Em Là Charon Của Anh

Chương 5



18

Nghe tôi nói xong, Tần Hằng hoàn toàn sững người.

“Cái gì mà ngoại tình? Cái gì mà có con? Em đang nói gì vậy hả??”

Anh nhìn đôi mắt đỏ hoe của tôi, muốn kéo tay tôi lại nhưng không dám, đành vội vã bước theo sau, gấp đến độ giọng run rẩy:

“Anh tuyệt đối không hề phản bội! Càng không có đứa con nào hết! Vi Vi, có phải… có phải em đang hiểu lầm gì đó không?”

Tôi vẫn còn đang giận bốc khói, chẳng buồn trả lời, chỉ cúi đầu bước nhanh về phía trước.

Tần Hằng cũng không biết làm sao, đành lẽo đẽo đi theo, im lặng không dám lên tiếng.

Tôi có một thói quen: mỗi khi tâm trạng rối bời là thích đi bộ thật nhanh, thật lâu.

Mấy tuần qua bận túi bụi, hôm nay rảnh rỗi, thế là tôi cứ đi dọc đường lớn gần hai tiếng rưỡi mới chịu dừng lại.

Tâm trạng đúng là dịu xuống rồi, nhưng người thì… đơ toàn tập.

Tôi đây vừa đi đâu về vậy trời?

Phía sau vang lên tiếng bước chân, tôi quay đầu lại — Tần Hằng vẫn ở ngay đó, cách tôi không xa.

Anh ấy đi theo tôi suốt cả đoạn đường, chưa từng rời đi.

Trời thì lạnh, áo khoác trên người anh rõ ràng không đủ ấm, vành tai đông cứng đến đỏ ửng cả lên.

Anh nhìn tôi, đôi mắt đen sẫm như chứa đầy điều muốn nói, nhưng cuối cùng chỉ bật ra một câu:

“Em có muốn về nhà không?”

Tôi nhìn anh vài giây, rồi xoay người, quay lại theo đường cũ.

Tần Hằng vội bước lên chắn trước mặt tôi:

“Đi taxi về nhé? Trời lạnh thế này, cẩn thận cảm lạnh.”

Lần này tôi không từ chối, lặng lẽ bước theo anh lên xe.

Suốt cả đoạn đường, hai đứa không ai nói gì.

Xe dừng trước khu chung cư, tôi vừa mở cửa bước xuống thì Tần Hằng cũng theo sau.

“Vi Vi.”

Anh gọi tôi, giọng hơi khàn khàn:

“Anh không định biện minh gì cả, nhưng giữa chúng ta thực sự có hiểu lầm.

Nếu em sẵn sàng nói chuyện, bất cứ lúc nào cũng được.

Anh… không muốn chúng ta cứ thế mà kết thúc.”

Tôi khựng lại một chút, nhưng cuối cùng vẫn không đáp, chỉ lặng lẽ bước vào tòa nhà.

Tắm nước nóng xong, tôi nằm vật ra ngủ luôn, đến khi tỉnh lại thì đã là chiều hôm sau.

Đói gần chết, tôi lôi điện thoại ra đặt đồ ăn.

Đúng lúc đó, thông báo từ Tencent Classroom bật lên — là Tần Trạch Vũ tạo một lớp học 1:1 riêng cho tôi.

Tôi còn đang ngẩn người thì khuôn mặt tròn xoe của cậu nhóc đã xuất hiện trên màn hình:

“Cô Tống! Cô mau qua đây dạy dỗ lại cậu em đi! Giờ ổng y như ‘rank cao nhất quốc phục’ trong trò mắng người, gặp ai cũng xả á!”

Nghe vậy tôi phì cười lạnh:

“Em nghĩ hay thật. Cô mà qua thì người bị mắng đầu tiên chính là em đấy, đừng quên bài kiểm tra Địa lý 27 điểm của em.”

Tần Trạch Vũ cụp mắt xuống, nhưng lập tức chống chế:

“Thế càng tốt! Chỉ cần cô đến, thì ổng sẽ hết rảnh để mắng em!”

