Cùng Người Mình Yêu Trải Qua Ba Bữa, Bốn Mùa

Chương 2



Chu Nguyệt cười tủm tỉm:

“Dĩ nhiên là chọn khăn ướt rồi. Nhưng mà… nếu có anh ở bên, thì không chọn cũng được.”

Cô ta nhìn Trì Yến, cười như hoa:

“Em biết, anh nhất định sẽ bảo vệ em, giống như hồi nhỏ vậy.”

Từ lúc lên sóng đến giờ, Chu Nguyệt cứ liên tục ngầm ám chỉ rằng cô ta và Trì Yến từng có gì đó.

Vừa dứt lời, phòng chat bùng nổ:

“Ơ kìa? Chồng tui có bạn gái rồi á?”

“Thanh mai trúc mã? Gì đây, phim thần tượng à?”

“Ơn giời cuối cùng cũng ngửi thấy mùi… nhưng không giống người yêu lắm nha?”

Sắc mặt Trì Yến trầm hẳn xuống.

Một lúc sau, anh nghiêm nghị nói:

“Cứu người, bảo vệ tài sản là trách nhiệm của lính cứu hỏa. Không liên quan đến tình cảm cá nhân.

Còn nữa, nếu không chọn đúng sẽ hít phải khói độc, có thể ngạt thở.”

Chu Nguyệt bị chặn họng, há miệng định nói gì, cuối cùng cũng không dám.

Tối về, Trì Yến vừa vào cửa đã khó chịu kể:

“Anh không hiểu cô ta đang nghĩ gì nữa. Rõ ràng đã duyệt nội dung trước rồi, vậy mà cứ tùy tiện nói sai kiến thức.

“Nói gì mà ‘bảo vệ từ bé’… Có chó mắc kẹt trên cây anh cũng đi cứu, liên quan gì đến quá khứ?”

Nhìn bộ dạng anh cau có, tôi cố nhịn cười đến đỏ cả mặt.

Anh liếc tôi:

“Cười thì cười đi. Nhịn đến nghẹn rồi lại bắt anh hô hấp nhân tạo cho đấy.”

“…Trì Yến, nói chuyện cho đàng hoàng giùm cái.”

Tôi nghiêm mặt vỗ đùi thuyết phục:

“Anh lên livestream thì nhẫn nại dạy người ta thế cơ mà, sao nói chuyện với em lại không dịu dàng nổi?

Em còn là cục cưng của anh đấy!”

“Xem hết livestream rồi à?”

Trì Yến nheo mắt, khoanh tay cười cười:

“Vậy cho anh hỏi, nếu hai đứa mình ở khách sạn, gặp cháy, trong phòng chỉ có một mặt nạ chống khói — thì sao?”

Tôi biết anh muốn kiểm tra kiến thức.

Đàn ông đúng là…

Nhưng mà —

Tôi thật sự không biết đáp án.

Thế là tôi chọn phương án nịnh:

“Tất nhiên là đưa cho anh rồi~ Chồng yêu sẽ bế em thoát hiểm đúng không!”

Tôi phải vỗ về tâm trạng anh trước đã.

Lỡ đâu anh lại lôi cả chục đề ra bắt tôi làm thì toi.

Trì Yến quả nhiên hưởng thụ. Anh ôm tôi vào lòng, dịu giọng:

“Bảo bối, tuy anh rất cảm động vì em tin anh… nhưng mà —”

Tôi ngẩng đầu.

Anh tiếp lời:

“Thường thì trong khách sạn sẽ chuẩn bị hai cái mặt nạ.

Nên em không cần hy sinh dữ vậy đâu.”

Tôi:

“6.”

Thì ra là đào hố sẵn để tôi nhảy vào hả?

Thấy anh cười đắc ý, tôi bực quá đá anh một phát, quay người bỏ đi.

Trì Yến cười hì hì đuổi theo — rồi… vác tôi lên vai đi thẳng vào phòng.

Vâng, vác thật.

5

Hôm sau, Trì Yến được nghỉ. Hai đứa ngủ nướng đến trưa.

Vừa dậy thì thấy Chu Nguyệt lại làm trò.

Hết livestream với Trì Yến, về đến nhà cô ta lại mở tiếp một buổi live.

