Gả Cho Kẻ Tội Đồ

Chương 3



9

Về đến Tô thị, điểm đầu tiên chúng tôi ghé là nghĩa trang.

Thẩm Tuấn đứng lặng trước mộ cha mẹ, ánh mắt đỏ hoe, ánh nhìn trống rỗng mơ hồ.

Toàn thân anh tỏa ra thứ khí chất cô độc, vỡ vụn.

Giống như một chú chó con bị bỏ rơi — khiến người ta không khỏi thương xót.

Tôi siết lấy bàn tay lạnh ngắt của anh, truyền hơi ấm cho anh:

“Bác trai, bác gái… Xin hai người yên tâm. Con nhất định sẽ chăm sóc Thẩm Tuấn thật tốt.”

Lúc này, anh mới như tỉnh lại, khẽ bật cười:

“Anh là đàn ông, đáng lẽ phải là người chăm sóc em mới đúng.”

“Tại sao? Em không thể chăm sóc anh sao? Em cũng mạnh mẽ mà!”

“Được được, em lợi hại nhất.”

Chúng tôi nắm tay nhau bước đi, trò chuyện vài câu không đầu không đuôi.

Gió thu se lạnh, nhưng bàn tay anh dần ấm lên, hơi ấm cũng lan ra đến tận khóe môi.

Sau đó, chúng tôi ghé qua trường cấp ba cũ của anh.

Tôi hứng chí, nằng nặc bắt anh mặc lại đồng phục, nói là để “ôn lại tuổi thanh xuân”.

Thẩm Tuấn lúng túng không thôi, mặt đỏ gay, không dám ngẩng đầu khi có người đi ngang.

Tôi chẳng ngại ngần gì, vòng tay ôm lấy cổ anh:

“Nhìn vào ống kính nào!”

“Tách” —

Khoảnh khắc ấy được ghi lại, ánh mặt trời đổ xuống, hai người trong ảnh rạng rỡ đến lạ thường.

Anh nhìn tấm ảnh rất lâu, trong ánh mắt hiện lên chút gì đó buồn buồn khó đoán.

Anh thì thầm như nói với chính mình:

“Giá như… chúng ta gặp nhau sớm hơn thì tốt biết mấy.”

Tôi mỉm cười rạng rỡ:

“Bây giờ cũng chưa muộn mà. Mọi thứ đều là sắp đặt tốt nhất của định mệnh.”

Khóe môi anh cong lên, nhưng không nói thêm gì.

Chúng tôi cứ thế đi dạo không mục đích, cho đến khi bất ngờ chạm mặt một cô gái xinh đẹp.

Xem đồng phục thì hẳn là giáo viên trong trường.

Cô ấy nhìn Thẩm Tuấn vài giây, đột nhiên trợn tròn mắt:

“Thẩm Tuấn?! Là cậu thật à?”

Thẩm Tuấn ngẫm vài giây rồi cũng nhận ra, mỉm cười chào:

“Lớp trưởng, lâu rồi không gặp.”

Thấy chúng tôi nắm tay nhau, cô ấy trêu:

“Bạn gái cậu à?”

Chúng tôi liếc nhau, Thẩm Tuấn cười dịu dàng:

“Đây là Hứa Tang, vị hôn thê của tôi.”

Cô giáo hơi sững người, rồi cười đùa:

“Tôi còn tưởng cậu sẽ cô đơn suốt đời cơ đấy. Hồi đó biết bao cô gái viết thư tình cho cậu mà cậu chẳng đoái hoài, còn gửi thư từ chối cực kỳ phũ. Tụi tôi ai cũng sợ cậu!”

Thẩm Tuấn cau mày:

“Tôi chưa từng viết thư trả lời ai cả.”

Cô giáo ngạc nhiên:

“Sao có thể? Rất nhiều người nhận được thư tay của cậu, nét chữ rõ ràng. Chắc cậu quên rồi.”

Thấy Thẩm Tuấn ngẩn ra, cô ấy lôi điện thoại từ túi áo, khẽ thở dài:

“Tôi cũng là một trong số người từng thầm mến cậu, sao mà không nhớ nổi chữ viết của cậu cho được. Đây này!”

Anh nửa tin nửa ngờ cầm lấy — và sắc mặt nhanh chóng trở nên nặng nề.

Đến cuối cùng, như có tia sét bổ ngang đầu, toàn thân cứng đờ, máu như ngưng chảy.

