7.
Ba Ngày Xa Cách
Hôm ấy, ta không sang.Quay người lại, ta trèo tường chạy mất.
Ngay cả trẻ con cũng không bám mẹ đến thế, Liễu Dực cần học cách quen với việc không được ôm.
Ta cố nhịn ba ngày, không trèo sang ăn cơm.Thế nhưng, mùi thơm từ bên kia sân bay qua, khiến ta gần như không chịu nổi!
Vậy nên, ta quyết định ra ngoài dạo một vòng để xua đi cảm giác thèm thuồng.Nhưng vừa rời đi, ta lại chẳng nghe thấy tiếng động nào từ sân nhà bên.
Ba ngày liên tiếp, những bát đĩa đựng đầy món ngon bị đổ xuống đất, vỡ tan thành từng mảnh, âm thanh vang vọng trong sự im lặng u ám.
Đến ngày thứ tư, ta không thể chịu nổi nữa, đành trèo lên đầu tường.Chưa kịp nhảy xuống, ánh mắt Liễu Dực đã khóa chặt lấy ta.
Chỉ sau nửa năm, hắn tuy gầy hơn, nhưng lại cao lên rất nhiều.Một thiếu niên mảnh khảnh, thanh tú, nhưng hiện giờ lại tựa như bị mây đen vây quanh.Ánh mắt hắn sắc lạnh, ám trầm, nguy hiểm như một con rắn độc đang nhắm vào con mồi.
Trong khoảnh khắc ta còn đang ngây người, hắn đã bước tới bên tường, đưa tay kéo ta xuống.Ta không đứng vững, cả người ngã nhào, đè hắn xuống đất.
“Tiểu công tử, ngươi có đau không?”Vừa rồi tiếng va chạm rất lớn, chắc hẳn sau đầu hắn đau lắm!
Liễu Dực im lặng nhìn ta, không nói một lời.Nhưng ta cảm nhận rõ bàn tay hắn đã vòng qua, ôm chặt lấy ta, rồi cẩn thận sờ lên đầu, lên người ta, kiểm tra xem ta có bị gì không.
“Đứng dậy đi!”Ta vừa ngẩng đầu lên, một bàn tay liền đặt sau gáy, không chút do dự ấn ta xuống.
Ta bị ép vùi mặt vào cổ hắn, mà hắn thì bắt đầu hít hà mùi hương trên người ta.
Lần này, rõ ràng Liễu Dực đang giận.Hắn không hài lòng vì ta đã ba ngày không sang.
Ta cố giải thích, nhưng hắn chỉ nhìn ta bằng ánh mắt lạnh lẽo, như cái bóng mát giữa ngày hè oi ả, khiến ta không nói nổi thành lời.
Thôi được, thôi được.Dẫu sao tiểu công tử cũng chỉ có một mình.
Vậy là hôm ấy, ta nằm trên người hắn suốt cả buổi chiều.Dù cảm giác mình sắp tan chảy vì nóng, ta vẫn không nỡ nhúc nhích rời đi.
8.
Lời Hứa Hẹn Một Năm Sau
Một năm trôi qua.Ta và Liễu Dực vẫn ngày ngày cùng nhau dùng cơm, và những cái ôm hầu như chưa từng gián đoạn.Đã có không ít lần, hắn ôm chặt không chịu buông, suýt chút nữa khiến ta bị người hầu mang cơm phát hiện.
“Tiểu công tử, nếu bị phát hiện, chắc chắn họ sẽ không để một cô gái nghèo như ta đến gặp ngươi nữa.”Ngươi mà còn muốn ôm ta, thì phải sớm thả ta về đấy!”
Hắn lặng lẽ gật đầu.
Thế nhưng, một ngày nọ, khi ta ngồi trong sân nhỏ rách nát nhà mình, chờ người hầu rời khỏi sân bên kia, ta nghe thấy tiếng bát đĩa rơi vỡ loảng xoảng.
Tiếng tranh cãi vọng lại:”Công tử, ngài phải về thôi, lão gia sẽ không vui đâu.”Lão gia đã lệnh cho chúng tôi lập tức đưa ngài hồi phủ.”Cầu xin công tử, đừng làm khó chúng tôi nữa.”
Sau một hồi im lặng, giọng của Liễu Dực vang lên:”Nửa canh giờ.”
Đám người đó tạm thời rút đi.
Không kịp suy nghĩ nhiều, ta lập tức trèo tường qua, chạy thẳng tới trước mặt hắn.”Tiểu công tử, ngươi sắp đi rồi sao?”
