Nhưng giây tiếp theo, tôi đã bị nụ hôn nóng bỏng và đầy tính xâm chiếm ấy hoàn toàn nuốt chửng.
Cảnh Tư Thần đè tôi xuống giường.
Trong phòng chỉ bật chiếc đèn ngủ lờ mờ.
Tôi đưa tay lên sờ trán và đôi mắt anh.
Anh khẽ nghiêng mặt, để mặc ngón tay tôi vuốt ve.
Khi ngón tay tôi buông thõng xuống, chiếc áo choàng ngủ của Cảnh Tư Thần cũng đã bị vứt bừa bộn bên mép giường.
Chúng vướng víu vào chiếc váy ngủ màu hồng nhạt của tôi.
Anh cúi người xuống, bàn tay to lớn với khớp xương rõ ràng nắm chặt lấy eo tôi.
“Chu Sương Giáng.”
“Hửm?”
Tôi mơ màng mở mắt, nhìn thấy yết hầu gợi cảm hơi nhô lên của anh đang kịch liệt
chuyển động.
Giây tiếp theo, anh đột ngột hạ thân xuống.
Tôi khẽ rên lên một tiếng, đáy mắt đã ngập tràn hơi nước.
Vết lệ chưa kịp rơi xuống đã bị đôi môi và lưỡi nóng bỏng kinh người của anh hôn đi.
“Gọi lại cho tôi một tiếng nữa.”
“Cảnh Thiếu…”
Lực đạo cực sâu và mạnh mẽ khiến giọng nói của tôi vụn vỡ.
Tôi không kìm được nhìn anh đầy tủi thân, nước mắt lại rơi xuống.
“Phải gọi thế nào, quên rồi sao?”
Anh nhìn tôi từ trên cao xuống.
“Anh yêu.”
Tôi nức nở, những ngón tay bấu chặt vào cơ bắp săn chắc ở cánh tay anh.
Giây tiếp theo, đất trời quay cuồng.
Mái tóc dài của tôi rủ xuống.
Tóc mai lướt qua cơ bụng anh, mang đến sự run rẩy đến nghẹt thở.
“Chu Sương Giáng, không được ngừng lại.”
Tôi lại rên lên một tiếng.
“Anh yêu.”
“Anh yêu…”
5
Khi mở mắt, bên ngoài trời đã sáng rõ.
Cả người như bị nghiền nát, từng thớ thịt đều đau nhức.
Trong phòng chỉ còn lại một mình tôi.
Cảnh Tư Thần đã rời đi từ lúc nào không hay.
Tôi gắng gượng ngồi dậy, rồi bước xuống giường.
Đi đến bên cửa sổ.
Rèm cửa tự động kéo ra, tôi nhìn thấy Cảnh Thiếu Xuyên đang ở vườn hoa phía dưới lầu.
Ánh mắt tôi vô thức run lên.
Những ngón tay buông thõng bên hông bất giác nắm chặt lại.
Nhưng rất nhanh sau đó, tôi đã điều chỉnh lại cảm xúc.
Tôi tắm rửa, thay chiếc váy ngắn hở vai, cố tình không che đi những dấu vết trên cổ và ngực.
Cảnh Thiếu Xuyên bước vào, vừa lúc nhìn thấy tôi đang khó khăn từng bước đi xuống cầu thang.
Bước chân anh ta dừng lại: “Em bị sao thế?”
Tôi mím môi, liếc nhìn người giúp việc ở dưới lầu.
Không nói gì.
Cho đến khi tôi đi xuống hết cầu thang, đứng cạnh Cảnh Thiếu Xuyên.
Tôi thoáng nhìn thấy vết hôn trên cổ anh ta.
Ánh mắt tôi hơi dừng lại, nhưng nhanh chóng lướt qua.
Vẫn giả vờ như không hề phát hiện ra điều gì.
Tôi khẽ kéo tay áo anh ta, má nóng bừng lên.
“Anh đi mua giúp em một tuýp t.h.u.ố.c mỡ nhé?”
“Em bị đau ở đâu à?”
Cảnh Thiếu Xuyên đột ngột cau mày, giọng nói bỗng trở nên lạnh lùng.
Tôi lại c.ắ.n môi, giọng nói nhỏ đến mức gần như không nghe thấy.
“Tối qua anh mạnh bạo quá, sáng nay em tắm mới phát hiện ra, bị chảy m.á.u rồi, đau lắm.”
Cảnh Thiếu Xuyên rõ ràng khựng lại.
Anh ta đột ngột nắm lấy vai tôi: “Em nói gì? Cái gì bị chảy máu?”
Tôi tủi thân nhìn anh ta: “Thì là, tối qua, anh mạnh quá…”
“Em đau muốn c.h.ế.t luôn.”
Vừa nói, tôi vừa đưa tay lên nhẹ nhàng ôm lấy anh ta.
Ngẩng khuôn mặt tràn đầy xuân sắc lên trong lòng anh ta.
Nụ cười vừa e thẹn lại vừa ngọt ngào: “Nhưng tối qua anh khác hẳn mọi lần, đặc biệt lợi hại.”
“Thiếu Xuyên, em thích lắm…”
Cảnh Thiếu Xuyên ngây người nhìn tôi, sắc mặt tái mét.
Tôi vẫn vô tư, vui vẻ líu lo nói: “Chỉ là anh quá đáng ghét.”
