1.
Đêm thánh chỉ ban hôn đưa đến tướng phủ, Khâu Chi Nguyên đến cầu kiến.
Trong bóng tối, dưới ánh đèn lờ mờ, hắn khom lưng, hai tay nâng cặp ngọc bội đính ước của đôi ta. Ta không trông rõ mặt hắn, cũng chẳng buồn nghe lời giải thích về nỗi bất đắc dĩ khi từ hôn.
Dưới quyền thiên tử, cả ta lẫn hắn đều là con kiến.
Phú quý hai nhà, mạng sống trăm người, suy cho cùng cũng chỉ là một câu nói của hoàng đế.
Giá như hắn nghe lời ta sớm thành thân, có lẽ đã tránh được tai kiếp vô duyên vô cớ này.
Ta đưa tay giật lấy ngọc bội, ép hắn vào tường mà hôn.
Hắn lắp bắp: “Chiêu Du không thể như vậy…”
Nhưng lại chẳng giãy giụa, cũng không đẩy ta ra.
Ta vung tay tát hắn hai cái.
Đã cự tuyệt thì phải dứt khoát, đã nói không cần thì đừng thè lưỡi ra.
Cặp ngọc bội uyên ương vỡ nát ngay trước mặt hắn.
Ta chẳng buồn liếc hắn thêm một lần, cũng không để lại lời chúc phúc nào.
Mặc cho hắn thấp giọng than gọi: “Chiêu Du… Chiêu Du…”
Ai…
Ta khẽ thở dài một tiếng.
Thật đáng tiếc.
Khâu Chi Nguyên dung mạo tuấn tú, bên người chẳng có thông phòng, cũng chẳng có tiểu thiếp, giữ mình trong sạch.
Ta tốn không ít tâm tư, giả làm thục nữ hiền lương, mới khiến hắn mắc câu, cam nguyện cùng ta kết tóc trăm năm.
Tiếc là diễn quá giỏi, lại để hoàng hậu để mắt đến, đem ta ban hôn cho cháu trai bà – Chu Thiên Lãng.
Nói đến tên ăn chơi này thì ba ngày ba đêm kể cũng không hết.
Trừ việc từ nhỏ đã không có mẫu thân, hắn gần như chẳng khác gì cầm thú, nói hắn súc sinh, còn sỉ nhục súc sinh.
Chỉ cần nhắc đến loại người như hắn, ta cũng cảm thấy bẩn miệng.
Thế mà loại ô uế đó, lại sắp thành phu quân của ta.
Ta đá tung cửa phòng, đám nha hoàn sớm đã tránh xa ba trượng.
Dưới viện của ta có một gian đá thất, ta bước xuống theo bậc thang, trong nồi sắt dây bông cháy bừng bừng.
Ánh lửa hắt lên ba khuôn mặt vừa sợ vừa hoảng.
“Muội tử, hạ thủ nhẹ tay, tha cho huynh một con đường sống, đừng để cha mẹ phải đầu bạc tiễn đầu xanh.”
“Hừ…”
Giận thì giận, hận cũng hận, nhưng không thể đánh chế//t ba ca ca ruột của mình.
Chỉ là…
Không thể đánh chế/t ba ca ca, nhưng có vô số cách khiến Chu Thiên Lãng mất mạng.
Hôn kỳ giữa ta và hắn được định vào tháng mười.
Hoàng hậu ban thưởng rất nhiều, phủ Quốc công cũng đưa sính lễ hậu hĩnh.
Trong thời gian ấy, Chu Thiên Lãng lại nạp thêm hai tiểu thiếp, lại truyền ra tin bốn tiểu thiếp khác trong hậu viện đều đã mang thai.
Cộng thêm năm đứa con do ba người vợ trước để lại.
Nói cách khác, ta vừa bước vào cửa đã là mẹ kế của mười mấy hai chục đứa nhỏ.
Ta một mình ngửa mặt cười như điên.
Mẫu thân vì vậy mà buồn rầu, hai bên tóc mai dường như bạc thêm mấy sợi.
“Mẫu thân đừng lo, gả cho ai cũng là gả. Hắn có nhiều con như vậy, chẳng còn ai thúc ta sinh nở nữa.”
Nói cách khác, ta không cần cùng cái thứ ô uế ấy viên phòng, cũng chẳng phải chịu khổ vì mang thai – đúng là quá tốt.
“Con ơi… là do ta sai, chỉ muốn giữ con thêm vài năm bên mình, sớm biết vậy, sớm biết vậy…”
“Mẫu thân!”
Có vài lời có thể nói với phụ thân, nhưng tuyệt đối không thể để người mẫu thân yếu đuối, đa sầu đa cảm biết được.
Chuyện muốn thành thì phải giữ kín.
Trước khi xuất giá, ta buông thả bản thân, đến kỹ viện nghe khúc.
