Đứa Trẻ Biết Nói Nỗi Đau

Chương 5



Chương 5: Sóng gió trong tiệc mừng thọ

Cuối tháng, nhà họ Lục đón một đám đông khách khứa. Tiệc mừng thọ của bà Lục được tổ chức tại nhà.

Lẽ ra tôi nên ở trên lầu chăm Tiểu Đoàn, nhưng bà Lục nói: “Cô bế cả Tiểu Đoàn xuống đi, để mọi người xem dáng vẻ hiện tại của thằng bé.”

Tôi bế Tiểu Đoàn xuống lầu. Trong phòng khách có hơn 20 người, nam nữ đủ cả, ăn mặc sang trọng, đeo vàng đội bạc, nhìn qua là biết giới thượng lưu.

“Ôi, đây là Tiểu Đoàn sao? Lớn thế này rồi à?”“Không phải bảo là khóc suốt sao? Nhìn ngoan ngoãn quá.”

Tiểu Đoàn rúc vào lòng tôi, chớp chớp đôi mắt to nhìn khắp nơi.

“Nhiều người quá… hơi sợ… nhưng có chị ở đây, không sợ…”

Tôi nhẹ nhàng vỗ về thằng bé.

Lâm Thi Nhã bước ra từ đám đông. Hôm nay cô ta mặc một chiếc đầm dạ hội màu đỏ tía, chiếc vòng cổ kim cương sáng chói lóa dưới ánh đèn. Bên cạnh cô ta là một người phụ nữ trạc 30 tuổi, mặc đồ công sở, đeo kính gọng vàng, biểu cảm lạnh nhạt.

“Bà Lục, đây là người chuyên viên chăm sóc mà con từng nói, Vương Đình. Chuyên viên tư vấn nuôi dạy trẻ được cấp phép tại Mỹ, có 6 năm hành nghề ở Los Angeles.”

Bà Lục hơi bối rối: “Thi Nhã, không phải đã nói rồi sao, Tiểu Đoàn bây giờ…”

“Con biết, nhưng Vương Đình là người chuyên nghiệp. Con nghĩ có thể để cô ấy xem qua Tiểu Đoàn, làm một bài đánh giá thử xem?” Cô ta cười rất đúng mực. “Lỡ có rủi ro tiềm ẩn nào thì sao? Dù sao thì người phụ trách Tiểu Đoàn hiện tại, bằng cấp thế nào mọi người đều thấy rõ.”

Lời nói không lớn, nhưng tất cả mọi người có mặt đều nghe thấy.

Ánh mắt của mấy người phụ nữ chuyển sang tôi. Tôi đang mặc một chiếc áo sơ mi cotton đơn giản và quần jeans. Đứng giữa đám người này, tôi giống như một viên sỏi lẫn trong hộp trang sức.

Vương Đình đẩy gọng kính: “Chào cô, tôi là Vương Đình.”“Chào chị.”“Nghe nói cô tốt nghiệp cấp ba?”“Đúng.”“Không có bất kỳ chứng chỉ chuyên môn nào?”“Không.”

Cô ta khẽ lắc đầu. “Nói thẳng nhé, với điều kiện của nhà họ Lục, việc thuê một người không có bất kỳ chuyên môn nào để chăm sóc trẻ sơ sinh là vô cùng thiếu trách nhiệm.”

Có người gật gù đồng tình.

“Sự phát triển của trẻ sơ sinh liên quan đến dinh dưỡng học, tâm lý học, rèn luyện tích hợp cảm giác, giáo dục sớm… Những thứ này đều đòi hỏi kiến thức chuyên môn bài bản.” Cô ta nhìn Tiểu Đoàn trong lòng tôi. “Tôi có thể kiểm tra đứa trẻ một chút không?”

Tôi liếc nhìn bà Lục. Bà Lục khó xử gật đầu.

Tôi đưa Tiểu Đoàn sang. Tiểu Đoàn vừa chạm vào tay Vương Đình, cơ thể lập tức căng cứng.

“Không muốn… không thích… muốn quay lại… muốn chị cơ…”

Nhưng thằng bé không khóc. Nó đang học cách nhẫn nhịn. Một đứa trẻ mới 8 tháng tuổi đã học được cách nhẫn nhịn. Tôi thấy hơi xót xa.

Vương Đình đặt Tiểu Đoàn lên sofa, kiểm tra một cách rất chuyên nghiệp.

“Ưm… Cân nặng hơi nhẹ, trương lực cơ bình thường, khả năng nhìn theo vật di chuyển tạm ổn…” Cô ta lật xấp tài liệu mang theo. “Tôi đề nghị lập một kế hoạch huấn luyện cảm giác toàn diện, mỗi ngày 3 lần, kết hợp với thực phẩm bổ sung DHA nhập khẩu…”

“Thằng bé không cần bổ sung DHA.” Tôi lên tiếng.