Hàng mi của Liễu Dực khẽ run.Vẻ âm u quen thuộc trên gương mặt hắn giờ lại lộ ra một tia đau buồn.
Đôi môi nhợt nhạt của hắn vừa khẽ động, ta đã không nhịn được mà lao tới ôm chặt hắn.Cơm trắng, thịt kho tàu, đầu sư tử… hu hu, còn cả tiểu công tử nữa…
Bình thường, ta luôn tươi cười rạng rỡ, vậy mà giờ đây lại khóc đến mức thê thảm không thể tả.Sợ tiếng khóc của mình bị người khác nghe thấy, ta đành cố nén, nhưng như thế chỉ càng khiến nỗi đau lòng thêm mãnh liệt.
Liễu Dực siết chặt vòng tay ôm lấy ta, hơi thở dường như cũng không còn ổn định:”Đợi ta, ta sẽ quay lại đón ngươi.”
Ta nức nở gật đầu.
Nửa canh giờ trôi qua rất nhanh.Tiếng bước chân vang lên từ ngoài sân, ta vội vàng buông tay.
Nhưng Liễu Dực lập tức nắm lấy tay ta, kéo ta lại gần.Hắn nhanh chóng nhét vào tay ta một chiếc túi tiền, rồi đưa tay lau đi nước mắt còn vương trên mặt ta.
Khi ta còn đang ngẩn ngơ cảm nhận chiếc túi tiền, hắn đã khẽ nâng cằm ta lên, in một nụ hôn nhẹ lên môi.
Ta trợn tròn mắt, không kịp kinh ngạc.Ngay trước khi đám người kia đẩy cửa bước vào, ta đã nhanh chóng trèo tường rời đi.
9.
Chia Xa Tiểu Công Tử
Từ đó, chẳng còn mùi thơm sơn hào hải vị lan tỏa từ nhà bên.Ta ngồi một mình trong sân nhỏ rách nát, lòng ngổn ngang trăm mối.Tiểu công tử thật sự đã rời đi, ta không còn cơ hội trèo tường sang để ăn chực nữa.
Buồn bã một lúc, ta đưa tay lau khóe mắt.Nhưng đầu ngón tay khô khốc.Hầy, cứ tưởng mình đã khóc rồi.Chắc là do trời quá lạnh, nước mắt cũng chẳng chảy ra được.
Ta chạm vào chiếc túi tiền Liễu Dực đưa, khẽ vuốt ve như tìm chút an ủi.Rồi tự nhủ:”Phải mua một chiếc áo dày dặn cho mùa đông này thôi.”Tiểu công tử chắc chắn không muốn ta bị lạnh!”
Nhân tiện, ta ghé qua tửu lâu, gọi vài món ngon, thêm chút rượu nhâm nhi.”Tiểu công tử chắc chắn cũng mong ta ăn no uống đủ mà!”
Thế là ngày ngày trôi qua như thế, nhưng Liễu Dực vẫn không quay lại đón ta.
Trong lúc chờ đợi, ta nhận ra một điều kỳ lạ: giữa mùa đông giá rét, cơ thể ta thỉnh thoảng lại nóng lên.Thật là khó hiểu.Ngày trước, ta thường lạnh đến mức như hóa thành băng.Nếu không nhờ biết chút quyền cước, thường xuyên vung tay vung chân để làm ấm, e rằng đã chẳng vượt qua được mùa đông nào.
Nửa năm sau khi Liễu Dực rời đi, ta quyết định dấn thân vào giang hồ.Nghe thì thật phong nhã, nhưng thực ra chỉ là lang bạt khắp nơi.
Đâu yên ổn thì ta đến, nhận làm vài việc lặt vặt.Khụ, chẳng hạn như… giết ác nhân, cướp của phường trộm cướp.Ta chỉ lấy mạng những kẻ độc ác, chỉ cướp của bọn thảo khấu.
Dần dà, ta kết giao được vài bằng hữu cùng chí hướng.Cuối cùng, chúng ta chọn một vị trí lý tưởng, chiếm lấy một ngọn núi để làm căn cứ.Người dân trong vùng gọi chúng ta là “Hảo Phỉ Bang”.Tên gọi đơn giản mà thẳng thắn.
Chúng ta cũng vui vẻ chấp nhận danh xưng ấy, bắt đầu một cuộc sống mới trên đỉnh núi.