Nói rồi cậu ta liếc về bên cạnh:

“Đúng không, cậu?”

Ngay giây tiếp theo, khuôn mặt quen thuộc hiện lên.

Tần Hằng mặc áo len cổ lọ đen, má và mắt đều ửng đỏ, ánh mắt nhìn tôi đầy mong mỏi:

“Vi Vi…”

Tôi theo bản năng muốn tắt lớp học ngay lập tức.

Nhưng Tần Hằng như đoán được ý định đó, vội nói liên tục:

“Vi Vi, em giận anh kiểu gì anh cũng chịu, em muốn mắng muốn chửi gì anh cũng được, nhưng đừng im lặng với anh có được không?

Anh không có con, không có ngoại tình, anh thật lòng thích em, Vi Vi!

Bảo bối! Vợ yêu!!”

Mặt tôi lập tức đỏ bừng, nghiến răng ken két:

“Tần Hằng! Trả cái máy học cho cháu cưng nhà anh ngay lập tức cho tôi!!”

19

Tôi thật sự không muốn đến tận nhà, nhưng nhà trường đã sắp xếp chương trình đi thăm phụ huynh — đặc biệt với những học sinh có điểm thấp ở từng môn, giáo viên phải có hiểu biết thực tế hơn.

Tần Trạch Vũ được… 27 điểm môn Địa, đương nhiên không thể thoát.

Vừa biết tin, cậu nhóc đã nhắn cho tôi từ sáng sớm:

“Cô ơi, nếu cô đến nhà thì làm ơn nhẹ tay chút được không? Mấy bữa nay cậu bắt em làm 3 đề Địa mỗi ngày, em sắp nôn ra bản đồ thế giới rồi!”

Tôi bảo nó đừng có làm bộ thân thiết, rồi chìa ra một xấp đề dày cộm:

“Không sao đâu, làm nhiều rồi sẽ miễn dịch thôi.”

Tần Trạch Vũ gào lên như bị chọc tiết, nói muốn bỏ nhà ra đi.

Sáng hôm sau, tôi soạn đồ chuẩn bị đi. Vừa bước ra khỏi khu chung cư, tôi đã thấy chiếc Maybach quen thuộc đang bật đèn cảnh báo, đậu bên lề đường.

Giờ nhìn thấy chiếc xe này tôi đã gần như vô cảm, cứ thế bước nhanh qua.

Nhưng chưa được bao xa thì đã bị chặn lại.

“Vi Vi!”

Tần Hằng mặc áo măng-tô đen, tóc được vuốt kỹ lưỡng, bảnh bao đến mức khiến người ta nghẹt thở.

Tôi lén liếc nhìn một cái — được rồi, hình như vẫn chưa miễn dịch với gương mặt này.

“Lạnh không? Lên xe đi?”

Anh nhiệt tình mở cửa xe giúp tôi, ghế phụ có một túi giữ nhiệt đang đặt sẵn:

“Em ăn sáng chưa? Anh mua bánh bao xíu mại ở tiệm em thích nhất đây này.”

Tôi liếc anh một cái, không động đậy.

Tần Hằng tiến đến gần hơn chút, ngón tay kéo nhẹ tay áo tôi, giọng dịu dàng lắc lắc:

“Bảo bối, em giận anh thì giận, nhưng đừng để mình phải khổ. Từ đây ra trạm tàu điện ngầm còn xa lắm đấy.”

Tôi hừ lạnh:

“Tôi không biết gọi taxi chắc?”

Tần Hằng lập tức giơ điện thoại lên:

“Vậy để anh nhận cuốc!”

Tôi bật cười tức tối, Tần Hằng thấy vậy liền tranh thủ dịu giọng dụ dỗ, cuối cùng cũng dỗ được tôi lên xe.

Trên đường đi, tôi lật mấy đề kiểm tra, tiện miệng hỏi:

“Nghe Tần Trạch Vũ nói mấy hôm nay anh bắt nó luyện Địa lý liên tục à?”

