5
Tôi tỉnh dậy trên giường.
Nhìn quanh căn phòng.
Là phòng tôi.
Chẳng lẽ vừa rồi chỉ là mơ?
Nhưng tôi thật sự đã đến quán bar, còn uống không ít rượu.
Còn sau khi say thì xảy ra chuyện gì, tôi chẳng nhớ gì cả.
Lúc dì giúp việc mang canh giải rượu vào.
Tôi hỏi ai là người đưa tôi về tối qua.
Dì rất phấn khởi, kể rằng là một cậu trai cao ráo đẹp trai đưa về.
“Còn đẹp trai hơn cả Từ Dật ấy.”
Trước khi ra khỏi phòng, dì còn bổ sung câu đó nữa.
Nói thật thì, điều kiện của Từ Dật vốn cũng không tệ.
Mà giờ lại có người còn đẹp trai hơn…
Trong đầu tôi hiện lên một gương mặt điển trai lạnh lùng.
Nhưng người như anh ấy, trông không giống kiểu sẽ âm thầm thích ai bao giờ.
Anh ta như vậy, muốn kiểu con gái nào chẳng có.
Càng đoán tôi càng rối, thế là tôi quyết định tra camera giám sát cho chắc.
Chỉnh đúng thời gian, tôi thấy một chiếc Bentley với biển số toàn số giống nhau xuất hiện trên màn hình.
Tài xế mở cửa xe, tôi nhìn thấy mình đang nằm yên trong vòng tay của Phương Thi Đường.
Anh ấy trước tiên còn lịch sự chào hỏi dì giúp việc.
Sau đó như bế em bé, nhẹ nhàng ôm tôi xuống xe.
Sau khi đặt tôi lên giường, anh ta còn lén hôn lên trán tôi một cái, tưởng kín đáo lắm vậy.
Trời ơi!
Tôi vội “tạch” một cái đóng laptop lại, mặt đỏ bừng, cầm điện thoại mở tin nhắn riêng.
Phương Thi Đường đã gửi một sticker “chào buổi sáng” cách đây một tiếng.
Tôi không thích chơi trò mèo vờn chuột.
Nhưng trêu một chút thì cũng đáng thôi.
Tôi nhắn luôn câu đầu tiên:
“Tôi đã nhìn thấu hồng trần, quyết định phong tỏa trái tim.”
Anh ta phản ứng ngay lập tức:
“Đừng mà!!”
“Xin em tin rằng thế gian vẫn còn tình yêu đích thực!!”
“Vì một thằng tồi mà đau lòng không đáng đâu!!!”
Tôi nhẹ nhàng buông lời trà xanh:
“Anh là bạn thân của Từ Dật, em không muốn ảnh hưởng đến tình cảm của hai người.”
“Ai là bạn hắn chứ, ngày nào hắn chẳng cố bám theo tôi, tôi thèm để ý sao?”
“Từ Dật là cái đồ khốn lăng nhăng, tôi tuyệt giao với hắn luôn từ giờ.”
Phản ứng thật sự không do dự một giây nào.
Tôi vừa ý lắm, liền gửi một icon bé ngoan, rồi hỏi:
“Có nhớ em không?”
“Nhớ rồi.”
“Chứng minh đi.”
Ảnh gửi tới.
Tôi nhấn mở mà không đề phòng gì.
Giây sau, suýt đánh rơi luôn cái điện thoại.
“Phương Thi Đường!!!”
“Anh! Anh còn biết xấu hổ không hả!”
6
Anh ấy không phủ nhận thân phận, mà chỉ lẳng lặng thu hồi ảnh vừa gửi.
“Gửi nhầm, xin lỗi.”
Kèm theo đó là hình sticker chó con tròn mắt ngấn lệ.
“Tin anh thì có mà tin ma!” – tôi nhắn lại, không quên gửi kèm một cái icon lườm trắng mắt.
Phương Thi Đường chẳng biết điều gì cả, còn dám gửi lại cho tôi một trái tim to đùng.
Tôi bị pha tấn công thẳng mặt của anh ta làm cho rối loạn, không kìm được hỏi điều tôi thắc mắc nhất:
“Này… anh bắt đầu thích em từ khi nào vậy?”
Anh trả lời rất nhanh:
“Từ lần đầu gặp em.”
