Gặp Lại Anh Giữa Dòng Thời Gian

Chương 2



6

Sau khi đám chủ nợ bỏ đi, một người đàn ông đeo khẩu trang và đội mũ lén lút bước vào nhà.

Vừa vào cửa, hắn đã vung tay tát thẳng vào mặt Giang Dần.

“Tao điều tra hết rồi! Trước khi chết mẹ mày có để lại cho mày một khoản tiền. Tiền đâu? Nói! Tiền đâu?!”

Giang Dần lau máu bên khóe miệng, không hé nửa lời.

Tên đàn ông chửi um lên, sau đó tung một cú đá mạnh vào người Giang Dần.

“Mẹ mày là con đĩ chết tiệt! Mày cũng là một thằng khốn! Hai mẹ con mày rốt cuộc còn muốn hại tao tới mức nào hả?!”

Loại người rác rưởi đúng là chẳng bao giờ biết nhìn lại bản thân, lúc nào cũng chỉ biết đổ hết lỗi lầm cho người khác.

Không thể chịu đựng nổi nữa, tôi đẩy cửa bước vào, thuận tay nhấc chai rượu trên bàn đậ/p thẳng vào đầu hắn.

Tên kia hét lên thảm thiết, ôm đầu rỉ má/u quay lại.

“Mẹ mày là ai đấy?!”

Tôi lạnh lùng cười, cầm tiếp cái gạt tàn thủy tinh, đậ/p mạnh thêm lần nữa.

“Còn hỏi tao là ai? Bố mày thiếu tiền người ta như vậy, còn hỏi?!”

Hắn đầu đầy máu, tưởng tôi là dân cho vay nặng lãi thật, sợ đến mức chân run lập cập.

“Tôi… tôi nói rồi mà, tôi sẽ trả! Cho tôi thêm chút thời gian! Mẹ thằng nhóc này để lại tiền cho nó mà! Chỉ cần tôi lấy được chỗ tiền đó là tôi trả các người ngay!”

“Tôi không quan tâm lắm.”

Tôi giả vờ khó chịu, rút điện thoại ra.

“Anh Hai, đến đâu rồi? Đường Đông hả? Được, tôi giữ chân hắn, anh mang theo đồ đến nhanh đi.”

Vừa dứt cuộc gọi, hắn đã run như cầy sấy.

“Tôi… tôi thật sự sẽ trả, tôi thề, cho tôi chút thời gian nữa thôi…”

“Vậy tự đi mà nói với anh Hai tôi ấy. So với tôi, mấy người đó dễ nói chuyện hơn nhiều đấy.”

Tôi nở một nụ cười âm u với hắn.

Gã đàn ông sợ đến tái mặt, đẩy tôi ra rồi bỏ chạy thục mạng khỏi cửa.

Trước mặt con trai thì hống hách bao nhiêu, đến khi gặp chủ nợ thì cúi đầu khúm núm bấy nhiêu.

Tôi khịt mũi khinh bỉ, buông một câu:

“Hèn.”

Rồi tôi quay sang nhìn Giang Dần.

Từ lúc tôi xuất hiện, ánh mắt của cậu ta vẫn dõi theo tôi không rời.

Tôi hỏi:

“Cậu còn nhớ tôi không?”

Giang Dần gật đầu:

“Nhớ. Lần trước cô nói cô là giáo viên của tôi, rồi lại bảo là kẻ buôn người, lần này lại biến thành người đòi nợ.”

Cái thằng nhóc này trí nhớ không tệ nhỉ.

“Tôi mới tới đây có hai lần. Lần đầu đánh mẹ cậu, lần sau đánh cha cậu. Vậy mà cậu không giận à?”

“Sau khi cô đánh mẹ tôi, bà ấy không đánh tôi nữa. Còn cha tôi, có bị đánh chết cũng đáng đời.”

Giang Dần nói bằng giọng bình thản, như thể chỉ đang nhắc đến chuyện của người xa lạ.

Cậu ta lạnh nhạt lấy dầu xoa ra bôi lên những vết thương trên người do bị đánh.

