Đừng Tưởng Tôi Không Biết

Chương 3



10

Chúng tôi cãi cọ hơn hai tiếng đồng hồ.

Sau những lời khuyên nhủ của cảnh sát, cuối cùng chúng tôi cũng ký vào bản thỏa thuận hòa giải.

Tôi giao lại bình tro cốt cho cha mẹ chồng, để họ tự an táng con trai mình ở cái nơi gọi là Đào Hoa Phố.

Nghe đâu, đó là nơi mà Kỷ Hoài Kha và Tần Mộng Nhung từng có những giây phút thân mật.

Tôi đặt bình tro vào tay cha chồng:

“Cha, con đã giao bình tro của anh Kha theo đúng ý nguyện của anh ấy. Hôm nay con không giữ cha mẹ lại dùng bữa. Cha mẹ cứ về sớm. Đám tang của anh ấy con không tham dự đâu. Dạo này con hơi mệt, muốn nghỉ ngơi một chút.”

Giọng tôi bình thản như thể chỉ đang nói về chuyện nhà cửa thường ngày.

Viên cảnh sát đang thu dọn máy ghi hình thi hành nhiệm vụ, khóe miệng khẽ co giật, nhìn tôi như nhìn một người quái dị.

Cha chồng ôm chặt bình tro, nước mắt tuôn rơi khi ông nhận ra con trai mình đã thực sự mất. Lúc này ông không còn buông lời trách cứ tôi, chỉ ôm lấy bình tro, bật khóc.

Mẹ chồng cũng khóc đến khản giọng, lưng không thể thẳng lên nổi.

Tôi khoanh tay, tựa chân vào một bên, bình thản nhìn tất cả.

Khi cha mẹ chồng rời khỏi nhà, tôi liền đóng sầm cửa lại.

Trở lại phòng khách, tôi cảm thấy toàn thân như rã rời, không còn sức đứng vững.

Tôi bám vào tay vịn cầu thang, nặng nề leo lên phòng ngủ rồi đổ người xuống giường.

Mùi hương của Kỷ Hoài Kha khi còn sống vẫn còn phảng phất, khiến tôi buồn nôn. Tôi đành đứng dậy, chuyển qua phòng khách bên cạnh.

Không lâu sau, tôi chìm vào một giấc mơ sâu.

Trong cơn mơ mơ hồ đó, những sự việc ba tháng qua liên tục hiện lên, như xé nát trái tim vốn đã tan vỡ của tôi.

Tôi đau khổ, dằn vặt không nguôi.

11

Tôi còn nhớ rõ, lúc tôi nhận được báo cáo tài chính thực tế của công ty trong vài năm gần đây, cả tay chân tôi đều tê cứng.

Thất vọng như một lưỡi dao sắc bén đâm thẳng vào tim tôi.

Tròn ba năm.

Vì muốn chăm sóc sức khỏe cho Kỷ Hoài Kha, tôi đã dốc hết tâm sức, từng bước rút khỏi công việc quản lý công ty.

Vậy mà trong khoảng thời gian đó, anh ta lén lút thao túng sổ sách, tạo ra các khoản nợ và thua lỗ giả.

Tài sản của công ty đã bị giảm đến 70%, gần như bên bờ vực phá sản.

Trong ba năm đó, anh ta lúc thì lấy lý do công ty cần vốn lưu động, lúc thì nói cần tiền điều trị sức khỏe để lừa tôi, hết lần này đến lần khác lấy từ tôi hàng trăm triệu nhân dân tệ, gần như vét sạch toàn bộ khoản tiết kiệm đứng tên tôi.

Tôi chưa từng nghi ngờ anh ta.

Mười bốn năm đồng hành, cùng trải qua mưa gió, tôi luôn tin rằng chúng tôi là những người bạn đời đáng tin cậy nhất của nhau.

Huống chi, tiền bạc vốn là vật ngoài thân.

Kỷ Hoài Kha đang mang bệnh nan y, không thể mang tiền xuống mồ, vậy anh ta cần tiền để làm gì?

Tuy nhiên, những điều khiến tôi thất vọng không chỉ có vậy.

Từ khi bệnh tình tái phát, anh ta bỗng bận rộn lạ thường.

Ngoài việc chuyển hết tài sản của tôi và anh ta, anh ta còn bận bịu sắp xếp tương lai cho mẹ con Tần Mộng Nhung.

Tất cả đều được máy ghi âm trên người anh ta ghi lại rõ ràng.

Đầu tiên, anh ta liên hệ với các nhân viên bảo hiểm, lập hơn hai mươi hợp đồng bảo hiểm cho mẹ con Tần Mộng Nhung. Rồi anh ta còn tỉ mỉ chọn một loạt tài liệu giáo dục cho đứa bé, thậm chí đã trả phí trước.

Anh ta gọi cho từng người bạn thân, nhờ họ chăm sóc cha mẹ và mẹ con Tần Mộng Nhung sau khi anh ta qua đời, thề rằng kiếp sau anh ta sẽ trả ơn.

