Cỏ Dại Trổ Hoa

Chương 1



1、

Sau một đêm hoan ái cuồn/g loạ/n, tâm tình Vệ Thừa cực kỳ khoan khoái.

Lời nói thật êm tai, hứa sẽ để ta làm chính thê.

Chẳng qua là từ thông phòng thành ngoại thất, rốt cuộc vẫn chẳng lên nổi mặt bàn.

“Gia chỉ giỏi dỗ người vui lòng.”

“Nô tỳ mãi mãi chỉ là hạ nhân của phủ An Bình hầu, đâu có phúc phận gì làm chính thê?”

Số mệnh của ta xưa nay chẳng được lựa chọn.

Năm ta bảy tuổi gặp phải nạn đói, cha mẹ bán ta vào phủ An Bình hầu, đổi lấy nửa bao lương thực.

Khó nhọc lắm mới lên được viện của lão phu nhân làm kẻ quét dọn.

Nào ngờ lại bị Vệ Thừa để mắt, bắt làm thông phòng mở lối khai trai cho hắn.

Chẳng ai hỏi đến ý ta, trực tiếp ném cho ma ma dạy dỗ, dạy ta cách lấy lòng hắn.

Tưởng rằng chỉ cần giấu kỹ tâm tư, làm một người vô hình ngoan ngoãn, dựa vào chút sủng ái ấy cũng có thể bình an mà sống hết đời.

Nào ngờ về sau ta mới hiểu, chút sủng ái ấy sớm muộn gì cũng sẽ lấy mạng ta.

Chi bằng thuận theo thời cuộc, tự tìm cho mình một lối ra vừa ý.

Ta xoay lưng, nhẹ giọng nức nở:

“Nô tỳ sớm đã nhận mệnh…”

Hắn lật người ta lại, vò nắn:

“Sao còn khóc? Chút chuyện này há làm khó được bản thế tử?”

“Mẫu thân ta còn mong ta đuổi nàng ra khỏi phủ, ngày mai ta sẽ xin khế thân của nàng, để người đến quan phủ lập hộ tịch riêng cho nàng.”

Trong lòng ta mừng rỡ.

Nhưng nghe ra trong giọng hắn có phần mất kiên nhẫn, ta không dám nhúc nhích.

Vừa mới chợp mắt một chút, ánh sáng đã lách qua màn trướng rọi vào.

Ta lặng lẽ rời giường bước ra ngoài.

Trong sân như thường lệ có nha hoàn đưa đến chén thuốc tránh thai, bĩu môi khinh thường:

“Vệ ma ma đang đợi ngươi đấy.”

Thuốc tránh thai đắng lắm.

Ta đã uống suốt ba năm, cố mà thành quen.

Chỉ tiếc dạ dày chưa kịp thích ứng, cứ uống vào là quặn đau.

Gần đây lại càng thêm dữ dội.

Đáng tiếc đến hai miếng bánh điểm tâm cũng chưa kịp ăn.

Ta lê đôi chân run rẩy tới viện của lão phu nhân.

“Quỳ xuống!”

Một tiếng quát vang lên.

Đầu gối ta nện mạnh xuống phiến đá xanh giữa sân.

Vệ ma ma mặt đầy thịt dữ, vung roi quát mắng:

“Con tiện nhân này, thế tử gia sắp thành thân, ngươi không biết sao?”

“Chủ tử không biết kiềm chế, ngươi cũng không biết khuyên nhủ, nếu làm hỏng thân thể ngài, ngươi có mười cái mạng cũng không đền nổi!”

“Đã sinh ra một bộ dáng kỹ nữ, còn muốn học thói kỹ viện? Phủ hầu không dung ngươi nổi!”

Mỗi lần Vệ Thừa không biết tiết chế, kẻ chịu tội đều là ta.

Roi của Vệ ma ma vốn nổi tiếng hiểm độc.

Bên ngoài quấn bằng đoạn lụa ta không xứng mặc, đánh vào đau tận tim gan, lại không lưu dấu vết.

Đau nhức sau lưng hòa cùng cơn quặn trong dạ dày, khiến ta hoa mắt chóng mặt.

