Em Rời Đi Với Tất Cả, Trừ Anh

Ngoại truyện



Phiên ngoại – Phó Dật

Lần đầu tiên tôi gặp An An, nụ cười rạng rỡ của cô ấy như ánh sáng chiếu thẳng vào tim tôi.

Cô cười tít mắt:

“Anh đẹp trai thật đó, làm bạn trai em nha?”

Tôi từ chối.

Cô cũng chẳng buồn.

Vẫn vui vẻ chạy theo tôi mỗi ngày.

Có lần tôi rời lớp học không thấy bóng cô đâu, đột nhiên có chút hụt hẫng.

Tôi gọi:

“Em đâu rồi?”

Cô bảo bị tai nạn xe, tôi hỏi địa chỉ rồi vội vã tới bệnh viện.

Tới nơi mới biết — chỉ là ngã xe đạp trầy xước nhẹ.

Khoảnh khắc đó, tôi mới nhận ra mình để ý cô ấy đến mức nào.

Số điện thoại cô chỉ đọc một lần, tôi đã thuộc.

An An làm nũng, giơ tay trầy ra trước mặt tôi:

“Đau lắm…”

Tôi mím môi, ngồi xuống cạnh:

“Vậy giờ phải làm sao?”

Mắt cô lấp lánh tinh nghịch:

“Anh thổi đi, thổi là hết đau.”

Biết rõ là giả vờ, tôi vẫn cúi đầu thổi.

Sau này, chúng tôi kết hôn.

Tôi bận bịu quản lý công ty, chẳng để cô làm gì, chỉ mong cô vui vẻ.

Rồi có ngày, tôi thấy nụ cười biến mất khỏi khuôn mặt cô.

Tôi tưởng là vì cô trưởng thành.

Đến khi ly hôn tôi mới hiểu — cô chưa từng thật sự hạnh phúc.

Những điều tôi tưởng là tốt nhất, hóa ra cô chưa từng muốn.

Lúc Hứa Dung đến phỏng vấn, tôi ngỡ mình nhìn thấy “An An thứ hai”.

Tôi giữ cô ta lại, vô thức đối xử hơi khác với những người khác.

Tôi nghĩ đó chỉ là sự quan tâm.

Nhưng cô ta nói với tôi rằng — cô ta yêu tôi.

Tôi lúc ấy mới biết… mình đã vượt giới hạn.

Nhưng khi đối diện với đôi mắt đẫm lệ đó, tôi không thể nói lời tuyệt tình.

Chỉ nhẹ nhàng bảo:

“Chúng ta chỉ là cấp trên – cấp dưới.”

Cô ta khóc. Tôi tưởng như vậy là kết thúc.

Nhưng cô ta đi quá giới hạn.

Trước mặt và sau lưng tôi, cô ta làm đủ chuyện.

Còn An An?

Cô ấy dường như chẳng quan tâm.

Tôi tưởng đó là trưởng thành.

Nhưng càng về sau, tôi càng thấy mình bị đẩy xa dần.

Khi cha tôi gọi người anh cùng cha khác mẹ từ nước ngoài về, tôi mới biết —

An An đã sớm có kế hoạch rời xa tôi rồi.

Trong cái “trưởng thành” tôi tự hào, cô ấy đã rút lui từng bước.

Tôi từng nhìn cha mình trăng hoa, từng hận ông đến tận xương.

Cuối cùng… tôi còn đáng hận hơn.

Phó Lạc — người anh hơn tôi hai tuổi, tôi tưởng anh ta sống an nhàn vô hại.

Nhưng anh ta cúi đầu trước mặt tôi, ánh mắt đầy khinh thường:

“Em trai, sau này nhờ cậy rồi.”

Tôi chưa từng chịu thua — nhưng lần này, tôi thua thật rồi.

Không sao cả.

Dù sao tôi đã giao toàn bộ tài sản cho An An.

Tôi ký đơn ly hôn, rất dứt khoát.

Cha tôi mắng tôi ngu, nhưng tôi nghĩ:

Nếu để những thứ đó rơi vào tay người ngoài, mới là thật ngu.

[ TOÀN VĂN HOÀN ]




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.