Tần Hằng gật đầu:

“Thằng nhóc này quá hư, thi Địa được có nhiêu đó điểm, làm mất mặt cậu nó với… mợ nó luôn!”

Nghe vậy, tôi liếc anh một cái, lòng hơi ngạc nhiên:

“Rốt cuộc anh nhận ra tôi từ khi nào vậy?”

20

Tôi và anh chưa từng gọi video, cũng chưa gặp mặt chính thức, vậy làm sao anh dám chắc tôi là ai?

Tần Hằng chỉ vào xấp đề thi trong tay tôi:

“Chữ viết đấy. Trên bài kiểm tra của Tần Trạch Vũ có lời phê của em, còn trong mấy món quà em từng gửi anh cũng có viết tay một tấm thiệp nhỏ. Nhận ra ngay mà.”

“Với lại…” Anh nhún vai, “anh hỏi thằng nhóc tên em, trùng tên mà chữ viết cũng giống y hệt, còn ai ngoài em nữa?”

Tôi ngẫm nghĩ rồi hỏi:

“Vậy tức là… lúc anh nói muốn gặp mặt ngoài đời, thực ra đã biết tôi là ai từ trước rồi?”

Tần Hằng gật đầu, giọng hơi uất ức:

“Ban đầu định tạo cho em một bất ngờ. Ai ngờ cuối cùng em lại… chạy trốn.”

Tôi lườm anh:

“Vậy mà còn trách tôi?”

Tần Hằng lập tức thu mình, giọng nịnh khéo:

“Không dám, không dám. Bảo bối làm gì cũng đúng.”

Tôi đảo mắt, chẳng buồn đáp lại.

Xe nhanh chóng tiến vào khu biệt thự, dừng lại trước một căn nhà riêng.

Vừa bước xuống, đã thấy Tần Trạch Vũ đứng trước cửa vẫy tay rối rít:

“Cô Tống — à không, mợ ơi!”

Tôi ngượng ngùng:

“Đừng gọi bừa.”

Tần Trạch Vũ liếc sang Tần Hằng, giọng đầy khinh bỉ:

“Cậu thật vô dụng, con chia tay đến bạn gái thứ ba rồi mà cậu còn chưa theo đuổi xong người ta.”

Tần Hằng chưa kịp lên tiếng, tôi đã bật cười:

“Ba cô? Kể thử xem ba cô đó là ai nào? Giáo viên chủ nhiệm của em biết không?”

Mặt Tần Trạch Vũ tái mét, quay người bỏ chạy:

“Con đi làm bài tập đây! Mợ ở lại chơi nhé!”

Trong phòng khách chỉ còn lại hai chúng tôi.

Tôi tò mò hỏi:

“Ba mẹ của Tần Trạch Vũ đâu?”

Tần Hằng nhún vai:

“Chị anh đang ở nước ngoài, đến Tết mới về. Anh rể thì bị chị đá lâu rồi, để lại con cho nhà ngoại nuôi.”

Tôi liếc anh:

“Vậy anh định theo chân anh rể à? Giữ con, bỏ mẹ?”

Tần Hằng hít một hơi sâu, ấn tôi ngồi xuống ghế sofa, còn mình thì ngồi xuống đối diện, cúi thấp người, ngẩng đầu nhìn lên bằng tư thế vô cùng… tội nghiệp:

“Bảo bối, anh thật sự không hiểu vì sao em lại hiểu lầm như vậy.

Nhưng anh không ngoại tình, càng không có con riêng.”

“Thật không đó?”

Tôi bán tín bán nghi, nhưng ánh mắt Tần Hằng quá đỗi chân thành, hoàn toàn không có vẻ gì là đang nói dối.

Ngay lúc tôi bắt đầu mềm lòng, thì khóe mắt tôi bỗng liếc thấy một thứ gì đó.

Một… bình sữa trẻ em, nhỏ bằng bàn tay.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.