13
Đỗ Tử Diệu quay người bỏ chạy, bố cậu ta thì như kiệt sức, ngồi bệt xuống giường không nhúc nhích.
Một lúc lâu sau, ông nắm lấy tay tôi, nghẹn ngào:
“Ân nhân, cô kiện đi, mau kiện nó đi, để nó hiểu được mình đã làm ra những chuyện ngu xuẩn cỡ nào!”
Tôi gật đầu. Trước giờ tôi cứ nghĩ sự thay đổi của Đỗ Tử Diệu chỉ nhắm vào riêng tôi, không ngờ đến cả cha ruột mà nó cũng hận.
Từ bệnh viện trở về, Trương Mẫn lập tức nộp toàn bộ bằng chứng đã thu thập được cho luật sư. Sau khi xem xong, luật sư nói khả năng thắng kiện rất cao.
Vì mọi chuyện rõ ràng chỉ là bịa đặt do một tay Đỗ Tử Diệu dựng lên.
Khi thư cảnh cáo được gửi tới trường, Đỗ Tử Diệu còn đang đi chơi với Hinh Hinh bên ngoài, thư do giảng viên chủ nhiệm nhận.
Vừa nhìn thấy là thư từ văn phòng luật, giảng viên lập tức gọi Đỗ Tử Diệu về trường.
Cậu ta vừa thấy thư luật sư, lập tức hoảng loạn, dùng điện thoại của giảng viên gọi cho tôi xin tha, nhưng tất nhiên không liên lạc được.
“Vậy là thư này là thật? Mấy lời cậu nói trên livestream đều là bịa đặt sao?” — giảng viên nghiêm mặt hỏi.
“Tôi… tôi chỉ nói cho vui thôi, tôi tưởng không sao…” — giọng Đỗ Tử Diệu càng nói càng nhỏ.
Chát! Một cái tát giáng thẳng vào đầu cậu ta.
“Cậu còn là sinh viên của trường đấy! Môn pháp luật tự chọn cậu đi ngủ hết tiết à?”
Thực ra Đỗ Tử Diệu bỏ học suốt, làm gì biết mình còn có môn pháp luật!
“Tôi sẽ báo cáo toàn bộ sự việc cho nhà trường. Tự lo cho cái thân cậu đi.” — giảng viên nói thẳng.
“Không! Thầy phải giúp em! Em biết sai rồi… thật sự biết rồi…”
14
Không thể liên lạc với tôi, Đỗ Tử Diệu liền lên livestream để tìm kiếm cơ hội.
Trên sóng trực tiếp, cậu ta công khai thừa nhận tất cả — những gì đã làm, những lời từng nói về tôi đều là bịa đặt.
Cậu ta nói tôi đã tài trợ cho mình từ cấp ba lên đến đại học, cả tiền lì xì mỗi dịp lễ Tết cũng không thiếu — là cậu ta quá tham lam, không biết đủ.
Đỗ Tử Diệu còn công khai cả sao kê chuyển khoản của tôi, tin nhắn gốc giữa hai bên, toàn bộ các đoạn hội thoại từng bị cắt ghép đều được khôi phục đầy đủ.
Sự thật cuối cùng cũng sáng tỏ: tất cả chỉ vì cậu ta muốn có một cuộc sống quá tốt đẹp, trong khi bản thân chỉ là một sinh viên nghèo đang nhận tiền hỗ trợ.
Những người từng chửi rủa tôi trước đây lập tức quay sang mắng Đỗ Tử Diệu là kẻ vô ơn, là đồ sói mắt trắng.
Có người đã tìm ra thông tin cá nhân của cậu ta và phản ánh thẳng với hiệu trưởng nhà trường.
Không còn cách nào khác, vì uy tín của trường, Đỗ Tử Diệu bị đuổi học.
Không còn thẻ sinh viên, chỉ với tấm bằng tốt nghiệp phổ thông, Đỗ Tử Diệu chẳng thể xin được việc ở đâu. Tìm tôi thì không được, lúc này bạn gái Hinh Hinh lại tiếp tục “hiến kế”:
“Dù không tìm thấy chị ấy, nhưng em thấy chị ấy vẫn quan tâm đến bố anh đấy.”