Động tác thuần thục đến đáng sợ, như thể đã làm điều này cả trăm lần.

Cậu cũng chẳng nói gì thêm với tôi, chỉ xử lý vết thương xong liền đi vào bếp, múc một bát cơm trắng, rưới ít nước tương lên rồi ăn.

Tôi đứng đó nhìn mà sững người.

“Cậu ăn thế thôi á?”

“Ừ.”

Tôi nhìn thân hình gầy gò đến mức đáng thương của cậu ta, không khỏi nhớ đến Giang Dần hai mươi chín tuổi—cao lớn, vạm vỡ, cơ thể đẹp như tạc tượng.

Nhỏ thì sống như mèo hoang, không hiểu sau này làm sao lại lớn được thành như thế kia.

Ban đầu tôi vốn định rời đi luôn.

Nhưng giờ nhìn cậu như vậy, làm sao tôi có thể quay lưng bỏ mặc?

Dù gì cũng là chồng tương lai của tôi, sao có thể sống khổ sở thế này.

7

Hôm sau, tôi thuê một căn hộ gần trường Giang Dần.

Buổi tối, tôi chặn đường cậu ta lúc tan học, kéo cậu về căn hộ.

“Tôi đã đóng tiền thuê nhà một năm. Trong một năm tới, cậu sống ở đây đi, đừng về cái chốn đó nữa.”

Giang Dần vẫn giữ dáng vẻ lạnh lùng, không để tâm tới tôi.

Tôi bèn tung chiêu sát thủ:

“Cậu sắp thi vào cấp ba rồi, nhưng nhà cậu lúc nào cũng có đám cho vay nặng lãi đến quậy, cha cậu cũng thường xuyên đến đòi tiền. Nhiêu đó thứ vây quanh, cậu còn ôn thi kiểu gì?

Lần trước tôi đến đúng lúc, nhưng lần sau thì sao? Lần sau nữa thì sao?”

Giang Dần dừng bước.

Với cậu lúc này, học hành là con đường duy nhất để thay đổi số phận.

Cậu cần thoát khỏi mớ hỗn độn này.

“Cô muốn gì?” – cậu hỏi tôi.

Tôi mỉm cười:

“Tôi phải ở lại đây một thời gian, đang cần người nấu cơm dọn dẹp cho tôi.”

“Được. Giao kèo thành.”

Thế là Giang Dần dọn vào căn hộ.

Căn hộ dạng duplex, tôi ở tầng trên, cậu ở tầng dưới.

Sáng nào cậu cũng dậy sớm làm bữa sáng cho tôi rồi mới đi học.

Tối tan học về thì lau dọn nhà cửa, nấu cơm tối.

Cậu nhóc này làm việc rất khéo, gọn gàng tỉ mỉ, đồ ăn nấu cũng ngon.

Tôi rất hài lòng với “người giúp việc” này.

Tối đến, cậu ngồi ở phòng khách làm bài, tôi thì ngồi ở góc khác vẽ tranh.

Vẽ hoa violet.

Chính đóa hoa ở eo Giang Dần hai mươi chín tuổi.

Tôi nhớ lâu, chỉ cần liếc qua là đã ghi lại hình dáng đại khái trong đầu.

Vài ngày đầu, chúng tôi chẳng ai quấy rầy ai.

Cho đến một tuần sau, nhóc con bắt đầu tò mò về tranh của tôi, bước lại gần hỏi:

“Sao cô cứ vẽ mãi mỗi thứ này?”

Tôi nghĩ một chút, rồi quyết định nói thật.

“Vì… sau này sẽ có người xăm bông hoa này lên người cậu.”

Giang Dần nhíu mày.

“Tôi sẽ không để ai xăm mấy thứ này lên người đâu.”

Hửm.

Nghe có vẻ chắc chắn lắm nhỉ.

Nếu không phải tôi đến từ tương lai, thì có khi tôi cũng tin thật đấy.

8

Hôm sau, tôi vẫn như thường lệ ngồi nhà cày phim, đợi Giang Dần tan học về.