Khi ta gần như quỳ không vững, Vệ ma ma mới chịu dừng tay.

“Quỳ đến khi lão phu nhân vui vẻ đã.”

Nắng kéo bóng ta dần ngắn lại.

Vệ Thừa chắc cũng sắp đến rồi chứ?

Trước kia mỗi lần ta chịu phạt, tiểu tư của hắn đều chạy báo.

Hắn cũng luôn biết cách dỗ lão phu nhân, cho ta thoát nạn.

Nhưng ta cứ đợi mãi, đến khi bóng trước mắt chồng lên nhau, đầu óc quay cuồng, mới nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc.

Hắn bước qua ta, vào phòng hành lễ:

“Hài nhi thỉnh an mẫu thân! Hôm nay con hẹn với Chiêu Chiêu, không dùng sáng với mẫu thân được.”

Lão phu nhân cười tươi rói:

“Chiêu Chiêu cũng gọi đến rồi? Xem ra mối hôn sự này không sai, con đi đi.”

Trong phòng các nha hoàn, bà tử rôm rả nói lời cát tường.

Vệ Thừa sải bước nhanh nhẹn, lại bước ngang qua người ta.

Chợt dừng, ngoái đầu nói vọng:

“Diễu nương lại khiến mẫu thân tức giận rồi à? Phạt vậy là đủ rồi…”

Lời còn chưa dứt, người đã đi xa.

Tay hắn lộ ra một đoạn ngọc trắng, phản chiếu ánh dương rọi vào mắt ta.

Hẳn là cây trâm hắn dày công mài giũa chăng?

Hắn từng nói muốn tặng ta làm lễ mừng hai mươi tuổi.

Ngọc quý xứng mỹ nhân, hắn đến gặp vị hôn thê Tống Chiêu Chiêu, há có thể tay không?

Mà hôm nay… hắn nói sẽ xin khế thân cho ta, lập hộ tịch cho ta, chẳng lẽ đã quên rồi?

2、

Ta quỳ rất lâu, đến khi lật mắt ngất đi.

Trong mơ lại thấy Vệ Thừa.

Hắn nắm tay ta dạy viết chữ, viết ra từng bài thơ tình.

Tự tay vẽ mày, chải tóc cho ta, đêm nào cũng quấn lấy ta như tân lang.

Thậm chí sau lưng còn cắt một nhúm tóc của cả hai, nhét vào túi thơm, một đưa cho ta, một đeo bên hông.

Khẽ khàng thì thầm bên môi ta:

“Cắt tóc kết tóc làm phu thê…”

Ta không dám vọng tưởng.

Nhưng hắn vốn dung mạo như ngọc, lúc làm những chuyện ấy, đôi mắt đào hoa đầy dịu dàng như muốn rót tràn ra.

Ta không cầm được lòng mình.

Cho đến khi ta buộc phải đối diện với thân phận thật của mình.

Đột nhiên tiếng mở cửa đánh thức ta.

Nha hoàn bên cạnh lão phu nhân sai người đặt cháo trắng và vài món ăn nhạt xuống, ngước mắt nhìn ta lạnh nhạt:

“Mau dậy đi, còn tưởng mình là chủ tử chắc?”

“Lão phu nhân có lời, bảo ngươi an phận một chút. Nếu làm ảnh hưởng đến sự hoà thuận của thế tử và thế tử phi, chậm trễ chuyện ôm cháu, sẽ tống ngươi vào kỹ viện.”

Ta ngoan ngoãn đáp lời.

Cuối cùng cũng được ăn chút gì đó.

Nhưng chén cháo trắng kia, chỉ uống một ngụm cũng có thể thấy bóng mình chao nghiêng trong nước.

Buổi trưa, nghe nói Vệ Thừa hồi phủ.

Ta len lén rời viện, muốn hỏi hắn chuyện khế thân.

Nào ngờ bắt gặp hắn đang cùng vài công tử tiểu thư dạo chơi trong vườn.

Hắn gọi ta:

“Diễu nương, lại đây pha trà.”

Có công tử trêu ghẹo:

“Nghe nói thế tử Vệ gia vốn thanh tâm quả dục, chỉ dùng tiểu tư, nàng ta chẳng phải nữ sao?”