Nội dung?

Giải thích mối quan hệ “thanh mai trúc mã” với Trì Yến.

Tự biên tự diễn rằng: Trì Yến yêu cô ta nhiều năm, vì nhiều lý do mà đành kiềm chế tình cảm.

Vốn là blogger tình cảm, lại có câu chuyện “kịch tính” như vậy, lượng người xem lập tức tăng vọt.

Lên luôn hot search.

Cả đám fan bắt đầu hô hào “ship cặp”, bình luận rôm rả:

“Bạn trai kiểu cấm dục, yêu thầm, nhẫn nhịn — quá cuốn rồi!!”

“Hèn gì hôm qua lạnh nhạt thế, là đang giả vờ à?”

“Huhu, mới tìm được chồng mạng hôm qua, hôm nay đã bị cướp mất!”

Tôi nhìn mấy bình luận đó, tức đến nắm chặt tay — rắc rắc rắc.

Trì Yến bị tiếng động đánh thức, tưởng tôi sắp đánh nhau, vội nắm tay tôi xoa dịu:

“Mơ thấy đánh nhau à? Hay là anh giành chăn của em đêm qua?”

Tôi nhìn gương mặt ngái ngủ của anh mà càng tức:

“Chồng em sắp bị người ta giật mất rồi đấy!!”

Bình thường mấy em gái theo đuổi anh thì thôi, lần này là kiểu gì? Bịa truyện sống ảo à?

Trì Yến vẫn chưa tỉnh hẳn:

“Chồng em nào cơ? Kỳ Tống hay Châu Việt?”

À… Kỳ Tống và Châu Việt là hai “chồng mạng” của tôi.

Trai đẹp trên mạng mà.

Tôi nhìn vẻ mặt ngơ ngác của anh, chỉ muốn đá khỏi giường:

“Trì Yến, em vì đu idol mà tức đến phát khóc. Anh thấy em có bệnh không?”

Chồng mạng là đồ công cộng, ai giành được thì giành.

Nhưng Trì Yến — là của tôi thật.

Anh tuân thủ nguyên tắc “nói nhiều sai nhiều”, cầm điện thoại tôi nhìn thử.

Hot search còn cao hơn ban nãy.

Đã có vài “người biết chuyện” đứng ra kể về chuyện tình “lãng mạn” giữa Trì Yến và Chu Nguyệt.

Mặt anh tối sầm, trực tiếp dùng tài khoản chính chủ đăng một dòng trạng thái:

“Đã có bạn gái, đừng bịa chuyện.”

Sợ Chu Nguyệt nhảy vào tự nhận, anh còn đính kèm ảnh hai đứa tôi.

Là ảnh hôn nhau ở bãi biển năm ngoái.

Chỉ cần không mù — cũng nhìn ra ai mới là người yêu thật sự.

Bài đăng vừa lên, Chu Nguyệt lập tức thành tiêu điểm công kích.

Là bạn nhiều năm, không thể không biết Trì Yến có bạn gái.

Vậy mà còn dám lên sóng mập mờ, bịa ra chuyện tình để câu fame.

Chu Nguyệt phản ứng nhanh, đăng clip xin lỗi.

Trong đó nói đúng là cô ta và Trì Yến là thanh mai trúc mã, không ngờ gây ra hiểu lầm.

Nếu có gì xúc phạm đến tôi, cô ta sẵn sàng xin lỗi công khai.

Cuối video còn thở dài:

“Nói chuyện đùa với anh ấy như hồi nhỏ thôi mà.

Lỗi là do tôi không biết giờ anh ấy đã có bạn gái, phải giữ khoảng cách.”

Tôi cầm điện thoại, cười tức điên.

Trà xanh chính hiệu chán vai thỏ trắng, giờ chuyển qua đóng vai huynh đệ à?

Tệ hơn là còn có fan cuồng bênh cô ta, chửi ngược lại tôi:

“Nói thật, sai là con bé nhỏ nhen kia, chứ không phải chị Nguyệt.”

Tôi còn chưa kịp làm gì, Trì Yến đã khởi động cổ tay, cầm điện thoại lên… xông pha trận chiến.

