DUYÊN ĐOẠN

Chương cuối



Chiếc trâm rơi xuống đất.

Mẹ vỗ nhẹ vào người ta, rõ ràng cảm thấy ta đã đắc tội với vị khách quý.

Đoạn Trần khẽ cười: “Không sao, nhặt lên là được.”

Có thị vệ định tiến tới nhặt, nhưng bị ánh mắt của hắn ngăn lại.

Hắn tự mình cúi xuống nhặt chiếc trâm hoa quế, nhẹ nhàng lau sạch: “Thịt, ta lấy hết.”

Mẹ mừng rỡ: “Được ngay!”

Mẹ bắt đầu chặt thịt, dao bổ xuống từng nhát, thịt vụn bắn lên vạt áo của Đoạn Trần. Hắn chỉ hơi nhíu mày, nhưng không để tâm.

“Ngươi thích thư sinh kia?”

Mẹ nghe hắn hỏi ta, ánh mắt dần hiện lên sự nghi hoặc.

Ta gật đầu: “Đúng vậy.”

Đoạn Trần chỉ đáp một câu: “Tốt.” Sau đó quay người bỏ đi.

Buổi tối, mẹ gặng hỏi ta chuyện đã xảy ra, ta liền kể rõ mọi chuyện cho bà.

Mẹ nhìn ta với ánh mắt phức tạp: “Mẹ vừa cảm thấy con ngốc nghếch, lại vừa thấy may mắn vì con đã trở về.”

Ngày hôm sau, thư sinh thành thân. Nghe nói đây là mối nhân duyên do thế tử chỉ định, vừa hay môn đăng hộ đối.

Đoàn rước dâu đi ngang qua sạp thịt của nhà ta, kiệu hoa đỏ rực, tiếng cười vui vang vọng. Thư sinh rạng rỡ, gương mặt tràn đầy hạnh phúc.

Ta cứ thế dùng dao chặt thịt, từng nhát, từng nhát mạnh mẽ.

Giữa đám đông, Đoạn Trần bước tới, lần này chỉ có một mình hắn.

“Ngươi đang giận? Ngươi thực sự thích hắn sao?”

Ta thật sự không hiểu nổi vị thế tử này. Ta ngẩng đầu hỏi: “Thế tử, rốt cuộc ngài muốn làm gì?”

Đoạn Trần quay ánh mắt sang nơi khác: “Ta muốn xin lỗi.

“Hôm đó ngươi đòi ta tờ bán thân khế, ta không ngờ ngươi lại… muốn rời khỏi ta đến thế.

“Vì vậy, ta đã nói rất nhiều lời khó nghe.

“Những lời ta nói ngươi thô kệch, nhạt nhẽo, không biết tự lượng sức mình, đều là dối trá.

“Thật ra, ngươi thông minh, lương thiện, đối với ai cũng tốt, đặc biệt là với ta.”

Ta đặt dao xuống, bình tĩnh nhìn hắn: “Thế tử, ngài còn hồ đồ hơn cả ta. Ngài không hiểu ta đang nghĩ gì.”

Đoạn Trần lấy chiếc trâm ra: “Ngươi không muốn làm thiếp, ngươi muốn cùng người mình yêu một đời một kiếp, một đôi nhân duyên.

“Ta đã nghĩ rất lâu, ta có thể làm được.”

Chiếc trâm dưới ánh mặt trời tỏa sáng lấp lánh, cũng giống như thân phận cao quý của hắn. Còn con dao mổ lợn của ta vẫn dính vết máu, như chính địa vị thấp hèn của ta.

Hai chúng ta vốn dĩ không liên quan, hà tất phải cưỡng cầu duyên phận.

Từ đó, mỗi ngày thế tử đều đến.

Vì ta, hắn lại trở thành trò cười.

Trước kia, mọi người nói rằng hắn vì trở nên ngốc nghếch nên mới thích một nha hoàn.

Giờ đây, lại có người nói rằng bệnh của thế tử chắc chắn chưa khỏi hẳn, vẫn cần phải chữa tiếp.

Sau này, dù xảy ra chuyện kỳ lạ thế nào, người ta cũng đã quen.

Ví như chuyện thế tử giúp bán thịt heo.

Ta không biết Hầu gia nghĩ sao, ngay cả mẹ ta cũng bảo thế tử bị điên rồi.