“Hay là… anh về nhà nhờ bác gọi chị ấy đến đi? Trước kia chị ấy cũng nói rồi, chỉ cần anh xin lỗi công khai thì chị ấy sẽ không kiện nữa mà.”
“Anh đã xin lỗi rồi, dân mạng cũng đang quay ra mắng anh, chị ấy còn muốn gì nữa?”
Đỗ Tử Diệu nghe xong, thấy có lý, lập tức cùng Hinh Hinh về quê.
Dù chân bị bó bột, bố cậu ta vẫn có thể tập tễnh bước đi.
Vừa nghe nói hai đứa về là để ông gọi tôi tới, ông lập tức từ chối:
“Chuyện là do con gây ra. Ân nhân đã cho con bao nhiêu cơ hội mà con không biết trân trọng. Giờ mới sợ sao? Muộn rồi!”
“Bố, con xin bố… Con biết sai rồi, thật sự biết sai rồi… Chỉ cần gặp được chị ấy, con sẽ xin lỗi đàng hoàng. Con cầu xin chị ấy tha thứ…”
“Chị ấy tốt như vậy, nhất định sẽ tha thứ cho con. Bố giúp con một lần thôi, con xin bố…”
Dù sao cũng là con ruột mình sinh ra, thấy cậu ta nói như vậy, bố Đỗ Tử Diệu lại mềm lòng…
15
Nhận được điện thoại của bố Đỗ Tử Diệu, tôi chẳng hề nghi ngờ, liền cùng Trương Mẫn đến nhà ông.
Kết quả, vừa bước vào cửa, sau gáy tôi bị đập một cú, cả người mềm nhũn ngã xuống đất.
Khi tỉnh lại, mở mắt ra mới phát hiện mình bị trói chặt vào một chiếc ghế, xung quanh toàn là cây cối.
Đỗ Tử Diệu cầm gậy gỗ trong tay, trừng mắt nhìn tôi như hận thấu xương.
“Cô tỉnh rồi à? Lệ Thục, tôi gọi cô một tiếng chị là nể mặt cô lắm rồi, mà cô còn định kiện tôi thật đấy hả?”
“Không phải cô đã nói, chỉ cần tôi xin lỗi công khai là sẽ không kiện sao? Tôi đã xin lỗi toàn mạng rồi, mấy người chửi cô cũng quay ra mắng tôi rồi, vậy mà cô vẫn không rút đơn?”
“Giờ thì hay rồi, tôi bị đuổi học, mất luôn thân phận sinh viên đại học. Giờ tôi chỉ là một thằng tốt nghiệp phổ thông, sau này còn làm được gì nữa?”
“Đời tôi đã tiêu rồi, thì cô cũng đừng hòng sống yên!”
Đỗ Tử Diệu lao đến, tát tôi một cái đau điếng.
“Con khốn! Dựa vào đâu mà cô sinh ra đã giàu có? Dựa vào đâu mà cô được quyền bố thí cho người khác? Dựa vào đâu mà cô được đeo vàng mặc đẹp, còn tôi thì không?”
Lúc đó, tôi chợt hiểu ra vì sao từ sau khi lên đại học, Đỗ Tử Diêu lại thay đổi đến vậy — vì cậu ta đã sinh lòng oán hận với người giàu.
Hồi cấp ba, ai cũng mặc đồng phục giống nhau, ăn cơm căng tin như nhau, cuộc sống không có nhiều chênh lệch. Khoản tiền sinh hoạt tôi gửi cho cậu ta mỗi tháng cũng đủ để sống thoải mái.
Nhưng vào đại học, khác biệt giai cấp bắt đầu hiện rõ, nhất là ở những trường danh tiếng — nơi quy tụ không ít con nhà giàu.
Họ lái xe sang, ở biệt thự, ăn uống ở khách sạn cao cấp, bạn gái thay người liên tục.
Một bữa ăn của họ có thể tiêu hết cả tháng sinh hoạt phí của Đỗ Tử Diêu, thậm chí còn hơn. Điều đó khiến cậu ta ghen tỵ đến cực điểm.