Hắn hơi ngượng, liếc mắt nhìn tiểu thư bên cạnh.

Ra vẻ nghiêm túc nói:

“Bản thế tử đã hứa với Chiêu Chiêu, nhất định nói được làm được.”

“Nha hoàn này không phải người trong viện ta, chẳng qua nàng ta pha trà khéo, ta mới nhớ tên nàng.”

Hắn cắt sạch quan hệ với ta đến thế đấy.

Thì ra, đó mới là lý do thật sự khiến hắn muốn đưa ta ra khỏi phủ.

Ta len lén ngẩng mắt nhìn.

Ái nữ được Hộ bộ Thượng thư nuông chiều quả nhiên dung mạo như hoa, tư thái như ngọc.

Khó trách những ngày gần đây, mỗi lần Vệ Thừa nói chuyện cùng ta, lại luôn vô tình hữu ý nhắc đến Tống Chiêu Chiêu.

Lời nói toàn là khen ngợi, nhưng phần nhiều lại khen Tống Chiêu Chiêu tài hoa trác tuyệt. Khen xong lại quay sang cười với ta: “Nói với nàng, e là nàng cũng chẳng hiểu.”

Ta thầm cảm thán: lão phu nhân quả là có mắt nhìn người.

Ngay đến tâm đố kỵ, ta cũng chẳng thể khơi dậy nổi.

Vì giữa ta và họ, vốn dĩ một bên là mây, một bên là bùn, chẳng cùng thế giới.

Chỉ mong lấy lại khế thân, rời phủ, làm dân thường yên ổn sống nốt đời còn lại.

“Thế tử nói muốn uống trà, sao lại không mời chúng ta ngồi?”

Một giọng nam phá vỡ không khí yên tĩnh.

Gương mặt Tống Chiêu Chiêu ửng đỏ càng thêm thắm.

Vệ Thừa khẽ ho hai tiếng, luyến tiếc thu hồi ánh mắt.

Lò đất nhỏ đỏ lửa, hơi nóng khiến ta choáng váng, mặt nước trong ấm bắt đầu dợn sóng.

Ta lắng nghe họ ngâm thơ đối họa, quỳ bên hiên dâng hết ấm trà này đến ấm khác.

Đầu gối vốn chưa lành lại dần dần mất cảm giác.

Bỗng một vị công tử họ Tưởng bước đến, nắm lấy cổ tay ta:

“Vệ Thế tử quả thực không biết thương hoa tiếc ngọc, mỹ nhân thế này mà để đổ mồ hôi mệt mỏi cũng chẳng cho nghỉ lấy một lát.”

“Hay là thế tử tặng nàng cho ta? Ta dẫn về làm thiếp, một mình nàng hầu hạ ta, cũng tránh để nàng khổ sở nơi này.”

Ta bị hắn kéo đứng dậy, hai chân tê dại mềm nhũn, ngã nghiêng sang một bên.

Vệ Thừa bên cạnh nhấc chân rồi lại hạ xuống.

Mặc cho Tưởng công tử vòng tay ôm lấy ta, đánh đổ cả chén trà trong tay.

Ta chẳng màng đến tay bị bỏng, vội vã quỳ xuống.

Ánh mắt Tưởng công tử rơi trên người ta khiến ta cảm thấy vô cùng nhơ nhuốc.

“Hahaha, đúng là eo lưng của cung nữ đất Sở, nơi nên đầy đặn thì đầy đặn, không ngờ lại còn có thêm điều thú vị.”

“Thế tử không lên tiếng, chẳng lẽ luyến tiếc không muốn tặng người cho ta?”

Ta đưa ánh mắt van cầu nhìn về phía Vệ Thừa.

Hắn lại phe phẩy cây quạt, cười nhàn nhạt:

“Cả kinh thành ai mà chẳng biết ngươi yêu mỹ nhân. Vào được phủ ngươi, cũng là phúc phận của nàng.”

3、

Lời Vệ Thừa nói, từng chữ hóa thành mũi tên xuyên vào lòng ta.

Mới mấy canh giờ trước, hắn còn nói không nỡ rời thân thể ta, bên hông còn đeo túi hương kết tóc cùng ta kia kìa.