Áo quần dính bẩn, Đoạn Trần chẳng màng, mẹ mời hắn ở lại dùng bữa, hắn liền đồng ý.

Nhà ta dùng ghế gỗ tự đóng, có vài chỗ không bào kỹ, dễ làm rách hỏng y phục.

Ta theo thói quen lấy một chiếc đệm kê cho hắn.

Khi hắn ngồi xuống, ta chợt sững người. Trước kia chăm sóc hắn, là vì trong lòng ta có tình cảm.

Bây giờ, chỉ vì hắn là thế tử mà thôi.

Bữa cơm này, ta ăn không chút ngon miệng.

Mẹ ăn xong thì rời đi, bà muốn ta nói rõ với thế tử, tránh ảnh hưởng đến việc buôn bán.

“Thế tử, ngài nên trở về đi.”

Đoạn Trần vẫn thong thả gắp thức ăn, từng miếng từng miếng nhỏ nhai kỹ.

Một lúc lâu sau, hắn nói: “Có thể lại gọi ta là A Trần không?

“Dù là Lan Linh hay Nhị Hoa, sau khi ngươi rời đi, ta luôn nhớ đến ngươi. Mười roi đó là điều ta hối hận nhất trong đời.

“Ngươi nói ngươi thích người dịu dàng, ta sẽ dần thay đổi vì ngươi.”

Đôi mắt hắn hơi đỏ lên: “Lan Linh, ta đã làm đến mức này rồi…”

Ta cắt lời hắn: “Thế tử căn bản không hiểu ta đang nghĩ gì. Ngài là thế tử, gánh vác vinh quang của cả Hầu phủ, tương lai là thần tử, mang trên vai sinh kế của bách tính và tương lai của triều đình.

“Ngài không nên ngồi ở đây ăn cơm.

“Giống như việc ngài ngồi xuống, ta sẽ theo bản năng mang đệm đến cho ngài. Dù có trải qua bao nhiêu chuyện, ngài mãi mãi là thế tử, còn ta mãi mãi là nha hoàn. Giữa chúng ta ngăn cách không phải chiếc bàn gỗ này, mà là vô số con người, vô số sự việc. Chúng ta không thể xứng đôi.

“Điều ta muốn, ngài không thể cho. Điều ngài muốn, cũng không phải là ta.”

“Những tháng ngày đó, hãy để chúng ta cùng quên đi.”

Chúng ta ngồi im lặng cho đến khi mặt trời lặn. Dường như cả hai đều hiểu đây là lần cuối cùng được ở bên nhau, lần cuối cùng chia sẻ khoảng thời gian tĩnh lặng này.

Cuối cùng, Đoạn Trần vẫn để lại một câu:

“Trừ ngươi ra, ta sẽ không cưới ai khác.”

Ta mỉm cười, tự hỏi vì sao hắn lại ngây thơ đến thế.

Đại phu nhân sai người đưa thế tử trở về phủ.

Cuộc sống của ta và mẹ lại trở về với sự bình yên vốn có.

Chỉ là Hầu phủ thường xuyên phái người đến mua thịt, tiện thể mang theo thư từ và một số trang sức.

Mẹ thở dài: “Thế tử gây chuyện thế này, hắn cưới hay không cưới thì mẹ không rõ, nhưng con thì coi như chẳng thể lấy chồng được rồi.”

Ngày tháng cứ thế trôi qua, nghe nói thế tử thật sự từ chối rất nhiều mối hôn sự.

Đại phu nhân vì tức giận mà lâm bệnh, không gượng dậy nổi.

Hầu gia lại chẳng mấy bận lòng. Dù thế tử không chịu cưới vợ, nhưng sau khi vào triều làm quan lại được thánh thượng rất mực coi trọng, sắp tới sẽ xuất chinh, lập công danh hiển hách.

Nhưng tất cả những chuyện đó, chẳng còn liên quan gì đến ta.

Ta và mẹ đổi sang một cửa hàng lớn hơn, việc làm ăn ngày càng phát đạt.

Các em trai cũng dần trưởng thành, gánh vác giúp ta không ít việc.

Nhờ vậy, ta có thời gian ra ngoài dạo chơi.

Chuyện người đời bàn tán cũng thay đổi hết lần này đến lần khác, chẳng còn nhắc đến ta và thế tử nữa.

Đôi khi nhìn người khác thành đôi thành cặp, ta cũng không khỏi ngưỡng mộ.

