DƯỚI ÁNH TRĂNG, BÊN NGƯỜI

Chương 5



13.Sức khỏe ta mấy ngày nay xuống dốc trầm trọng, cả lúc trước bị thương nặng cũng chưa đến mức này. Không biết có phải kinh thành “khắc” ta hay không, mỗi lần bước chân ra phủ cứ thấy uể oải.

Có một tin vui là, tuy rằng các huynh đệ cũ vẫn oán hận ta, ta chỉ còn cách lén lút viện trợ, nhưng xem ra tình thế dần khởi sắc. Những ai bị tội oan cuối cùng được triều đình giải trắng, A Võ gặp được lương y chữa lành chân, lão Lương không phải làm cửu vạn nữa, cả nhóm đều đã vào làm ở một Tiêu cục.

Một hôm ta bí mật theo dõi, bắt gặp mấy người đó âm thầm gặp gỡ tên ám vệ dưới trướng Phong Hoài. Ban đầu ta ngỡ ngàng, nhưng ngẫm kỹ thì cũng không phải chuyện vô căn cứ.

Khi trở lại phủ, vừa trông thấy Phong Hoài là bao nhiêu nỗi suy tư trong ta tan chảy.

Bề ngoài hắn có vẻ nhàn nhã, nhưng ta biết hắn bận trăm công nghìn việc, dường như đang sắp đặt một kế hoạch khổng lồ. Chỉ là ta vờ như không hay.

“Phong Hoài.”

Ngọn gió lay nhè nhẹ, trong sân hoa lê nở trắng. Ta đứng dưới tán cây gọi hắn. Từ khung cửa sổ, hắn ngoảnh sang nhìn. Ta cười, ánh nắng xuyên qua lớp lá, ta giơ tay che bớt, hai mắt híp lại:

“Nói gì đi chứ!”

Hắn thoáng bối rối rồi cười theo: “Hôm nay ta rảnh.”

“Vậy thì quá tốt!” Ta hớn hở: “Bầu trời hôm nay đẹp, chúng ta đi đánh mã cầu nhé!”

Hàng mày hắn khẽ chau: “Ta ở ngoài không tiện…”

“Không sao, hôm nay ta bao hết, không có người lạ đâu!” Ta vỗ ngực cam đoan, “Đi thôi nào!”

14.Hóa ra, không phải hắn ghét môn mã cầu, mà vì… hắn chẳng biết cách chơi.

Lần thứ ba thấy hắn luống cuống để rơi mất gậy, ta quyết định dừng tay. Coi bộ hắn chẳng thể nào ghi bàn được.

Vừa dứt suy nghĩ, đã thấy trán hắn lấm tấm mồ hôi, mặt ửng đỏ, rõ ràng là không cam tâm. Đẹp thật đấy.

Ta sốc lại tinh thần, khích lệ: “Không sao, thử thêm lần nữa!”

Đã là mỹ nhân thì sao có chuyện đánh mãi không trúng chứ! Ắt hẳn ta mới là vấn đề, nào là ném không chuẩn, nào là chưa kiên trì… chắc do ta chưa đủ tinh tế thôi.

Thế là đến lượt phát bóng tiếp theo, ta “vô tình” đẩy nhẹ cán gậy cho hắn, cuối cùng hắn cũng ghi được bàn đầu tiên.

Ta tròn mắt há hốc: “Kinh thật, đẹp mắt chưa kìa! Ta rong ruổi sân bóng bấy lâu, lần đầu thấy pha ghi bàn đỉnh cao thế này!”

Dưới ánh mặt trời, đôi mắt hắn bỗng sáng lấp lánh.

Có lẽ hắn biết ta cố ý khích lệ, nhưng vẫn khoái chí: “Thật sao?”

“Dĩ nhiên!” Ta gật đầu chắc nịch, “Đây là lần đầu ngươi chơi mã cầu hả? Biết không, lần đầu mà ghi bàn ‘chất’ thế thì cả năm may mắn, mọi chuyện hanh thông!”

Hắn khẽ cười: “Vậy ta xin nhận điềm lành từ nàng.”

Dạo này ta thường không có tinh thần, nhưng hôm nay thấy nụ cười đó, lòng dạ phơi phới, như thể đánh cùng hắn thêm năm trăm hiệp nữa cũng được. Vừa bắt nhịp, hắn đã xuống ngựa, đi về phía ta: “Mệt rồi, ta không chơi nữa.”