Tôi vẫn giữ nụ cười dịu dàng, âm thầm quan sát biểu cảm của anh.

Anh nhận ra rồi đúng không?

Nếu chữ viết có thể bị giả mạo, thì… liệu di thư của mẹ anh, có chắc là thật?

Cô giáo vẫy tay trước mặt anh:

“Đang nghĩ gì thế?”

Thẩm Tuấn hoàn hồn, mặt trắng bệch.

Cố gắng nhếch môi:

“Bây giờ mới nhớ lại một số chuyện. Xin lỗi… ngày đó tôi thật vô lễ.”

Cô giáo khoát tay:

“Thôi, bao nhiêu năm rồi, ai mà còn để bụng.”

“Ôi, sắp vào lớp rồi. Hai người cứ đi dạo nhé!”

Nói rồi cô ôm tập giáo án chạy đi.

10

Tôi tò mò hỏi Thẩm Tuấn:

“Anh rốt cuộc đã viết gì mà vừa rồi trông như mất hồn thế?”

Anh cụp mắt, giấu đi những cảm xúc cuộn trào trong đáy mắt.

“Không có gì… chỉ là từ chối hơi thẳng quá.”

Tôi không hỏi thêm nữa.

Dù sao thì, nội dung trong đó tôi còn biết sớm hơn anh nhiều.

【Loại rác rưởi như cô mà cũng xứng thích tôi?】

【Ánh mắt của cô khiến tôi buồn nôn. Đừng có lại gần tôi. Hậu quả cô không gánh nổi đâu.】

【Tránh xa tôi ra, mùi người cô khiến tôi muốn ói.】

【Nếu cô còn làm phiền tôi, tôi sẽ dán thư tình cô gửi khắp trường. Muốn nghỉ học không?】

Những lời cay độc như vậy, không biết đã khiến bao nhiêu cô gái tổn thương sâu sắc.

Giờ thì Thẩm Tuấn biết rồi — anh sẽ làm gì đây?

Trên đường về biệt thự cũ nhà họ Thẩm, anh im lặng suốt quãng đường.

Tôi là khách, không tiện tùy tiện đi lại, chỉ đành ngồi yên trong phòng khách nhìn anh vội vã lên lầu.

Nửa tiếng sau, anh trở xuống.

Bước chân nặng nề như thể mỗi bước đều kéo lê một phần linh hồn mất mát.

Trông anh chẳng khác gì một cái xác không hồn.

Tôi không hỏi gì cả, chỉ ôm chặt anh vào lòng, dịu dàng an ủi:

“Anh đang nhớ bác trai, bác gái đúng không?”

“Nếu biết trước khiến anh buồn thế này, em đã không ép anh trở về rồi…”

Vai anh run nhẹ, cả người như tan chảy trong vòng tay tôi, mong manh như một con thú nhỏ bị thương, run rẩy rúc vào lòng người.

Tôi nhẹ nhàng vỗ lưng anh, lòng thầm tính:

Bức ảnh tôi vừa đăng lên vòng bạn bè, bao giờ mới có tác dụng đây?

Nghĩ còn chưa xong thì điện thoại anh đã reo.

Là Thẩm Nam.

Thấy tên hiển thị, bàn tay anh cứng lại, sâu sắc hít một hơi.

Tôi giúp anh bấm nghe, mỉm cười nói:

“Chắc Tiểu Nam có chuyện rồi, anh nghe đi.”

Ai ngờ giọng nói vang lên lại là một người lạ:

“Xin hỏi anh là người nhà của Thẩm Nam phải không? Đây là bệnh viện Khang Hòa, Bắc Kinh. Bệnh nhân mất máu nghiêm trọng do tự sát bằng vật sắc bén, hiện đang cấp cứu ——”

Chúng tôi lập tức quay về.

May mà người giúp việc phát hiện đúng lúc, đưa đi kịp thời nên không nguy hiểm đến tính mạng.

Cái gọi là “bệnh kiều” quả nhiên không để tâm đến thân thể mình.

Nhưng cũng giỏi thật — canh đúng giờ người giúp việc tới mới ra tay.

Rất lâu sau, Thẩm Tuấn mới bước ra khỏi phòng bệnh, sắc mặt mệt mỏi cực độ.

Anh lau mặt, áy náy nói:

“A Tang, em về trước đi, không cần đợi anh. Nam Nam bên này không rời được người.”