Gần đây, ta để ý thấy trên phố xuất hiện một nam nhân trẻ tuổi, vẻ ngoài tuấn tú, bán giỏ tre.

Có vẻ là người từ nơi khác đến, chắc hẳn chưa nghe qua những lời đồn đại.

Nhân lúc mua giỏ tre, ta hỏi han:

“Huynh là người ở đâu?

“Bao nhiêu tuổi rồi?

“Đã thành thân chưa?

“Họ tên là gì?”

Nam nhân có chút bối rối nhìn ta, mặt đỏ bừng, nhưng vẫn nghiêm túc trả lời:

“Ta là người Bình Giang, năm nay hai mươi, chưa cưới vợ. Ta tên là Phương Vân Yên.”

Ta khen: “Tên hay quá.”

Quá khứ, tựa như mây khói.

Sau lưng ta, tiếng vó ngựa vang lên, bụi đất cuốn mù. Ta che mũi, nhìn đoàn binh sĩ trong giáp trụ cưỡi ngựa lướt qua.

Người dẫn đầu, đôi mày đầy kiêu ngạo.

“Tiểu thư, tiểu thư?”

Ta quay lại: “Gì vậy?”

“Tiểu thư tên là gì?”

Đây là lần đầu tiên ta thấy tên mà mẹ đặt cho mình thật chẳng hay chút nào.

“Ta tên là Nhị Hoa.”

Phương Vân Yên học theo ta: “Tên hay đấy.”

Mẹ ta không biết từ đâu nghe được chuyện về Phương Vân Yên, liền đích thân đi dò la một phen.

Trở về, bà không ngớt lời khen: “Đứa trẻ đó không tệ. Mẹ đã bàn cả rồi, nó biết hết mọi chuyện, còn hỏi mẹ con thích gì.”

Đây là lần đầu tiên có một nam nhân hỏi ta thích gì.

Ta nói với chàng: “Thật ra ta thích nhất là hoa đào, thích ăn thịt, và thích trẻ con.”

Năm sau, chúng ta thành thân.

Đoàn rước dâu của chúng ta cũng thật dài. Ta khoác lên mình bộ hỷ phục mẹ tự tay may, tay nắm chặt tay Phương Vân Yên.

Phương Vân Yên dễ đỏ mặt, mỗi khi người trong trấn trêu chọc, chàng chỉ nhìn ta, khóe môi nhếch lên, gọi ta là “nương tử.”

Chàng dạy ta đan giỏ tre, giúp ta cho heo ăn, rồi còn trồng một cây đào trong sân.

Những ngày tháng trôi qua giản đơn mà bình dị, nhưng mỗi sớm mai, ta vẫn luôn mong chờ.

Xa nơi biên thùy, chiến sự đã lắng xuống. Thế tử khải hoàn trở về, hoàng thượng đích thân se duyên, gả muội muội vừa đến tuổi cập kê của hoàng hậu cho thế tử.

Thế tử đã đồng ý.

Câu nói trong buổi chiều hôm ấy: “Trừ ngươi ra, ta sẽ không cưới ai khác.”

Giờ đây, cũng theo làn gió lạnh của mùa đông tan biến chẳng còn dấu vết.

Lại một năm trôi qua, giữa trời tuyết lớn, đứa con đầu lòng của ta chào đời.

Ta nắm chặt cánh tay Phương Vân Yên, mỗi lần đau lại đấm một cái. Chàng chẳng nói lời nào, chỉ lặng lẽ chịu đựng.

Phương Vân Yên rơi nước mắt: “Nương tử, chỉ sinh một đứa này là đủ rồi.”

Ta vội vàng gật đầu: “Đủ rồi, đủ rồi.”

Đến lúc đặt tên cho con, mọi người lại phân vân.

Mẹ nói: “Đặt là Phương Tiểu Hà, vì trước nhà chúng ta có một dòng sông nhỏ.”

Ta nói: “Gọi là Phương Bình An, mong con cả đời thuận lợi, bình an vô sự.”

Phương Vân Yên trầm ngâm rồi gật đầu: “Phương Bình An nghe hay đấy.”

Mẹ cười: “Nhị Hoa nói gì cũng hay.”

Năm mới đến, tiếng pháo nổ rộn ràng. Thì ra khi con người hạnh phúc, thời gian trôi qua thật nhanh.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.