Tại sao người ta sinh ra đã có tất cả, còn cậu ta đến cả mẹ cũng mất?
Cũng là con người, dựa vào đâu người ta lại hơn hẳn?
Thế là Đỗ Tử Diệu bắt đầu học theo lối sống của đám người giàu — yêu đương, đi khách sạn, ăn ngon, uống sành.
Cậu ta quên mất người cha đang è lưng trả nợ ở quê, chỉ còn biết đến hưởng thụ.
16
Tôi bật cười.
“Đỗ Tử Diệu, trước khi cậu hỏi người khác ‘dựa vào đâu’, sao không tự hỏi lại mình: cậu dựa vào đâu để đòi hỏi những thứ đó?”
“Tôi cũng đâu sinh ra đã có tất cả. Mười tuổi bố mẹ ly hôn, cả hai đều không muốn nuôi tôi. Họ nhanh chóng lập gia đình mới, còn tôi trở thành đứa thừa thãi.”
“Tôi được xã hội nuôi lớn. Mười sáu tuổi, tôi bắt đầu đi làm thêm.”
“Tôi từng làm phục vụ, phát tờ rơi, làm công nhân dây chuyền trong xưởng. Tôi không tiêu hoang một đồng nào, tích cóp từng chút.”
“Dần dần có ít vốn, tôi ra chợ bán hàng. Khó khăn nhất là khi bị quản lý thị trường đuổi, tôi chạy đến rớt cả giày, nhưng vẫn quay lại tìm — vì tôi tiếc từng đồng.”
“Tất cả những gì tôi có hôm nay, đều là do tự mình nỗ lực có được. Vậy tại sao cậu lại nghĩ cậu chẳng làm gì mà vẫn xứng đáng có tất cả?”
Đỗ Tử Diệu phát điên, lao đến túm lấy cổ áo tôi:
“Không thể nào! Tuyệt đối không thể nào! Những thứ cô có sao có thể do tự mình làm ra?”
“Nhà mấy trăm vạn mà cô nói mua là mua, cô mới bao nhiêu tuổi? Sao có tiền mua nhà đắt thế? Nhất định là cô nói dối!”
“Nếu không phải cha mẹ cô mở đường thì chắc chắn là cô được bao nuôi! Đúng rồi, chắc chắn là thế!”
Cậu ta đã rơi vào vòng luẩn quẩn — chỉ biết hỏi vì sao người khác có, mà chẳng thèm tự hỏi mình có xứng đáng không.
Từ bé đã được nuông chiều vì là con trai, chị em phải nhường nhịn.
Lớn lên, mẹ bệnh nặng, cha chưa từng bắt cậu ta nghỉ học.
Gia đình nợ nần, không đủ tiền học, tôi lại đứng ra giúp, chu cấp sinh hoạt phí không thiếu một xu.
Cha cậu ta lo cậu ta biết chuyện sẽ ảnh hưởng việc học nên ngã đau cũng không dám nói.
Tôi còn sợ mình chu cấp chưa đủ, đích thân khảo sát để đảm bảo cậu ta vẫn có thể thỉnh thoảng tụ tập với bạn bè như bao sinh viên khác.
Nói trắng ra, dù nghèo, cậu ta chưa từng thực sự khổ. Luôn có người che chắn, nâng đỡ.
Vậy mà giờ cậu ta vẫn chưa thấy đủ?
17
“Đỗ Tử Diệu!”
Từ xa chợt vang lên một giọng nói quen thuộc. Bố Đỗ Tử Diệu lê cái chân đang chảy máu, tập tễnh bước về phía chúng tôi.
“Bố?!”
Đỗ Tử Diệu nhìn thấy vết thương của ông, cả người bắt đầu run rẩy dữ dội.
“Dừng tay đi, con đã phạm pháp rồi đấy!”
“Ân nhân của con đã cho con quá nhiều rồi, làm người thì phải biết đủ.”
Đỗ Tử Diêu loạng choạng quỳ sụp xuống đất, bật khóc nức nở.
“Con không cam lòng… Con không cam lòng… Tại sao con không được sinh ra trong gia đình giàu có? Tại sao lại phải lớn lên trong một nhà như vậy?!”