Còn về phần tôi?

Anh ta nói với bạn bè thế này:

“Giang Nhiễm là người kín đáo, mưu mô. Đừng nói lỡ lời trước mặt cô ấy. Sau khi tôi chết, tốt nhất các cậu cũng nên cắt đứt liên lạc với cô ấy.

“Nếu cô ấy phát hiện ra sự tồn tại của mẹ con Tần Mộng Nhung, với tính cách lương thiện, thiếu đề phòng như Tần Mộng Nhung, chắc chắn sẽ bị Giang Nhiễm nghiền nát.”

Mười bốn năm sống bên nhau, anh ta quá hiểu tôi.

Bởi khi tôi và anh ta khởi nghiệp, tôi luôn bình tĩnh hơn, thủ đoạn cũng quyết đoán hơn.

Trong các cuộc đàm phán, tôi luôn mỉm cười nhẹ nhàng, lời lẽ ôn hòa, nhưng lại nắm bắt được điểm mấu chốt để giành lợi thế lớn nhất.

Dù đối mặt với những vấn đề nan giải, tôi cũng phải cân nhắc thiệt hơn nhiều lần trước khi đưa ra quyết định.

Tôi quen che giấu suy nghĩ, nhưng đối với anh ta, tôi luôn chân thành, trao trọn trái tim mình.

Nhưng tôi nhận được gì?

Trước khi chết, anh ta đã sắp xếp cho tất cả mọi người, chỉ riêng tôi là bị đối xử tàn nhẫn.

Tôi đoán, chắc kiếp trước tôi đã đào mộ tổ tiên nhà anh ta và quất xác, nên đời này mới phải chịu đựng sự đối xử như vậy.

Bằng không…

Tôi thực sự không hiểu nổi!

12

Sau khi sắp xếp xong mọi việc, Kỷ Hoài Kha đột nhiên đề nghị ly hôn với tôi.

“Giang Nhiễm, chúng ta ly hôn đi.”

Khi đó, tôi vừa bưng bát thuốc Đông y từ bếp ra.

Nghe vậy, tôi đánh rơi bát thuốc xuống đất, kinh ngạc nhìn anh ta.

Kỷ Hoài Kha đứng đó, ánh mắt thoáng sững lại khi nhìn thấy bát thuốc đổ tràn trên sàn. Anh đỏ hoe mắt, giọng nghẹn ngào:

“A Nhiễm, anh thà để em mang danh ly hôn còn hơn là góa bụa. Anh không đành lòng để người đời sau lưng gọi em là một góa phụ.”

Anh ôm chặt tôi, những giọt nước mắt nóng hổi rơi trên vai tôi như những mũi kim châm đau nhói.

Anh nghẹn ngào nói:

“Sau khi anh chết, mọi thứ anh có thể buông bỏ, chỉ có em là anh không thể quên. Những năm qua em luôn bên anh vượt qua khó khăn, không hề oán trách. May mắn là chúng ta chưa có con. Sau này hãy tìm một người yêu thương em, thay anh chăm sóc em…”

Tôi sửa lời anh:

“Chúng ta từng có con. Chính anh đã vô ý làm đổ bình dầu trong bếp, không nói với em. Em trượt ngã trong bếp và bị sảy thai. Con đã được bảy tháng rồi, nhưng em không thể sinh con được nữa.”

Cơ thể Kỷ Hoài Kha bỗng cứng đờ, vòng tay ôm tôi càng siết chặt hơn.

“Xin lỗi em. Lúc đó anh luống cuống quá nên đã quên mất…”

Tôi vẫn nhớ như in cảnh tượng khi đó.

Kỷ Hoài Kha điên cuồng ôm lấy tôi, nửa thân dưới đầy máu, lao tới bệnh viện.

Khi nghe bác sĩ nói không giữ được đứa bé, còn tôi bị băng huyết do bong nhau thai, dẫn đến khó có thể mang thai lần nữa, anh ta đau khổ quỳ xuống, không ngừng tự tát vào mặt mình.

Nước mắt, nước mũi của anh ta chảy ròng, quỳ gục xuống đất, khóc lóc đầy đau đớn và hối hận.

“Sau ly hôn, anh để lại toàn bộ tài sản cho em. Nhưng anh muốn giữ căn nhà này cho cha mẹ anh, được không? Anh không muốn em phải sống trong căn nhà trống trải, đối mặt với ký ức cũ. Anh sợ em không buông bỏ được quá khứ.”

Phải nói, anh ta đã nghĩ cho tôi rất chu đáo. Thậm chí anh ta còn lo lắng cho cảm xúc của tôi sau khi mình chết.

Nếu anh ta không chuyển tài sản đi, nếu anh ta không giao công ty đang đứng trên bờ vực phá sản cho tôi…

Nhưng tôi sẽ không để anh ta đạt được mục đích.