Tôi đương nhiên không tin:
“Không thể nào, em nhớ khi đó mặt anh đen sì.”
Với ngoại hình của anh ta, khó mà không lọt vào tầm mắt người khác.
Tôi lập tức để ý đến anh ta.
Còn tưởng anh ấy khó gần, lạnh lùng lắm cơ.
“Hai mươi mấy năm sống trên đời, lần đầu gặp người khiến tim mình rung động… mà lại là bạn gái của người khác.”
“Em bảo anh cười nổi sao?”
Anh ta trả lời thế đấy.
Tôi lại đỏ mặt, đầu ngón tay cứ gõ rồi xóa trong khung nhập liệu.
Thấy tôi mãi không trả lời, chắc anh tưởng tôi định rút lui, thế là bắt đầu màn tự tiếp thị bản thân.
“Tôi từ nhỏ đã tích cực tiến thủ, thời mẫu giáo là người được nhiều hoa bé ngoan nhất lớp.”
“Chín năm học phổ thông, tôi liên tục là học sinh giỏi cấp thành phố.”
“Do học quá giỏi, tôi được nhiều trường danh tiếng tranh giành, bốn năm đại học nhận học bổng toàn phần.”
“Ngoài ra tôi yêu thể thao, khỏe mạnh, không có bất kỳ thói quen xấu nào.”
“Tôi còn rất biết chiều người yêu.”
“Tuy điều này chưa được kiểm chứng.”
“Nên… em có sẵn lòng cho tôi một cơ hội, biến ý chủ quan của tôi thành sự thật khách quan không?”
Sau dòng này là icon mặt cún con siêu thành khẩn.
Dễ thương thật.
Nhưng tôi đâu dễ lay động vậy.
Lời ngon tiếng ngọt thì ai chả nói được, làm được mới khó.
Từ Dật lúc theo đuổi tôi, miệng cũng dẻo quẹo không kém.
Kết quả vẫn là bi kịch.
Tôi tự nhủ phải rút kinh nghiệm.
Đang cố tẩy não chính mình thì nghe tiếng thông báo:
“Alipay đã nhận 5.201.314 tệ.”
…
Một phong cách khoe của kiểu mới chăng?
Khoan đã!
Nhắc đến khoe của, tôi nhớ ra vụ chiếc vòng tay chưa nói rõ với anh.
“Anh gửi tiền làm gì vậy, tiền mua vòng em vẫn phải trả cho anh đấy.”
Anh ấy ngừng lại một chút, rồi nhắn lại câu cũ:
“Anh không cần tiền, chỉ cần em.”
…
Nhân lúc tôi đang nghẹn lời, anh lại bổ thêm một câu:
“Sau khi ở bên nhau, tiền của anh đều để em quản lý.”
Chân thành đúng là sát thương chí mạng.
Từ chối một anh đẹp trai vừa đưa tiền vừa năn nỉ, đúng là quá thử thách với tôi rồi.
Sau mười giây vật lộn nội tâm, tôi quyết định làm theo tiếng gọi con tim:
“Vậy thì cứ thử theo đuổi đi. Nhưng em không đảm bảo anh sẽ thành công đâu đó.”
“Không theo đuổi được thì không buông!”
Phía sau câu này là sticker chó con đội khăn đỏ.
Tôi nhìn chằm chằm vào cái con cún ngố trên màn hình, bỗng bật cười khúc khích.
7
Phương Thi Đường là kiểu người nói làm là làm.
Nói theo đuổi là theo đuổi liền.
Sáng hôm sau, tôi vừa mới hết choáng vì say rượu thì đã nhận được lời mời hẹn hò từ anh ta.
Hôm nay anh mặc rất thoải mái, chất vải màu nâu nhạt khiến cả người trông có vẻ gần gũi hơn hẳn.
Vừa ngồi lên xe, tôi bỗng nhớ lại cảnh mình nằm trong lòng anh tối qua.
Tim bỗng đập nhanh hơn vài nhịp.
Có vẻ Phương Thi Đường không phát hiện ra tâm tư nhỏ bé của tôi, vì anh ta đang… căng thẳng.
Mỗi khi căng thẳng, biểu cảm của anh ta dễ mất kiểm soát.
Lúc không cười thì vẻ mặt vẫn lạnh nhạt như thường, tạo cảm giác xa cách.