Nhâm nhi chén trà quý khó cầu, ta chợt hiểu vì sao nam nhân lại mê mẩn nơi phong hoa tuyết nguyệt này – ta cũng thích.
Cũng đúng dịp ấy, Chu Thiên Lãng cùng một đám công tử bột bao trọn nhã gian kế bên.
Trong tiếng cười nói, có người nịnh hót: “Thế tử gia thật có phúc khí, tiểu thư nhà họ Tạ đúng là một đại mỹ nhân.”
“Hừ, Tạ Chiêu Du à, đẹp thì đẹp thật, nhưng nếu không nhờ cô cô ban hôn, đến xách giày cho ta cũng không xứng.”
“Hơn nữa nàng ta đã đính ước với Khâu Chi Nguyên bao năm, ai biết có còn trong sạch hay không…”
Giọng hắn vừa nhẹ nhàng vừa ghét bỏ.
“Thế tử gia sau này cứ nạp thêm nhiều mỹ thiếp, đêm đêm đều là đêm động phòng!”
“Thế tử gia, tiểu nhân có một diệu kế…”
Đêm đêm động phòng?
Nằm mơ đẹp thật đấy.
2.
Sợ ta bị ức hiếp ở phủ Quốc công, cha mẹ chuẩn bị cho ta một phần hồi môn rất lớn.
Người theo hầu đều là cao thủ, cũng là người ta tự mình huấn luyện.
Ta không hề hay biết, Chu Thiên Lãng lại mời Khâu Chi Nguyên đến làm khách đón dâu. Lúc bái đường, bước vào động phòng, hắn dẫn theo một đám bằng hữu lêu lổng vào phòng náo hôn, giở đủ trò cợt nhả.
Giữa đám đông, ta lập tức nhìn thấy Khâu Chi Nguyên.
Gầy gò, mặt trắng bệch, ánh mắt gắt gao nhìn ta, như có ngàn vạn lời muốn nói, loạng choạng lùi lại mấy bước.
Đáng thương thật, nhìn cũng khiến người mềm lòng.
“Tân nương xấu hổ rồi!”
“Xấu hổ gì, chắc là còn luyến tiếc tình lang cũ thôi!”
Trong tiếng cười đùa, có người đề nghị Chu Thiên Lãng làm một bài thơ ứng cảnh.
“Phải hợp với đêm động phòng mới được.”
“Động phòng hoa chúc dạ, lợi tiễn khiêu phớt đào hồng nhuỵ.” Hắn đọc thơ xong, cười ha hả đắc ý.
Còn ra vẻ nghênh ngang ưỡn hông.
Lại có người phụ họa: “Uyên ương loan phượng chăn gấm liền, kiều kiều kêu gọi lang quân ơi.”
Bọn họ nghĩ ta sẽ thẹn thùng, sẽ tức giận.
Ta chỉ ngay ngắn ngồi yên tại chỗ.
Nói cả nửa ngày, cũng chỉ là mượn thơ người xưa mà khoe khoang.
Ta còn tưởng Chu Thiên Lãng sẽ cởi quần, để mọi người xem thử “lợi tiễn” kia của hắn rốt cuộc lớn bao nhiêu.
Hóa ra chỉ có vậy?
Phế vật.
Thấy ta vẫn không phản ứng gì, Chu Thiên Lãng thất vọng thở dài: “Cây gỗ đúng là cây gỗ, chẳng có chút phong tình, đi đi đi, uống rượu thôi.”
“Đáng tiếc, đáng tiếc…”
Khâu Chi Nguyên bị kéo đi vẫn không ngừng ngoái lại nhìn.
Ánh mắt chúng ta giao nhau, hắn khựng bước, môi mấp máy, cuối cùng bị người kẹp cổ lôi đi.
Ta khẽ bật cười.
“Đêm nay, bất luận dùng cách gì, cũng phải lôi được Thế tử gia trở về phòng tân hôn.”
“Dạ!”
Ta cởi bỏ những phiền toái vướng víu trên người, tắm rửa, ăn no, rồi quốc công phu nhân cho bà vú thân cận đến truyền lời, dạy lễ nghi.
Nói gì mà phu quý thê vinh, Thế tử gia ra sao ra sao, ta đều phải nhẫn nhịn.
Ta đưa mắt ra hiệu cho Thanh Bình, nàng lập tức chém cho bà ta một chưởng ngất xỉu.
“Trói lại, bịt miệng, tìm gian phòng nào khóa vào.”
Hổ không gầm, cứ tưởng ta là mèo bệnh?
Ngày đại hôn mà đến gây xui, thử giới hạn ta – thật coi ta dễ bắt nạt lắm sao?
Chu Thiên Lãng được dìu vào phòng tân hôn, trông thấy ta lười nhác ngồi nghiêng người trên ghế quý phi, không dám tin mà dụi dụi mắt.
