Đàm Hỏa Dưới Trăng

Chương 2



6.

Trở về phòng, ta tháo chiếc vòng bạc trên tay xuống, lấy từ ngăn bí mật ra hai phong thư, rồi gọi Tuyết Hà lại.

“Ngươi mang những thứ này giao tận tay Lục điện hạ, thuận tiện nói với hắn chiều nay ta có việc, hôm khác lại tìm hắn nói chuyện.”

Tuyết Hà cẩn thận nhận lấy, gật đầu: “Nô tỳ đi ngay.”

Ta quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những đóa hoa dành dành đang nở rộ. Cánh hoa trắng muốt được bức tường son làm nền, trông càng thêm cao quý thanh nhã.

Nhưng vẫn không thể sánh được với những đóa đàm hoa rực rỡ tự do trong Tô Thiền Tự.

Hương thơm của linh hồn không nên bị giam cầm trong lồng son.

Ta bước ra sân, đưa tay ngắt một đóa dành dành đang nở rộ, nhẹ nhàng ném vào ao nước bên cạnh.

Mặt nước khẽ gợn sóng, đóa hoa xoay tròn trôi theo dòng, tựa như một tiên nữ đang đắm chìm dưới đáy hồ.

“Ngươi nói dành dành thanh nhã, đáng tiếc luôn bị trói buộc, không thể tự do.”

“Nghe nói ao này là nước lưu thông…” Ta khẽ niệm một câu, ánh mắt dần trở nên xa xăm.

“Đi thôi.”

7.

Đợi chừng hai khắc, Tuyết Hà mới vội vàng quay về.

“Nô tỳ đã đưa rồi.” Nàng dè dặt lên tiếng, “Nhưng trông sắc mặt Lục điện hạ… không được tốt lắm…”

Ta cười nhạt: “Không sao.”

“Đúng rồi, lúc nô tỳ trở về nghe thấy công công bên cạnh hoàng hậu truyền tin, nói hoàng hậu nương nương triệu kiến ngài.”

Nghe vậy, tinh thần ta liền phấn chấn hơn hẳn.

Nếu nàng ta còn không cho gọi, ta cũng sắp sốt ruột rồi.

Ty Thiên Giám nói là chiêm tinh đoán mệnh quốc vận, nhưng nói thẳng ra thì cũng chỉ là một tên thầy bói giang hồ.

Thuật chiêm tinh chân chính sâu xa huyền diệu, không phải kẻ trẻ tuổi đó có thể lĩnh ngộ được.

Bảo rằng sau lưng hắn không có ai sai khiến, ai tin thì cứ tin.

Huống hồ, Ty Thiên Giám năm xưa đã cưới một đường muội xa của hoàng hậu làm chính thê, cứ như sợ người ta không biết bọn họ có quan hệ vậy.

8.

Khôn Ninh Cung nơi hoàng hậu trú ngụ luôn đốt trầm hương thanh nhã, khói mỏng lượn lờ quanh pho tượng phượng hoàng bằng bạc, vừa thanh cao vừa uy nghi, lộ rõ vẻ tôn quý.

“Nữ nhi thỉnh an mẫu hậu.”

Hoàng hậu đoan chính ngồi trên phượng tọa, cây trâm phượng hoàng cẩn trân châu lay động khẽ khàng, toát lên vẻ đường hoàng của mẫu nghi thiên hạ.

“Tiến lại gần để bổn cung nhìn kỹ ngươi nào.”

Ta ngoan ngoãn bước tới, ngẩng mặt lên nhìn nàng.

Ánh mắt hoàng hậu khó đoán, chỉ lẳng lặng quan sát ta thật lâu.

“Chi nhi ở bên ngoài nhiều năm, thật là khổ cực, nhìn xem gầy đến mức này rồi.”

Ta không để lộ cảm xúc, nhẹ nhàng nhíu mày, bình tĩnh đáp: “Tạ mẫu hậu quan tâm, nhưng nữ nhi ở Tô Thiền Tự sống rất tốt, không tính là khổ sở.”

Câu này không phải ta khách sáo.

Người trong Tô Thiền Tự tuy không nhiều, nhưng đều là thiện nữ một lòng hướng Phật, đối đãi trẻ nhỏ lại càng chu đáo cẩn thận.

So với những kẻ thích giả bộ đoan trang trong cung này thì tốt hơn nhiều.

Một mama bên cạnh bật cười, hướng hoàng hậu nói: “Ngũ công chúa thật là hiểu chuyện.”

Hoàng hậu thoạt nhìn có vẻ rất hài lòng, mỉm cười: “Chi nhi về cung, thân phận cao quý, lại ngoan ngoãn như thế, tất nhiên phải mở đại yến để chúc mừng.”

Mama có phần do dự, dường như không ngờ hoàng hậu lại nhắc đến chuyện này, chần chừ nói: “Bệ hạ hình như không muốn làm lớn chuyện này…”

Ta cười lạnh trong lòng, không lên tiếng.

Bị ép buộc phải đón tai tinh trở về cung, tất nhiên hắn không vui vẻ gì.