Nhưng nếu để ý kỹ, sẽ thấy vành tai anh đỏ đến sắp nhỏ máu đến nơi.
Hai người hơn hai mươi tuổi mà cứ ngại ngùng y như học sinh cấp ba.
Tuy suốt buổi Phương Thi Đường không nói mấy lời, nhưng cảm giác khi ở cạnh anh lại không tệ chút nào.
Chưa kể nhà hàng anh chọn cũng đúng gu tôi thích.
Lúc đứng chờ xe ngoài cửa nhà hàng, một chiếc xe điện nhỏ từ xa chạy lại phía tôi.
Phương Thi Đường thấy vậy lập tức nắm lấy tay tôi, kéo tôi đứng ra phía sau lưng anh.
Đây xem như là lần chạm đầu tiên trong hôm nay.
Chủ xe điện liếc nhìn bảng tốc độ đang vỏn vẹn 8km/h của mình, rồi lại nhìn về phía Phương Thi Đường.
Cuối cùng lặng lẽ lướt qua với vẻ mặt kiểu “tôi biết, nhưng tôi không nói”.
Tôi không nhịn được, bật cười tại chỗ.
Phương Thi Đường cũng cười theo.
Tay anh nắm lấy tay tôi càng siết chặt hơn.
Tài xế lái xe đến, chúng tôi vừa định mở cửa lên xe.
Đột nhiên có tiếng người gọi tên tôi từ phía sau.
Tôi quay đầu theo tiếng gọi.
Đập vào mắt là một gương mặt sững sờ đến cực điểm.
8
Từ Dật trố mắt nhìn tôi và Phương Thi Đường, giọng run run:
“Hai người… từ bao giờ ở bên nhau vậy?”
“Chặn hết liên lạc với tôi, tránh mặt tôi, là vì cậu ta à?”
“Không liên quan đến anh.”
Tôi lạnh mặt hất tay Từ Dật ra, kéo tay Phương Thi Đường định rời đi.
“Lão Phương!” – Từ Dật gào lên, sải bước chắn trước mặt Phương Thi Đường.
“Chuyện này rốt cuộc là sao? Cậu phải cho tôi một lời giải thích!”
Phương Thi Đường nhìn cậu ta, nhàn nhạt nói:
“Chính như cậu thấy, tôi đang theo đuổi Tiểu Mãn.”
Từ Dật bật chửi một câu, rồi xông tới túm cổ áo Phương Thi Đường:
“Làm anh em kiểu gì vậy? Vạn Tiểu Mãn là bạn gái tôi!”
“Là ‘đã từng’ thôi.”
Phương Thi Đường hất tay cậu ta ra, chỉnh lại cổ áo rồi nói tiếp:
“Tiểu Mãn sau này sẽ là bạn gái tôi, rồi chúng tôi sẽ kết hôn.”
Câu này vừa dứt, người choáng váng không chỉ có Từ Dật, mà còn có… tôi.
Chúng tôi còn chưa chính thức hẹn hò mà anh ta đã nghĩ tới chuyện kết hôn rồi?
Tôi còn đang ngơ ngác thì Từ Dật đã giơ nắm đấm lao tới Phương Thi Đường.
Hai người đàn ông xông vào đánh nhau giữa thanh thiên bạch nhật.
Nhìn thì có vẻ Từ Dật khỏe, nhưng thật ra chỉ là hổ giấy, bị Phương Thi Đường đè ra mà đánh.
Người xung quanh bắt đầu tụ lại xem ngày càng đông.
Sợ chuyện to chuyện lớn, tôi vỗ vai Phương Thi Đường:
“Đừng đánh nữa.”
“Em muốn về nhà.”
Nghe vậy, Phương Thi Đường lập tức dừng tay.
Chiếc xe lao đi, để lại Từ Dật hít đầy bụi khói xe.
Lúc đó tôi còn chưa nhận ra — đây chính là lần cuối cùng tôi gặp lại Từ Dật.
Sau hôm đó, Phương Thi Đường không để cậu ta xuất hiện trong đời tôi thêm một lần nào nữa.
Khi đưa tôi về đến nhà, với gương mặt bầm tím, anh ấy lịch sự chào tạm biệt.
Tôi không để anh ta đi.