Ta là ngũ công chúa của hoàng thất, từ nhỏ đã được nuôi dưỡng bên ngoài cung cấm. Mãi đến đêm trước lễ cập kê năm mười bốn tuổi, ta mới được rước vào hoàng cung, kim loan ngọc giá huy hoàng. Đại cung nữ hầu hạ Cẩm phi nói với ta rằng, trên người ta mang lời nguyền trời giáng, là điềm dữ, sẽ mang đến tai ương. Ta chỉ mỉm cười, thản nhiên đáp: “Tỷ không biết sao?” “Kẻ tiện mệnh dễ nuôi, kẻ phú quý lại bạc mệnh.” Ta tuy mệnh sát, nhưng cũng phải đợi đến khi đám “quý nhân” kia chế/t trước ta mới được. Đến khi người đáng chế/t đều đã chế/t gần hết, ta mới chậm rãi hỏi lại nàng: “Giờ tỷ đã thấy rõ chưa? Lời nguyền trên người ta không khắc ta, mà khắc phường cặn bã.”
Bình luận