Trang Cẩm Thư quấn quýt cả đêm, nối lại giấc mộng cũ. Mọi thứ đều tuyệt vời như trong ký ức, đúng như những gì anh tưởng tượng. Cô ta rạng rỡ, xinh đẹp như thế, họ mới là một đôi trời sinh. Còn Lâm Vịnh Từ thì sao, chẳng qua chỉ là một bà nội trợ nhạt nhẽo như nước lã. Cái gọi là sự nghiệp của cô trong mắt anh cũng nực cười như trò chơi trẻ con. Anh khinh miệt cô và tất cả những gì thuộc về cô.

Nhưng dù sao anh cũng đã cưới cô, đã thề trước giường bệnh của cha cô. Anh là một người đàn ông có lương tâm và giới hạn, và cô cũng được coi là một người vợ đúng mực. Anh đã quen với sự hiện diện của cô, không ghét cô, thậm chí có đôi chút thích cô.

Anh đã suy tính kỹ, anh không hề có ý định cưới Trang Cẩm Thư. Những chuyện hoang đường của cô ta ở nước ngoài những năm qua anh cũng có nghe phong thanh. Nhưng anh cảm thấy mình vẫn thích cô ta, vậy nên anh muốn một người tình xinh đẹp, lại cũng muốn một người vợ dịu dàng. Anh thấy hai điều này chẳng có gì là không thể tồn tại song song. Lâm Vịnh Từ làm sao có thể rời bỏ anh được chứ? Cô chỉ cần ngoan ngoãn ở nhà chờ đợi, không quấy không nháo, thì người chồng là anh cuối cùng vẫn sẽ về nhà thôi.

Nhưng cô không cần anh nữa.

Chu Lăng Xuyên nhìn lại bản thỏa thuận ly hôn một lần nữa. Về phần phân chia tài sản, anh không tìm ra được một kẽ hở nào. Cô chưa bao giờ tham lam, những gì không thuộc về mình cô không lấy dù chỉ một xu. Anh thậm chí không có lý do gì để dây dưa.

Nhưng, thật sự phải ký sao? Lâm Vịnh Từ mới hai mươi tám tuổi, cô dịu dàng và xinh đẹp như thế, chắc chắn sẽ có thêm nhiều người đàn ông theo đuổi. Nếu cô chấp nhận người khác thì sao? Nếu cô cũng dùng ánh mắt dịu dàng từng nhìn anh để nhìn người đàn ông khác thì sao?

Chu Lăng Xuyên cảm thấy mình như bị rút mất xương sống. Anh thẫn thờ ngồi xuống ghế sofa. Tiếng của Trang Cẩm Thư mỗi lúc một gần, anh cảm thấy bực bội không sao tả xiết. Vào khoảnh khắc cô ta đẩy cửa bước vào, anh đột ngột vơ lấy cái gạt tàn trên bàn ném mạnh xuống trước mặt cô ta.

Cô ta sợ hãi, đôi mắt rưng rưng nhìn anh: “Lăng Xuyên?”

“Tại sao cô đột nhiên về nước?”

“Nói đi, tại sao mấy năm trời không có tin tức gì, giờ lại đột ngột quay về!”

Dáng vẻ của anh lúc này chắc hẳn rất đáng sợ, Trang Cẩm Thư lùi lại liên tục, cả người run rẩy: “Không vì sao cả, em chỉ là nhớ anh, nhớ bạn bè…”

Anh bỗng cười khẩy một tiếng, ánh mắt nhìn cô ta lạnh lẽo như băng giá: “Mấy năm qua ở nước ngoài, cô bị người ta chơi hỏng rồi, có lẽ đến con cũng chẳng sinh nổi nữa đúng không?”

Trang Cẩm Thư đột ngột trợn tròn mắt: “Không có, em không có.”

“Lần nào cô cũng không cho tôi dùng biện pháp tránh thai, cô nói cô đã làm phẫu thuật rồi, tôi có thể yên tâm làm với cô. Rốt cuộc là cô đã làm phẫu thuật, hay là căn bản cô không còn khả năng sinh nở nữa?”