“Chúc chân thành là bạn trai bạn cũng có một ‘bạn gái anh em’ như vậy.

Nếu gặp chuyện tương tự, nhớ đừng nhỏ nhen nhé.”

“Không biết giữ khoảng cách thì biết nhận xét người khác nhỏ nhen. 6 điểm cho phản xạ logic.”

“Là blogger tình cảm thì làm ơn tạo ảnh hưởng tích cực đi. Đừng khiến tụi nhỏ hiểu nhầm rằng ‘dựng chuyện là cách để có được tình yêu đích thực’.”

Nhìn Trì Yến vững vàng tung đòn, tôi chỉ muốn vỗ tay ăn mừng.

Nhưng rồi tôi kéo tay áo anh lại, nhắc nhỏ:

“Anh quên đổi tài khoản nhỏ rồi đó.”

Tài khoản này là tài khoản chính chuyên để anh phổ cập kiến thức phòng cháy chữa cháy.

Lỡ dính vào mấy chuyện thị phi này, tôi sợ anh bị ảnh hưởng.

Trì Yến chỉ cười, xoay màn hình cho tôi xem.

Thông báo tăng vọt — toàn là like.

Chỉ vài fan cuồng lẻ tẻ nhảy vào công kích, lập tức bị dìm chìm.

Trì Yến lại hot rồi.

Vì anh không chỉ nhận diện được trà xanh —

Mà còn dám đấu thẳng mặt với trà xanh.

Fan đặt cho anh danh hiệu mới:

“Nam thần ba tốt thời đại mới: Nhận mặt – Vạch mặt – Đạp mặt.”

6

Chu Nguyệt tức tối gọi điện cho Trì Yến:

“Anh Trì, đăng video thì phải đăng cái gì khán giả thích chứ, anh cần gì phải nghiêm trọng như vậy?

“Em nói sai chỗ nào? Lẽ nào chúng ta không phải thanh mai trúc mã sao?

“Hay là có ai đó nói gì với anh?”

Tôi chống cằm ngồi bên cạnh, không khỏi cảm thán — Chu Nguyệt dạo này trình lên thật.

Trước đây toàn bắt đầu từ tôi, giờ đã biết đi đường tắt, tìm thẳng đến Trì Yến để ly gián rồi.

Trì Yến nghiêm mặt:

“Chu Nguyệt, tôi nói lại lần nữa: chúng ta không phải thanh mai trúc mã. Cùng lắm chỉ tính là hàng xóm. Tôi kèm em học là do mẹ tôi ép, không phải vì thích em.”

Mấy năm nay, Chu Nguyệt vẫn luôn bám vào chuyện học phụ đạo, cho rằng Trì Yến thích mình nên mới chỉ dạy riêng cô ta.

Bằng không, tại sao chỉ dạy mỗi cô ta, mà không phải đám nhóc khác trong khu?

Giọng Chu Nguyệt đã bắt đầu rưng rưng:

“Dù là như vậy… anh không thể nói chuyện đàng hoàng với em được sao? Tại sao lại phải nói ngay trên phần bình luận? Sự nghiệp của em bị hủy rồi, bạn gái anh hài lòng rồi chứ?!”

Cảm ơn vì đã gọi tên.

Tôi cầm lấy điện thoại, cố gắng giữ bình tĩnh:

“Chu Nguyệt, làm rõ giúp cái. Nếu không phải cô ba hoa bịa chuyện trong livestream, ai rảnh đâu mà mò vào cái khu bình luận y như giáo phái tôn sùng thần tượng của cô?”

Chỉ tính riêng một năm tôi và Trì Yến yêu nhau, tôi đã nghe anh từ chối Chu Nguyệt không dưới một trăm lần.

Thế mà giờ cô ta còn quay lại chất vấn anh: “Sao không nói rõ với em từ đầu?”

Tôi thật sự bái phục rồi.

Nghe thấy giọng tôi, Chu Nguyệt im lặng vài giây.

Rồi bỗng bừng tỉnh:

“À… thì ra có người đang ngồi cạnh anh. Em biết ngay mà, anh không thể tuyệt tình như vậy được.”

Tôi với Trì Yến nhìn nhau, chỉ muốn đập đầu vào tường.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.