Chương 10: Người mẹ biến mất
Trước khi nhận phỏng vấn, có một chuyện xảy ra. Dì giúp việc Trương đột nhiên bị sa thải. Lý do là trong đồ ăn dặm của Tiểu Đoàn phát hiện có một lượng nhỏ chất gây dị ứng.
“Không phải tôi! Tô Niệm cô tin tôi đi, tôi làm theo đúng thực đơn cô đưa mà!” Dì Trương gấp gáp đỏ bừng mặt.
Tôi tin dì ấy. Vì tiếng lòng của Tiểu Đoàn đã cho tôi câu trả lời.
“Cô tóc dài kia đã bỏ thứ gì đó vào bát…”
Cô tóc dài. Trong nhà có ba người phụ nữ tóc dài – tôi, dì Trương, và trợ lý mà Lâm Thi Nhã mang đến trong lần ghé thăm trước.
“Lục tiên sinh, chuyện này không phải do dì Trương làm.”Lục Cận Thâm đang xem camera. Nhưng camera ở góc bếp bị hỏng. Lại hỏng đúng vào ngày hôm đó.
“Cô có bằng chứng không?”“Tôi không có bằng chứng trực tiếp. Nhưng dì Trương đã theo anh 3 năm, chưa bao giờ xảy ra sai sót.”“Người ra vào nhà rất nhiều, tôi không thể dựa vào ‘chưa bao giờ xảy ra sai sót’ để kết luận.”
Anh nói đúng. Nhưng tôi không thể nói ra lý do thực sự. Cuối cùng, dì Trương vẫn bị sa thải với lý do “điều chỉnh nhân sự”.
Ngày rời đi, dì ấy đỏ hoe mắt nói với tôi: “Tô Niệm, cô ở cái nhà này phải cẩn thận. Có người muốn hại cô không phải ngày một ngày hai đâu.”“Cháu biết.”“Cô không biết đâu.” Dì hạ giọng. “Cô biết tại sao vợ cũ của Lục tiên sinh bỏ đi không?”“Cháu không rõ lắm.”“Cô ấy không tự đi. Là bị ép phải đi.”“Ai ép?”“Cô đoán xem.”
Dì ấy chưa nói hết câu đã vội vã rời đi. Ai cũng chỉ nói một nửa.
Đêm đến, tôi bế Tiểu Đoàn ngắm trăng.
“Mẹ…” Thằng bé lại nhớ mẹ rồi.“Mẹ đang ở một nơi rất xa.” Tôi nói nhỏ.“Chị cũng là mẹ…”
Mắt tôi cay xè. Rồi điện thoại của tôi đổ chuông. Số máy lạ. Tôi bắt máy. Một giọng nữ vang lên.
“Cô là Tô Niệm?”“Chị là ai?”“Tôi là mẹ của Tiểu Đoàn.”
Tôi sững sờ. Tiểu Đoàn chợt dừng mọi động tác, đôi mắt to nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại trong tay tôi.
“Giọng của mẹ…” Tiếng lòng của thằng bé run lên.