Ta khựng lại, rồi cười hì hì: “Được, ta cũng đang đói, đi ăn gì rồi về phủ nhé.”

Ánh mắt hắn thoáng dừng lại ở phần bụng của ta.

Trông như hắn đang bận suy nghĩ điều gì, rốt cuộc lẳng lặng gật đầu: “Được.”

15.Thời gian này, ta thường dẫn hắn đến quán trà, sòng bạc, phố chợ đêm, cả chọi dế… dạy hắn mấy tuyệt chiêu đánh bài.

Hai đứa cùng dạo phố, tán gẫu râm ran như vợ chồng son.

“Ngày mai chắc ta rảnh, hay chúng ta đi câu cá thử nhé? Câu được con nào thì mang biếu cha ta mấy con luôn. Tiện thể ta dắt Hắc tướng quân hiện đang gửi ở phủ, không biết tỷ tỷ có chăm nom nó ra sao…”

Nghe ta luyên thuyên, hắn lại có vẻ lơ đãng. Không sao, hắn không đáp thì ta cứ thao thao bất tuyệt.

Đi ngang một sạp hàng quen, ta chợt nhận ra chiếc bánh mà ta thích. Bèn chỉ về phía đó: “Chỗ kia bánh ngon lắm, ta mỏi chân rồi, chàng qua mua ít miếng nha?”

Hắn tuy đang suy tư đâu đâu nhưng vẫn đồng ý, xách bao giấy dầu đi mua. Ta thấy hắn quay lưng, liền lén lút tiến qua quầy bán đèn ở gần. Ai ngờ cái đèn thỏ mà ta ngắm bữa trước lại đang bị một cô bé cầm lên xem, ta sốt ruột chỉ sợ nàng sẽ mua mất.

May thay, nàng lắc đầu, chọn sang đèn hoa sen. Ta thở phào, lẹ làng vớ lấy đèn thỏ và trả tiền.

Vì vậy mà ta chậm mất một chút. Khi quay lại, thấy hắn bồn chồn đứng giữa đám đông, mắt đảo lia tìm ta. Nhìn dáng vẻ thấp thỏm của hắn, ta nổi hứng đùa, nhẹ nhàng lại gần, bất ngờ vỗ lên vai:

“Suỵt!”

Hắn giật nảy, xoay phắt lại, ta nhanh tay dúi chiếc đèn thỏ vào ngực hắn:

“Cầm này!”

Hắn khựng, nhìn xuống đèn thỏ rồi ngước lên nhìn ta, sắc mặt hơi thay đổi:

“Nàng… mất thời gian là vì cái này sao?”

Giọng hắn trầm thấp, thoáng run.

Phố phường ồn ã, nhưng khoảnh khắc đó dường như tĩnh lặng, chỉ còn lại hai chúng ta.

“Chứ sao? Ta lớn tướng rồi, lạc đường kiểu gì?”

Hắn cười khẽ, khản giọng: “Đúng nhỉ, ta còn lo nàng đi lạc.”

Rõ ràng chỉ là câu nói bông đùa, nhưng lỗ tai ta bỗng dưng nóng bừng, nhất thời nói lắp:

“À… đèn thỏ này… giờ giữ cho kỹ, đừng có mà ngã xuống hồ lần nữa!”

Hắn gật đầu: “Ừ.”

Trong đôi mắt hắn, tựa hồ có vì sao rực sáng.

Ta hít sâu, ép mình bình tĩnh: “Được rồi, ta hơi choáng, về phủ uống thuốc đây. Dù chàng chưa nói ta mắc bệnh gì, nhưng—”

“Nàng không bệnh.”

Hắn chợt giữ cổ tay ta, giọng nặng trịch: “Nàng… có thai.”

Ta lập tức ngoảnh lại.

Hắn ngưng thần nhìn ta, không ngoài dự đoán bắt gặp nét sững sờ trên khuôn mặt ta.

Nhưng thật ra ta không kinh ngạc vì chuyện mang thai. Từng ấy năm ra vào quân doanh, thân thể mình ra sao ta còn lạ gì?

Ta kinh ngạc là vì… hắn lại mở miệng nói cho ta biết.

Thì ra bấy lâu nay hắn vẫn giấu ta, hẳn là vì… không muốn có đứa bé này.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.