Từ xa, tiếng còi cảnh sát vang lên. Cô bạn thân của tôi dẫn theo cảnh sát lao lên núi, thấy tôi bị trói trên ghế, cô lập tức chạy tới cởi dây.
Sau này tôi mới biết, bọn họ thật ra không có ý định làm hại tôi thật, chỉ định dọa để ép tôi rút đơn kiện, may ra còn moi được một khoản tiền.
Còn cái gọi là “Bạn gái Hinh Hinh”, căn bản chẳng phải sinh viên gì hết, chỉ là một cô nàng trôi nổi, thấy Đỗ Tử Diệu dễ dụ, nghe lời, nên mới bám lấy cậu ta.
Đỗ Tử Diệu bị tuyên án 1 năm rưỡi tù giam. Tại phiên tòa, cậu ta thừa nhận toàn bộ hành vi, nói rằng đã biết lỗi, chỉ mong tòa cho một cơ hội sửa sai.
Lục Hinh Hinh cũng bị tuyên án 1 năm. Lúc bị áp giải đi, cô ta liếc Đỗ Tử Diệu một cái, mắng khẽ:
“Vô dụng.”
Sau phiên tòa, bố Đỗ Tử Diệu chống nạng đuổi theo tôi, run rẩy rút ra một chiếc thẻ ngân hàng, nhét vào tay tôi.
“Ân nhân, nhà tôi chỉ còn chừng này… Bao năm qua cô đã bỏ ra không biết bao nhiêu tiền giúp con trai tôi, mà cuối cùng lại thành ra thế này… Tôi thực sự, không biết phải cảm ơn cô thế nào…”
“Nó từ nhỏ đã bị mẹ nuông chiều, tôi thì bận kiếm tiền trả nợ, chẳng mấy khi quản nó. Cũng vì vậy mà mới để nó trượt dài như hôm nay.”
“Tôi… thực sự có lỗi với cô…”
Ông ấy mắt đỏ hoe, kiên quyết nhét thẻ vào tay tôi.
“Không cần đâu, bác giữ lấy mà trả nợ. Nếu còn dư, thì mua sắm chút đồ đạc cho đỡ cực.”
“Tôi chưa bao giờ hối hận vì đã giúp đỡ nó. Chỉ là… tôi không ngờ, nó lại mù quáng đến vậy. Nếu ngày xưa tôi chịu trò chuyện với nó nhiều hơn, có lẽ, nó đã không thành ra thế này.”
Tôi từ chối nhận chiếc thẻ. Ông gần như muốn quỳ xuống.
“Thôi mà, về nhà thôi. Ngày mai rồi cũng sẽ khác. Mưa gió rồi cũng sẽ qua.”
Tôi đỡ ông đứng dậy. Ông nhìn về phía trước, không nói thêm gì nữa.
Sau khi về nhà, ông đăng nhập vào tài khoản livestream trước đây của Đỗ Tử Diệu, quay một video đính chính, cúi đầu xin lỗi tôi và toàn bộ cộng đồng mạng:
“Là tôi không dạy nổi con mình, làm phiền đến mọi người rồi.”
Cùng với lời xin lỗi trước đó của Đỗ Tử Diệu, toàn bộ sự thật đã được làm rõ. Mọi người đều biết tôi chỉ đơn thuần là người từng tài trợ một học sinh nghèo, cuối cùng lại bị chính cậu ta hại.
Danh tiếng của tôi được gột rửa. Ban lãnh đạo công ty không còn lý do để thay tôi. Xã hội này vẫn cần những người như tôi — mà tôi, lại mang đến giá trị tích cực cho hình ảnh doanh nghiệp. Không ai có thể từ chối lợi ích lớn như vậy.
Tôi lấy lại quyền lực trong tay, thay hết những người lãnh đạo từng “gió chiều nào xoay chiều ấy”, tuyển chọn những người thực sự có năng lực, dám chịu trách nhiệm và giữ được lý trí trong mọi tình huống.
Đứng trước cửa kính sát đất trong văn phòng, tôi nhìn mặt trời đang dần lên cao.
“Ừ, mưa gió rồi cũng sẽ qua thôi.”
[ TOÀN VĂN HOÀN ]