Tôi nhìn anh đầy đau lòng, nhưng vẫn nhẹ gật đầu:

“Anh chăm sóc cô ấy cẩn thận, cũng đừng quên chăm sóc chính mình nhé.”

Anh nhìn tôi, định nói lại thôi, cuối cùng chỉ khẽ “ừ” một tiếng.

11

Ngày hôm sau, Thẩm Nam được chuyển vào viện tư nhân.

Thẩm Tuấn ngoài thời gian đi làm thì đều ở bên cô ta, đã nửa tháng không về nhà.

Cuộc kéo co rơi vào thế giằng co.

Sợi dây giữa hai bên có vẻ như bị kéo lại về phía cô ta từng chút một.

Nhưng thực tế thì sao?

Thẩm Tuấn mỗi ngày đều gọi cho tôi — giống như bị nghiện.

Không cần lý do, chỉ đơn giản là nghe tôi lải nhải mấy chuyện vụn vặt cũng đủ khiến anh thả lỏng tâm trí.

Vỏ trứng đẹp đẽ đã nứt.

Thẩm Tuấn bắt đầu không hài lòng với Thẩm Nam.

Mà tôi — mới chỉ vừa ra tay thôi mà.

Tối đó, Thẩm Tuấn khẽ lay tôi tỉnh dậy:

“Sao lại ngủ gục trên sofa thế này?”

Tôi dụi mắt, ngượng ngùng đáp:

“Mấy ngày nay mải mê xem phim, không biết sao ngủ quên mất.”

“Anh về khi nào vậy?”

Anh mỉm cười, chẳng vạch trần cái cớ vụng về của tôi, ánh mắt nhu hòa như nước.

“Nam Nam không sao nữa, nên anh về với em.”

Ánh mắt anh vừa liếc qua thì thấy cuốn sổ màu xanh lá rơi dưới đất.

“Cái gì đây?”

Tôi lập tức cúi người nhặt lên, giọng có phần lúng túng:

“Là mấy ghi chép lịch trình du lịch linh tinh thôi… Em định rủ anh đi chơi trước khi cưới, nhưng… thôi vậy, để sau đi.”

Anh thấy tôi có vẻ buồn, ánh mắt thoáng hiện áy náy và cảm động.

Gần đây, anh sống không thoải mái.

Gương mặt tiều tụy, quầng thâm rõ rệt, cằm lởm chởm râu chưa cạo.

Trông anh như vừa bước ra từ cơn mộng mị nặng nề.

Anh lập tức kéo tôi ôm vào lòng, vùi đầu hít lấy mùi hương quen thuộc.

Chỉ có tôi, mới giúp anh thoát khỏi nỗi bất an đang gặm nhấm trong lòng.

Tôi là nơi duy nhất để anh trú ngụ.

“Anh gầy đi rồi, dạo này không ăn uống gì sao? Em đi nấu cho anh bát mì nhé.”

Tôi vừa định đứng dậy, anh đã nắm lấy tay tôi, như vừa hạ quyết tâm:

“A Tang, chúng ta đi du lịch đi.”

Tôi ngỡ ngàng vui sướng, nhưng lại lo lắng hỏi:

“Còn Tiểu Nam thì sao?”

Khóe môi anh khẽ trùng xuống, ánh mắt lóe lên chút bối rối và… chán nản.

Anh không suy nghĩ quá lâu, giọng trầm xuống:

“Cô ấy cũng trưởng thành rồi, nên học cách chịu trách nhiệm cho chính bản thân mình.”

“Hơn nữa còn có y tá 24/24, không sao đâu.”

Tôi khựng lại trong giây lát, rồi chậm rãi mỉm cười:

“Được.”

12

Sau khi dặn dò công việc cho trợ lý đặc biệt, tôi và anh ấy quyết định lái xe đi du lịch Tây Bắc.

Ngày khởi hành, anh phát hiện tôi còn rủ thêm mấy người bạn.

Hai nam một nữ, đều là bạn quen từ nhỏ, đến giờ vẫn giữ liên lạc tốt.

Điều quan trọng là họ đều hướng ngoại, biết bắt chuyện, dẫn dắt không khí rất khéo, không khiến người khác thấy phiền.

Anh có vẻ không vui, vì tôi không báo trước, lại còn sắp xếp nam nữ đi xe riêng.

