Đẳng Cấp Không Cần Phô Trương

Chương 3



Tôi sững sờ.

Cô ta là con gái của mẹ tôi sao? Vậy tôi là ai?

Quản lý bên cạnh vô cùng kích động:

“Tiểu thư, những khách hàng vô lý như thế này, cô phải lập tức đưa họ vào danh sách đen.”

Tôi cười nhạt, lấy ra chiếc thẻ đen VIP của trung tâm thương mại, “Muốn đưa tôi vào danh sách đen sao? Không dễ dàng như vậy đâu.”

Nhân viên bên cạnh ngây người:

“Trời ạ, đây là thẻ VIP của trung tâm thương mại?”

“Chỉ có hai người có thẻ này, một là bà chủ của trung tâm, còn một là con gái của bà ta.”

Ngô Lương cũng ngớ người:

“Văn San San, cô làm sao có được thẻ này?”

Một nhân viên chợt hạ giọng nói với quản lý:

“Quản lý, nghe nói hôm nay đại tiểu thư mặc váy vàng đến. Hình như cô gái bên cạnh Ngô thiếu gia cũng đang mặc váy vàng…”

Tức thì, cả chục đôi mắt đổ dồn về phía tôi.Nhưng người đầu tiên hiểu ra vấn đề lại là Ngô Lương. Anh ta nhìn chằm chằm tôi:

“San San… lẽ nào cậu mới là…”

Tôi vừa toan lên tiếng thì Triệu Văn Huệ lập tức quàng tay Ngô Lương, giành nói trước:

“Là cô ta lấy trộm thẻ đen của em!”

Ngô Lương sững người, có vẻ không tin lắm.Nhưng Triệu Văn Huệ vẫn chắc chắn:

“San San, chúng ta là bạn học, sao cậu nỡ ăn cắp đồ của tôi? Trả thẻ cho tôi mau!

Tấm thẻ đen đó là mẹ tôi cho, nói là quà tượng trưng cho thân phận của tôi. Mấy hôm trước, tôi làm mất nó, không dám nói ra vì sợ mẹ giận. Không ngờ lại ở chỗ cậu…

Thôi, nể tình bạn bè, tôi không truy cứu, cậu trả lại là xong.”

Vừa dứt lời, cô ta liền xông tới định giật thẻ.

Tôi dĩ nhiên không dại mà đứng yên. Thấy cô ta sấn tới, tôi nhẹ nhàng né sang một bên.Triệu Văn Huệ không kịp hãm đà, suýt ngã, may có Ngô Lương đỡ.Cô ta giận dữ chỉ vào mặt tôi:

“Văn San San, chính cậu trộm thẻ đen của tôi, mau trả đây!”

Ngô Lương không ngu ngơ như cô ta, liếc sang tấm thẻ đen trong tay tôi, bắt đầu sinh nghi:

“San San, tấm thẻ đen đó… cậu lấy ở đâu ra vậy?”

Tôi cười khẩy:

“Là mẹ tôi cho, có vấn đề gì không?”

Sắc mặt Ngô Lương thoắt cái tối sầm lại.

Triệu Văn Huệ tức tối trừng mắt nhìn tôi:

“Văn San San, cậu đúng là hễ thấy cái gì cũng học theo. Mẹ tôi là nữ cường nhân, là chủ của cả trung tâm thương mại này, thế còn mẹ cậu thì là gì chứ?Nhìn cậu mặc bộ đồ rẻ tiền kìa, chắc mẹ cậu chẳng đủ tiền mà đưa thẻ ngân hàng cho cậu, còn bày đặt thẻ đen!”

Cô ta nói với vẻ cực kỳ khinh bỉ, khiến Ngô Lương hơi ngượng ngùng.

Tôi biết, ngoại trừ Triệu Văn Huệ ra, ai cũng nhận ra đồ trên người tôi toàn hàng xịn đắt tiền. Đến chiếc kẹp tóc của tôi cũng là loại ba ngàn rưỡi một cặp.

Ngô Lương bắt đầu nghi ngờ, hỏi Triệu Văn Huệ:

“Văn Huệ, thẻ đen của em thực sự mất à? Thứ quan trọng thế, sao lại để mất được?”

Triệu Văn Huệ tức muốn điên, vừa định cãi thì điện thoại chợt reo lên. Cô ta liếc nhìn tên người gọi, lập tức tươi roi rói, vung vẩy điện thoại:

“Ba tôi gọi. Để bố tôi đến, cậu sẽ biết tay.”

Xong, cô ta bấm nghe:

“Ba ơi, ba nhanh đến cứu con đi, con sắp bị người ta ức hiếp đến chết rồi.”

Thấy thái độ tự tin của Triệu Văn Huệ, Ngô Lương cũng quay sang khuyên tôi:

“Văn San San, tốt nhất cậu mau giao thẻ ra đi, lát nữa mọi người kéo đến đông, bị vạch mặt thì mất thể diện lắm.”

Tôi cười, khoanh tay:

“Tôi thì có gì mà mất thể diện chứ?”

Ngược lại, tôi còn đang hứng thú muốn xem “bố” của cô ta rốt cuộc là thần thánh phương nào, vì cô ta dám huênh hoang mạo nhận mẹ tôi làm mẹ ruột.

Ngô Lương cười khẩy:

“Hồi gặp cậu ở buổi tiệc, tớ còn tưởng cậu là thiên kim tiểu thư gì cơ. Nhưng tớ hỏi thăm khắp nơi, chẳng ai biết cậu cả.Ừ thì, hạng thích ‘làm màu’ như cậu, da mặt chắc dày, chẳng quan tâm mất mặt hay không.”

Nói rồi anh ta phá lên cười. Tôi chỉ nhún vai.Những năm qua tôi sống chủ yếu ở nước ngoài, quan hệ xã hội trong nước chẳng nhiều. Hơn nữa, buổi tiệc hôm đó người đông tạp nham, mẹ chỉ đợi lúc tàn tiệc mới gọi riêng tôi đến giới thiệu với vài người bạn thân thiết.Còn Ngô Lương? Anh ta là gì mà xứng để mẹ tôi ra mặt giới thiệu?

Đúng lúc này, một người đàn ông trung niên bước vào, giọng oang oang:

“Văn Huệ, ai bắt nạt con bảo bối của ba thế? Còn muốn sống nữa không đây?”

Người còn chưa thấy rõ, giọng điệu đàn ông trung niên mang đầy vẻ “dầu mỡ” đã vang lên, nghe mà muốn “tởm”.

Đến lúc nhìn kỹ, tôi bất giác nhận ra ngay: đây chính là người đàn ông dạo gần đây đang “gần gũi” với mẹ tôi. Tất nhiên, theo lời mẹ thì chỉ là “chơi bời cho vui”.Tôi nhớ lần trước về nhà, trông thấy ông ta nhưng mẹ chẳng hề giới thiệu, tôi liền hiểu ngay – mẹ vốn không coi ông ta ra gì.

Tôi mỉm cười:

“Thì ra là chú.”




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.