Vương Đình khựng lại: “Cô nói gì?”

“Trong sữa bột của thằng bé đã có đủ lượng DHA rồi. Bổ sung thêm sẽ làm tăng gánh nặng cho gan.”

“Tôi làm theo tiêu chuẩn của Viện Hàn lâm Nhi khoa Hoa Kỳ…”

“Tiêu chuẩn của Viện Hàn lâm Nhi khoa Hoa Kỳ áp dụng cho trường hợp hàm lượng DHA trong sữa công thức thấp hơn 0.32%. Loại sữa protein thủy phân mà nhà họ Lục đang dùng hiện tại có hàm lượng DHA là 0.36%.”

Sắc mặt Vương Đình thay đổi: “Sao cô biết số liệu này?”

“Trên hộp sữa có ghi mà.”

Có người bật cười khẽ. Mặt Vương Đình hơi ửng đỏ.

“Đó chỉ là một chi tiết nhỏ. Nhưng sự phát triển giai đoạn đầu của trẻ sơ sinh cần một giải pháp mang tính hệ thống…”

“Vậy để tôi hỏi chị một câu.” Tôi ngắt lời cô ta. “Bây giờ tay trái của Tiểu Đoàn đang nắm chặt, chị có để ý không?”

Vương Đình cúi xuống nhìn. Bàn tay trái của Tiểu Đoàn quả thực đang nắm chặt.

“Đó là phản xạ nắm giữ bình thường…”

“Không phải. Phản xạ nắm giữ sẽ biến mất vào khoảng tháng thứ 4. Thằng bé đã 8 tháng mà vẫn như vậy, chứng tỏ nó đang căng thẳng.”

Tôi bước tới, bế Tiểu Đoàn về. Sau đó dùng ngón trỏ nhẹ nhàng chạm vào lòng bàn tay trái của thằng bé. Tiểu Đoàn từ từ buông lỏng tay ra.

“Về rồi… chị về rồi…” Tiếng lòng của thằng bé mang theo sự an tâm rõ rệt.

Vương Đình đứng đó, nhất thời không nói được lời nào.

Sắc mặt Lâm Thi Nhã rất khó coi: “Dù cô có khả năng quan sát nhạy bén, nhưng không có bằng cấp thì vẫn là không có bằng cấp…”

“Đủ rồi.” Giọng Lục Cận Thâm từ cầu thang vọng xuống.

Tất cả im lặng.

Anh thong thả bước xuống, đến bên cạnh tôi, liếc nhìn Tiểu Đoàn. Tiểu Đoàn cười với anh.

“Tình trạng của Tiểu Đoàn, ngày nào tôi cũng xem số liệu. Cân nặng, giấc ngủ, đại tiện, thân nhiệt, tất cả đều đang tốt lên.”

Anh nhìn sang Vương Đình: “Sơ yếu lý lịch của cô rất đẹp, nhưng thứ tôi cần không phải là sơ yếu lý lịch.”

Sau đó anh quay sang Lâm Thi Nhã: “Đừng làm những chuyện thế này nữa.”

Lâm Thi Nhã cắn môi, không nói lời nào.

Sau bữa tiệc, tôi ở trong bếp hâm sữa. Dì Trương ghé tới.

“Hôm nay cô nở mày nở mặt nhé.”“Nở mày nở mặt gì đâu, tôi chỉ nói sự thật.”“Cô không biết lai lịch của Vương Đình sao? Lâm Thi Nhã đã tốn một đống tiền mời cô ta từ Mỹ về, mục đích là để thay thế cô đấy.”“Thay thế tôi thì cô ta được lợi gì?”

Dì Trương nhìn quanh, hạ giọng: “Lâm Thi Nhã muốn gả cho Lục tiên sinh. Cô lại gần gũi với Lục tiên sinh quá, cô ta không yên tâm.”“Tôi và Lục tiên sinh chẳng có quan hệ gì cả, tôi chỉ là bảo mẫu.”“Cô tưởng cô ta quan tâm đến sự thật sao? Cô ta chỉ quan tâm đến ánh mắt của người khác thôi.”

Tôi bưng bình sữa lên lầu. Tiểu Đoàn vẫn thức.

“Chị ơi… uống sữa…”“Đến đây đến đây.”

Tôi đưa bình sữa tới miệng thằng bé. Thằng bé uống được hai hớp chợt dừng lại.

“Chị không vui sao?”

Tôi sững người. Thằng bé cảm nhận được.

“Không có, chị rất vui.” Tôi mỉm cười.

Thằng bé tiếp tục uống sữa. Nhưng tôi biết, rắc rối chỉ mới bắt đầu.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.