Anh nghĩ đến mấy câu đàm tiếu vô tình nghe được từ một thiếu gia vừa về nước cách đây không lâu. Chỉ thấy mỉa mai và nực cười. Anh đã vì một người đàn bà như thế này mà mê muội nhất thời. Anh mất đi người vợ của mình, mất đi máu mủ của chính mình trong bụng vợ, để rồi chỉ nhận lại một người đàn bà nhơ nhuốc như thế này.

Đến lúc này anh mới bừng tỉnh đại ngộ. Trang Cẩm Thư nhiều năm trước có thể vì một người đàn ông giàu có hơn, vì tiền đồ tốt đẹp hơn mà không ngần ngại chia tay anh không một lần ngoảnh lại. Giờ cô ta quay lại tìm anh, chẳng qua là vì không còn lựa chọn nào tốt hơn nữa mà thôi. Vậy mà anh như một thằng ngu, thế mà lại tin vào những lời giả dối ấy, tưởng rằng bao năm qua cô ta cũng quyến luyến anh như cách anh chưa từng quên cô ta vậy.

Chu Lăng Xuyên chậm rãi đưa tay lên, che kín đôi mắt mình.

“Lăng Xuyên…” Trang Cẩm Thư cố gắng nói thêm điều gì đó, hoặc giải thích điều gì đó. Nhưng Chu Lăng Xuyên đã lạnh lùng lên tiếng: “Cút ra ngoài. Đừng bao giờ để tôi nhìn thấy cô nữa.”

11

Sau khi ly hôn, tôi và Giang Tranh đi du lịch khắp nơi trong một thời gian dài. Chuyên mục mới của tôi có lưu lượng và phản hồi rất tốt. Không lâu sau, một chương trình trò chuyện rất ăn khách mời tôi tham gia.

Khi chương trình sắp kết thúc, một khán giả nam bỗng đứng dậy công khai bày tỏ tình cảm với tôi. Tôi ngẩn ra một thoáng, rồi mới cùng toàn thể khán giả cười rộ lên. Cảm giác như thời gian quay ngược lại, trở về năm ấy. Hình như cũng cùng một khung cảnh, chỉ có điều tôi ngồi trên sân khấu lúc này đã mang một tâm trạng hoàn toàn khác biệt.

Ngón tay tôi không đeo chiếc nhẫn cưới đắt tiền, mà đeo rất nhiều chiếc nhẫn đá quý rẻ tiền nhưng xinh đẹp và cá tính. Đó là những thứ chúng tôi mua ở các sạp hàng vỉa hè khi đi du lịch. Tôi rất thích chúng, tôi thấy vui, vui hơn cả khi đeo nhẫn kim cương.

Khi tôi cười, trong mắt có sự thưởng thức, có sự bình thản nhưng bao dung rộng lượng, tuyệt nhiên không còn vẻ thẹn thùng mang theo chút niềm vui nhỏ bé của ngày xưa nữa. Tôi cầm lấy micro:

“Rất cảm ơn sự yêu mến của anh, đó là vinh dự của tôi. Nhưng rất xin lỗi, tôi hiện tại không muốn bắt đầu một mối quan hệ mới.”

Vị khán giả nam đó rất lịch thiệp, anh có chút hụt hẫng nhưng vẫn ôn hòa: “Không sao, là tôi đã đường đột quá. Sau này nếu Lâm tiểu thư muốn bắt đầu một mối quan hệ mới, tôi có thể được ưu tiên xếp hàng đầu không?”

“Tất nhiên rồi.” Tôi đứng dậy bắt tay anh ấy, một lần nữa nói lời cảm ơn.

Lúc đó, tôi không hề biết rằng Chu Lăng Xuyên cũng đang theo dõi buổi truyền hình trực tiếp. Đây là lần đầu tiên anh xem chương trình của tôi, nhưng lại là sau khi chúng tôi đã ly hôn được một năm. Còn trong suốt những năm dài chúng tôi là vợ chồng, anh chưa từng bận tâm đến bất cứ điều gì liên quan đến tôi. Bởi vậy, sự quan tâm sau khi ly hôn này lại càng trở nên nực cười.

Dĩ nhiên, tôi sẽ không bao giờ biết đến những chuyện nực cười này. Dù sau này có tình cờ nghe thấy, cũng chỉ cười cho qua chuyện mà thôi. Đó chẳng qua chỉ là một người cũ chẳng còn quan trọng.

Và tôi, đã sớm sải bước tiến về phía trước rồi.

(Toàn văn hoàn)




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.