Vậy mà chỉ dăm ba lời, hắn đã đem ta đưa cho người khác.

“Đứng dậy đi.” Tống Chiêu Chiêu đỡ lấy ta, “Đi xử lý vết thương trước đã.”

Vệ Thừa phẩy tay cho ta lui ra.

Trong đình lại trở về với những lời phong nhã cũ.

Khi trăng đã lên cao, như thường lệ, ta bưng bát canh bột hắn thích nhất đến.

Hắn kéo ta ngồi lên đùi:

“Họ Tưởng là biểu huynh của Chiêu Chiêu, ta khó lòng cự tuyệt, hôm nay ủy khuất nàng rồi.”

Mu bàn tay phồng rộp vì bỏng được hắn xoa nhẹ, mùi thuốc xông lên khiến ta rưng rưng:

“Nô tỳ nào dám thấy ủy khuất!”

“Nếu thế tử gia chán ta, thì cứ ban khế thân cho ta, đuổi ra khỏi phủ là được, cớ gì phải…”

Hắn lại chặn lời ta.

Một lúc lâu sau, lấy cây trâm ngọc trắng kia, cài lên tóc ta:

“Đây là tạ lỗi, không được tháo xuống!”

“Ta nào nỡ để nàng vào phủ Tưởng công tử. Ta sẽ tặng hắn hai mỹ nhân khác, đảm bảo hắn sẽ quên nàng ngay thôi.”

“Nước mắt nàng thật khiến người ta không cầm lòng được, để gia thương yêu nàng một phen…”

Ta thuận theo mà ngã vào lòng hắn, căn phòng xuân sắc dạt dào.

Vết bầm tím nơi đầu gối khiến mắt hắn đỏ ngầu.

Không phải vì đau lòng.

Mà là hưng phấn. Và tuyệt tình.

“Quỳ xuống! Họ Tưởng kia đã chạm vào nàng ở đâu? Hửm?”

Từ nhỏ ta đã biết—nước mắt là thứ vô dụng nhất thế gian.

Nhưng khi đến bên hắn, ta đã luyện được bản lĩnh—muốn khóc là khóc được, chỉ mong đổi lấy một chút thương xót.

Vài lần van xin đến độ gần ngất xỉu, cuối cùng mới khiến hắn hài lòng:

“Không để nàng chịu phạt nữa. Lui ra đi.”

“À đúng rồi, mai ta đưa nàng khế thân, nàng cầm bài danh của ta tự đi làm hộ tịch, ta phải theo Chiêu Chiêu đi dạo, người bên cạnh đều không rảnh.”

“Xong việc nàng cũng không cần trở về, cứ dọn vào nhà kia ở hẳn, khi nào rảnh ta sẽ đến thăm.”

Ta mừng rỡ đến nỗi cả đêm không ngủ.

Lôi từng nén bạc tích góp giấu dưới kẽ giường ra đếm.

Tiền thưởng lặt vặt Vệ Thừa từng cho cộng lại được mười tám lượng, thêm mấy món trang sức đem cầm, đủ mua một căn nhà nhỏ có sân, lại còn dư kha khá.

Sáng sớm, ta ngồi nơi hành lang đợi đến mỏi cổ.

Cuối cùng cũng chờ được tiểu tư của Vệ Thừa:

“Diễu nương, đây, khế thân của cô.”

“Gia thật lòng thương cô đấy. Nhà ở thành Đông ba gian liền, ít cũng phải ngàn lượng trở lên, bài trí trong phòng đều làm theo tiêu chuẩn của thiên kim tiểu thư đấy, cô xem có sung sướng không nào.”

“Có điều, gia dặn rồi, không được nói với ai cô đi đâu, chỉ nói là bị đuổi khỏi phủ.”

Ta gật đầu từng câu một.

Khoác tay nải, ta bước ra khỏi lồng sắt giam giữ suốt mười ba năm.

Ta muốn làm lại chính mình—Tô Dao.

Không phải “Tố Diễu” – cái tên hắn dùng để ám chỉ thân thể mềm mại, dáng hình lả lướt của ta.

Từ nay, mây về mây, bùn về bùn—đôi ta không còn liên can.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.