“Không sao, bổn cung sẽ nói.” Hoàng hậu khẽ cười, “Ngũ công chúa thông tuệ lanh lợi, khó khăn lắm mới về cung, tất nhiên phải chào đón nồng hậu. Nếu không, chẳng phải để người ta nghĩ rằng trong cung bạc đãi công chúa hay sao?”

Trong lòng ta dấy lên nghi ngờ, nhưng chỉ cúi đầu tạ ơn.

“Ngươi dẫn công chúa đến kho chọn một ít trang sức, bổn cung mệt rồi, về phòng nghỉ trước.” Hoàng hậu nhấp một ngụm trà, nhàn nhạt phân phó cung nữ bên cạnh.

Ta ngoan ngoãn đi theo cung nữ rời đi.

Trước khi ra khỏi cửa, ta còn nghe loáng thoáng giọng nói lười biếng của hoàng hậu vang lên trong phòng: “Đúng là hạ tiện từ trong cốt tủy, nhìn cái bộ dạng nghèo kiết xác kia kìa.”

9.

Danh tiếng của trung cung khố phòng quả nhiên không phải hư danh. Vừa bước vào, ta đã bị ánh sáng lấp lánh của vàng bạc châu báu làm lóa mắt, trầm hương, gấm vóc, thứ gì cũng có.

Cung nữ cúi người thi lễ: “Điện hạ thích gì, nô tỳ sẽ lấy giúp.”

Ta chậm rãi quan sát, cuối cùng dừng mắt ở dãy hương liệu.

“Chỗ kia là hương gì thế? Sao lại có nhiều như vậy?”

Cung nữ không nghĩ ngợi gì, lập tức đáp: “Bẩm điện hạ, đó là trầm hương. Nương nương rất yêu thích, thái tử điện hạ cũng đặc biệt thu thập rất nhiều mang về.”

Lòng ta chợt trầm xuống, lập tức hiểu rõ ý đồ của hoàng hậu.

Nếu yến tiệc xảy ra chuyện, vậy chỉ có thể nói rằng ta không những không hóa giải được tai ương, mà vẫn còn mang sát khí bên người.

Nếu lúc này Ty Thiên Giám lại tâu rằng Cẩm Tú cung bị vấy bẩn bởi vận khí xấu của ta, vậy thì hai vị hoàng tử ở đó sẽ vĩnh viễn không thể vượt qua thái tử.

Không chần chừ thêm, ta chỉ vào mấy cuộn gấm lụa trên kệ cao nhất: “Những xấp vải kia có vẻ không tệ, ngươi lấy xuống cho ta xem thử.”

Trong lúc cung nữ bận rộn, ta khẽ luồn tay vào ống tay áo, lấy ra một túi nhỏ, ngón tay ngọc khẽ động, rắc một nhúm bột màu nâu nhạt lên dãy hương liệu kia.

Xuyên ô vốn là kịch độc, sau khi nghiền thành bột rồi đốt lên lại càng trở thành thứ chí mạng.

Ta giả bộ vô tình tiếp tục chọn đồ, Tuyết Hà lặng lẽ theo sát phía sau, dè dặt nâng tay không biết đang làm gì.

Ta hơi nghiêng đầu, liếc mắt một cái, thấy nàng đang cẩn thận lau sạch bột độc rơi lộ ra bên mép kệ.

“Điện hạ còn cần gì nữa không?”

“Vậy là đủ rồi.” Ta cảm thấy an tâm hơn nhiều, ngay cả giọng nói cũng nhẹ nhàng hơn hẳn. “Thay ta tạ ơn mẫu hậu.”

10.

Trở về phòng, ta cho lui tất cả cung nhân, chỉ giữ lại Tuyết Hà.

“Ngươi có biết vì sao ta muốn ngươi ở lại không?”

Ta lười biếng tựa vào ghế quý phi, thản nhiên hỏi.

Tuyết Hà lập tức quỳ xuống: “Nô tỳ không biết điện hạ muốn làm gì, nhưng đã hầu hạ điện hạ, tất nhiên sẽ vĩnh viễn đứng về phía điện hạ.”

“Oh?” Ta thích thú nhìn nàng. “Dù ta làm bất cứ điều gì?”

Tuyết Hà không hề do dự, gật đầu chắc chắn.

“Điện hạ ngày đầu về cung đã cứu nô tỳ khỏi khổ ải, ân tình này khó mà báo đáp. Huống hồ, điện hạ thông minh, làm việc tất có lý do, nô tỳ nguyện tin tưởng điện hạ.”

Ta thầm nghĩ, quả nhiên không ngoài dự đoán.

Ngày ấy trong ngự hoa viên, ta vô tình thấy trên cánh tay nàng có vết thương, cộng thêm dáng vẻ gầy yếu, không biết đã chịu bao nhiêu khổ sở.

Thêu hoa trên gấm chỉ làm người ta vui vẻ, tặng than trong tuyết mới khiến người ta khắc cốt ghi tâm.

Bước cờ đầu tiên khi vào cung, ta đã cược đúng rồi.

“Vậy thì đứng dậy đi.” Ta nở nụ cười, khẽ đưa tay đỡ nàng lên.

“Lục điện hạ đến!”

Bên ngoài, giọng thái giám chói tai vang lên. Ta hơi sửng sốt, khẽ vuốt lại mái tóc, chậm rãi đứng dậy.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.