13

Tôi không đồng ý ly hôn.

Không những thế, hai ngày sau, tôi còn mời một đội kiểm toán chuyên nghiệp vào công ty để kiểm tra lại toàn bộ những bất thường trong tài chính những năm qua.

Kỷ Hoài Kha hoang mang ra mặt.

Anh ta xanh xao, chất vấn tôi: “Giang Nhiễm, ý em là gì? Tại sao tự dưng lại đưa kiểm toán vào công ty chúng ta? Em nghi ngờ anh làm giả sổ sách sao?”

Tôi nhỏ nhẹ trấn an anh ta: “Anh nghĩ gì vậy? Sao em lại nghi ngờ anh? Em chỉ nghĩ rằng sau khi anh… mất, em sẽ giao công ty lại cho một quản lý chuyên nghiệp. Bây giờ phải chuẩn bị sẵn, nếu không thì sau khi anh mất, công ty rối tung lên, chẳng ai muốn tiếp quản. Em chỉ sợ anh không nhắm mắt yên lòng thôi.”

Kỷ Hoài Kha nhìn tôi với ánh mắt phức tạp, dường như rất khó chấp nhận việc tôi nói đến chữ “mất” một cách nhẹ nhàng như thế.

Tôi không biết anh ta có nhận ra sự khác thường của tôi không, nhưng gần đây anh ta luôn cảnh giác hơn với tôi.

Vì tôi thường xuyên ở bên cạnh anh ta, ngay cả nửa đêm khi anh ta dậy đi vệ sinh, tôi cũng như muốn cầm đèn đi theo.

Tất nhiên, tôi không lo lắng cho anh ta.

Tôi chỉ sợ anh ta nhân lúc tôi không có mặt, chuyển hết số vàng và trang sức trong thư phòng đi.

Đúng là tự anh ta trước đây đã quá tự tin, coi tôi là con ngốc mà đùa giỡn.

Bây giờ, khi mọi chuyện đã bại lộ, tôi nhất quyết không để anh ta lấy đi một đồng.

Kỷ Hoài Kha ngày càng cáu kỉnh, thường xuyên nổi nóng với tôi.

Nhưng tôi vẫn tỏ ra cảm thông, cho rằng anh ta phát cáu vì bệnh tật hành hạ, và mỗi ngày, tôi đều thức dậy giữa đêm để nấu thuốc.

Nấu thuốc gì ư?

Cái này tôi không muốn nói chi tiết, chỉ biết rằng đó là thuốc bổ, không đến mức làm chết người.

Nửa tháng sau, Kỷ Hoài Kha cuối cùng cũng bùng nổ.

Anh ta đập phá rất nhiều đồ trong nhà, điên cuồng hét lên muốn ly hôn, bảo đây là nguyện vọng cuối cùng trước khi chết, tại sao tôi không thể đồng ý?

Tôi im lặng.

Đúng vậy, tôi yêu anh ta đến mức nào, sao tôi có thể không thực hiện nguyện vọng cuối cùng của anh ta chứ?

Tôi lau nước mắt nói: “Ly hôn thì được, nhưng em chẳng cần gì cả, chỉ cần căn nhà này.”

Kỷ Hoài Kha nghiến răng không nói lời nào.

Tôi tiếp tục khóc: “Dù sao em cũng sẽ không rời khỏi đây, nếu cần thì em sẽ cùng cha mẹ em dọn vào đây ở. Anh đừng hòng đuổi em đi.”

Anh ta trông có vẻ giằng xé nội tâm, suy nghĩ một lúc rồi như thể đã đưa ra một quyết định trọng đại.

“Anh chỉ sợ em buồn lòng khi nhìn thấy những kỷ niệm xưa cũ. Nếu em nhất quyết muốn giữ căn nhà này, thì cứ giữ, anh sẽ lo liệu cha mẹ ở chỗ khác.”

Tôi lập tức gọi luật sư, yêu cầu soạn hợp đồng tặng tài sản, quay video và làm chứng thực.

Kỷ Hoài Kha nhăn mặt nhìn tôi: “Cần gì gọi luật sư? Đến khi ly hôn anh phân căn nhà cho em là được, việc gì phải phức tạp thế?”

Tôi rưng rưng lắc đầu: “Căn nhà này là điều duy nhất em cố chấp. Em không muốn có bất kỳ rủi ro nào.”

Dù không muốn, anh ta vẫn miễn cưỡng đồng ý, chỉ để mau chóng dứt khỏi tôi.

Một căn nhà thôi mà.

So với khối tài sản khổng lồ mà anh ta đã chuyển đi, căn nhà này chẳng đáng là bao.

Sáng hôm sau, tôi lái xe đưa anh ta tới trung tâm đăng ký bất động sản làm thủ tục chuyển nhượng.

Và đúng hai ngày trước khi anh ta qua đời, tôi nhận được sổ đỏ mang tên mình.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.