“Em đã khóc và cầu xin anh rồi mà anh vẫn không dừng lại.”
Cảnh Thiếu Xuyên nghiến chặt quai hàm.
Ánh mắt nhìn tôi vô cùng phức tạp.
Mãi một lúc sau, anh ta mới đột ngột buông tay, đẩy tôi ra.
“Tôi đi mua t.h.u.ố.c cho em, em ở nhà đợi đi.”
Tôi nhìn anh ta quay người vội vã rời đi.
Nụ cười trên mặt tôi mới từ từ biến mất.
6
Tôi bảo nhà bếp chuẩn bị những món mình thích.
Ăn được nửa chừng thì nghe thấy tiếng xe ngoài cổng.
Tôi đặt d.a.o dĩa xuống, đi đến bên cửa sổ sát đất.
Đúng lúc thấy Cảnh Tư Thần bước xuống xe.
Thật ra hai người họ cũng không quá khó để phân biệt.
Cảnh Tư
Thần cao hơn Cảnh Thiếu Xuyên một chút.
Dáng người cũng cao ráo và rắn rỏi hơn.
Nhưng anh ta không đeo kính.
Anh mặc bộ vest công sở màu đen có kiểu dáng tương tự của Cảnh Thiếu Xuyên.
Thoạt nhìn từ phía sau, họ vẫn rất giống nhau.
Tôi đẩy cửa đi ra ngoài.
Khi Cảnh Tư Thần nhìn sang, tôi lập tức trưng ra nụ cười ngọt ngào pha chút e thẹn.
Tôi bước đi hơi chao đảo về phía anh: “Thiếu Xuyên, t.h.u.ố.c của em đâu?”
Cảnh Tư Thần cúi mắt nhìn tôi.
Anh không lập tức phủ nhận.
Tôi ôm lấy cánh tay anh, rồi sờ vào mấy cái túi trên người anh.
“Anh giấu t.h.u.ố.c mỡ ở đâu thế?”
Khi tôi sờ đến túi quần tây, anh đột nhiên giữ c.h.ặ.t t.a.y tôi lại.
“Thuốc mỡ gì cơ?” Anh mở lời hỏi, giọng nói hơi khàn.
Tôi giậm chân: “Anh còn giả vờ nữa, em đã nói rồi mà, tối qua anh làm em bị thương…”
Chỉ là, yết hầu được che bọc bởi cổ áo sơ mi cài kín đến tận cùng.
Lại kịch liệt chuyển động.
Anh có vẻ hơi bực bội, khẽ nhíu mày.
Rồi lại đưa tay nới lỏng cà vạt.
Lúc này anh mới cúi đầu nhìn tôi: “Anh vừa nhớ ra, phải xem tình trạng vết thương thế nào mới biết cần mua loại t.h.u.ố.c mỡ nào.”
“Cảnh Thiếu Xuyên!” Mặt tôi lập tức đỏ bừng.
Ánh mắt Cảnh Tư Thần lướt qua cổ và n.g.ự.c tôi.
Lướt qua từng vết hôn màu hồng nhạt đó.
Đáy mắt anh như đang bùng lên một ngọn lửa.
Ngọn lửa đó dường như cũng đang thiêu đốt tôi.
Khiến tôi gần như không thể chống cự nổi.
“Ngại ngùng gì chứ… Chu Sương Giáng, anh có phải chưa từng thấy đâu.”
“Em không thèm nói chuyện với anh nữa.”
Tôi giận dỗi lườm anh một cái, quay người định bỏ đi.
Nhưng Cảnh Tư Thần nắm chặt cổ tay tôi: “Được rồi, không trêu em nữa.”
Anh kéo tôi vào lòng, lưng tôi dán vào lồng n.g.ự.c rắn chắc của anh.
Vừa vặn không một khe hở.
Anh cúi đầu, cằm cọ qua sợi tóc bên tai tôi, hơi thở nóng rực.
Hình như anh ấy muốn hôn tôi, tôi theo bản năng nhắm mắt lại…
Nhưng đúng lúc này, tiếng xe lại vang lên.
Tôi và Cảnh Tư Thần đồng loạt quay đầu lại.
Đúng lúc đó, chúng tôi thấy một chiếc xe màu đen đang phóng nhanh tới.
Xe còn chưa dừng hẳn, cửa đã bị ai đó mở toang từ bên trong.
Cảnh Thiếu Xuyên bước xuống xe, nhìn thẳng vào tôi và Cảnh Tư Thần đang ôm chặt nhau.
Hắn đứng bất động, sắc mặt lạnh băng, như thể phủ một tầng sương giá.
7
Tôi đột nhiên mở to mắt.
Có chút kinh ngạc nhìn về phía Cảnh Tư Thần đối diện.
“Anh Cả, Sương Giáng, hai người đang làm gì vậy?”
Cảnh Thiếu Xuyên từ từ bước tới.
Một tay hắn xách một cái túi giấy.
Trên mặt hắn thậm chí còn nở một nụ cười nhạt.
“A… Anh Cả?”
Tôi dường như bị dọa sợ, vội vàng đẩy Cảnh Tư Thần ra.
“Thiếu Xuyên, em, em nhận nhầm người rồi…”
“Hôm nay Anh Cả không đeo kính, em còn tưởng, em còn tưởng đó là anh…”
Xem thêm nội dung