Tôi khẽ hôn lên má anh:

“Du lịch trước cưới chẳng khác gì tiệc độc thân trước hôn lễ. Bạn bè cùng đi mới vui chứ, thả lỏng chút đi mà~”

Thấy gò má anh lập tức đỏ lên, tôi cười trêu:

“Hay là, anh không chịu nổi một phút không có em bên cạnh, hả chồng yêu?”

Anh liếc tôi một cái đầy bất lực, cuối cùng cũng chỉ đành nhượng bộ.

Hai cậu bạn trai tiến đến chào hỏi, anh đáp lại rất tự nhiên.

Nhưng tôi vẫn thấy yết hầu anh khẽ chuyển động — dấu hiệu rõ ràng của căng thẳng.

Tôi hiểu rất rõ.

Từ khi dính vào mối quan hệ với Thẩm Nam, anh gần như mất đi quyền được kết giao bạn bè.

Sự chiếm hữu bệnh hoạn của cô ta hận không thể nhốt anh lại, để anh cả đời chỉ được nhìn một mình cô ta.

Nhưng liệu Thẩm Tuấn có thật sự chấp nhận nổi tình yêu méo mó và điên cuồng ấy không?

Tôi muốn biết.

Nếu anh từng được trải nghiệm tình thân, tình bạn, tình yêu bình thường,

nếu anh từng thấy bầu trời rộng lớn và những điều tốt đẹp ngoài kia…

thì liệu anh còn cam tâm sống mãi trong một góc tối ẩm thấp, bị Thẩm Nam giam cầm cả đời không?

Tôi rất mong chờ câu trả lời.

Chiều tối, chúng tôi đến homestay đã đặt trước.

Khi xuống xe, anh đã thả lỏng hẳn, có vẻ trò chuyện khá vui vẻ, còn chưa muốn dừng lại.

Một cậu bạn vỗ vai anh như anh em thân thiết:

“Nói rồi đấy, tối tôi qua gọi nhé!”

Anh mỉm cười đồng ý.

Tôi sáp lại gần:

“Ê ê, hai người lén lút nói gì thế hả?”

Cậu bạn vừa nghe đã vội chạy mất.

Thẩm Tuấn thấy tôi, hơi luống cuống:

“Anh… à không, tôi…”

“Tôi cái gì? Không phải là làm chuyện gì có lỗi với tôi đấy chứ?”

“Dĩ nhiên không!”

Anh ngó nghiêng tránh ánh mắt tôi:

“Cố Nhiên bảo muốn dạy anh chơi mạt chược… xin lỗi, anh quên nói trước.”

Tôi nhìn anh:

“Nhưng em đâu có thích chơi mạt chược.”

Thẩm Tuấn lập tức túm lấy tay tôi, lực khá mạnh.

“Vậy thì anh không đi nữa!”

Tôi khựng lại, mềm giọng:

“Em có nói không cho anh đi đâu.

Tuy em không thích chơi, nhưng em sẽ ở bên anh.

Em từng nói rồi mà, em sẽ không cấm anh làm điều anh thích, em chỉ muốn được đồng hành cùng anh thôi, đồ ngốc!”

Anh sững người một lúc lâu, mắt như phủ một lớp hơi sương.

Tôi mở to mắt nhìn:

“Sao thế? Không khỏe à?”

Anh ôm chầm lấy tôi, hít sâu một hơi.

“Không, chỉ là… gặp được em thật tốt. Thật sự rất tốt.”

“Buồn nôn thật~”

“Rủ tụi tôi đi là để phát cẩu lương hả?”

“Khỏi ăn tối luôn, tôi no rồi.”

Không xa, mấy người bạn đang nhìn chúng tôi đầy ai oán.

Tôi và Thẩm Tuấn nhìn nhau, không nhịn được cùng bật cười.

Anh học mạt chược rất nhanh.

Đến tận hai giờ sáng chúng tôi mới giải tán về phòng.

Hai cậu bạn đã hoàn toàn xem anh như anh em chí cốt.

“Đầu óc ông làm bằng gì đấy? Truyền bí kíp cho tôi với!”

“Đâu đến mức đó…”

Bọn họ ríu rít phía trước, tôi không cần nhìn cũng biết nét mặt anh lúc này tươi sáng thế nào.

Thật đẹp biết bao.

Dĩ nhiên tôi không quên chụp lại khoảnh khắc ấy và đăng lên vòng bạn bè.

Chưa đến một phút sau, điện thoại Thẩm Tuấn reo lên.

Lần đầu tiên, anh không ngần ngại mà lập tức tắt máy, rồi chuyển sang chế độ im lặng.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.