Nhưng đợi mãi vẫn không thấy cậu ta về.

Cậu ấy chưa có điện thoại, tôi không thể liên lạc.

Tự nhiên có cảm giác bất an.

Tôi vội vã ra ngoài tìm.

Đi tới một con hẻm gần trường, vừa khéo bắt gặp cảnh cha cậu ta đang bóp cổ cậu dí vào tường.

“Thật nghĩ mày trốn là tao tìm không ra chắc?! Tao không biết mày ở đâu, chẳng lẽ không biết mày học trường nào à?! Mau đưa tiền đây!”

Bị chủ nợ ép đến điên cuồng, hắn ta giờ không màng gì nữa. Ánh mắt đỏ quạch, hung hãn đến tuyệt vọng.

Giang Dần bị bóp cổ đến tím tái cả mặt mày, tôi tức quá lao lên, đẩy mạnh hắn ra.

“Mẹ nó chứ, ông bị điên à? Con ruột mà cũng xuống tay như vậy à?!”

Tôi vội đỡ lấy Giang Dần đang ho sặc sụa.

“Sao rồi nhóc, ổn chứ?”

Chưa kịp hoàn hồn, cậu ta đã vội vàng trừng mắt với tôi:

“Sao cô lại tới đây?!”

“Nếu tôi không tới, chắc cậu toi mạng rồi!”

“Chuyện này liên quan gì tới cô đâu? Mau đi đi!”

Đột nhiên, phía sau vang lên tiếng cười ghê rợn.

“Con khốn nạn, lần trước mày lừa tao một vố, tao tìm mày mấy ngày không ra, không ngờ hôm nay mày tự chui đầu vào lưới!”

Hắn cầm theo một cây gậy không biết lượm từ đâu, giơ lên định phang tôi.

Tôi phản xạ đẩy Giang Dần ra.

Gậy đập thẳng vào vai tôi, đau đến mức tôi hét lên.

Hắn hưng phấn điên cuồng, vừa đánh vừa chửi:

“Con đĩ, mày cũng giỏi đấy nhỉ? Lần trước dám đập đầu tao, hôm nay tao cho mày biết tay!”

Đột nhiên động tác của hắn khựng lại.

Hắn quay đầu, trông thấy Giang Dần đang cầm viên gạch trong tay.

“Thằng… mất dạy…”

Bịch! – Hắn ngã lăn ra đất.

Giang Dần quật hắn bất tỉnh rồi chẳng thèm liếc nhìn, ném viên gạch xuống chạy tới bên tôi.

“Cô không sao chứ?!”

“Không sao cái đầu cậu! Đau muốn chết đây này!”

Tôi vừa đau vừa muốn khóc luôn!

Từ xa vang lên tiếng còi cảnh sát.

Tiếng gào lúc nãy lớn thế, chắc chắn có người báo công an rồi.

Giang Dần vội đỡ tôi dậy, gương mặt vốn luôn lạnh lùng giờ đầy lo lắng.

“Chúng ta phải đi bệnh viện!”

“Đi gì mà đi… Tôi sắp phải rời đi rồi.”

Cha Giang Dần vừa nãy đánh trúng thiết bị điều khiển trên cổ tay tôi, vô tình kích hoạt nút quay về. Ba phút nữa sẽ khởi động.

Giang Dần không hiểu, cau mày hỏi:

“Cô sợ cảnh sát? Cô là tội phạm trốn truy nã à?”

“Tội phạm nào mà lại đẹp và thanh lịch như tôi chứ?”

Tôi không còn gì để nói, chỉ buông một câu lạnh nhạt:

“Dù sao thì tôi cũng phải đi rồi. Mấy năm tới cậu có thể sẽ rất khổ, nhưng rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi. Đợi tôi quay lại tìm cậu.”

Nói xong, tôi khập khiễng chạy ra đầu đường, rẽ trái biến mất. Khi Giang Dần đuổi tới nơi, tôi đã không còn bóng dáng.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.