“Thanh Bình, hầu hạ Thế tử gia rửa mặt.”
Hắn cả người hôi như chồn, mùi xộc thẳng vào mũi, khiến cả phòng đều nhiễm mùi tanh tưởi.
Chu Thiên Lãng rửa mặt xong, khoác áo trong đỏ thẫm, lảo đảo bước ra.
“Tạ Chiêu Du…”
Hắn chỉ tay vào ta, cười nhạt: “Cây gỗ, vô vị.”
“Thôi thì, ngày mai theo ta vào cung tạ ân. Từ nay về sau nếu ngươi biết điều, ta cũng không bạc đãi. Nhưng nếu ngươi cứ hẹp hòi, hay ghen tuông đến nỗi không ra thể thống, đừng trách ta không chừa cho ngươi chút thể diện nào.”
Hắn vừa nói vừa xoay người muốn ra ngoài.
Ta bước lên chặn lại: “Thế tử gia định đi đâu?”
“Tự nhiên là đến chỗ Huệ nương. Nàng mềm yếu đáng thương, mới vào phủ còn lạ nước lạ cái, sau này nàng có chuyện gì, phiền Thế tử phi quan tâm giúp đỡ, đừng để mấy con mèo chó không ra gì trong phủ bắt nạt nàng.”
Ta bật cười khẽ khàng.
“Đêm nay, Thế tử gia không thể rời đi.”
“Tạ Chiêu Du, ngươi dám ngăn ta?” Chu Thiên Lãng nheo mắt, ánh nhìn nghiêng liếc, lửa giận bừng bừng trong con ngươi.
Ý gì? Dĩ nhiên là trở mặt.
Ta búng tay đánh “tách” một tiếng, Thanh Bình lập tức dẫn người đóng cửa lại.
“Tạ Chiêu Du, ngươi muốn làm gì?!”
Ta cầm lấy sợi dây thừng, nhẹ nhàng quăng trong tay, mỉm cười nhìn hắn đang sững sờ: “Thế tử gia nói ta là cây gỗ, vô vị, vậy ta đành phải cùng Thế tử gia chơi chút trò thú vị thôi.”
Chu Thiên Lãng cũng coi như biết võ, nhưng trong mắt ta chỉ như mèo ba chân.
Vài chiêu đã bị trói tay, treo ngược lên xà nhà.
Ta mạnh tay xé rách áo hắn, lột sạch không sót mảnh nào.
Nhìn xuống ba tấc bên dưới bụng hắn, ta bĩu môi tặc lưỡi: “Chỉ có chừng này mà cũng gọi là ‘lợi tiễn’?”
Chu Thiên Lãng hai mắt đỏ ngầu, gào lên: “Tạ Chiêu Du, ngươi muốn chế//t phải không! Mau thả ta xuống!”
Ta đưa tay lên môi ra dấu im lặng: “Thế tử gia ngàn vạn lần đừng la lớn, nếu bọn hạ nhân nghe thấy rồi xông vào, trông thấy ngươi cái dạng nhỏ xíu này… thì còn mặt mũi nào làm người nữa đây?”
3
“Ngươi rốt cuộc muốn làm gì?!” Chu Thiên Lãng nghiến răng ken két.
Ánh mắt hừng hực, hận không thể xé xác ta ra thành trăm mảnh.
“Không làm gì cả, chỉ muốn cùng Thế tử gia nếm chút tình thú thôi.”
Ta đứng dậy, cầm lấy giá nến đi về phía hắn.
“Thế tử gia từng nghe qua ‘nhỏ sáp’ chưa? Chính là như thế này.”
“A—!”
Trời đất chứng giám, ta thật sự chỉ muốn đùa trò nhỏ sáp, không ngờ lại vô tình làm cháy.
Trong tiếng gào thảm thiết của Chu Thiên Lãng, ta nhanh tay cầm ấm trà dội qua.
Bản thân hắn vốn đã nhỏ, nay lại như thêm tuyết đổ lên sương, càng nhỏ thêm mấy phần.
Chu Thiên Lãng khóc rồi, nước mắt nước mũi hòa thành một đống, thật khiến người ta ghê tởm.
“Chiêu Du, ta sai rồi… Ta không nên khiến nàng mất mặt, không nên nói xấu nàng… Van nàng thả ta xuống, mau cho mời ngự y, không ổn rồi… đau quá… đau chế/t mất…”
Thấy ta chẳng buồn đáp lời, hắn lại nói tiếp:
“Lệnh ban hôn là do cô cô Hoàng hậu định đoạt, thật sự không phải do ta nhúng tay. Ta cũng là đến khi thánh chỉ tới mới hay biết.”
“Là lỗi của ta, không nên mời Khâu Chi Nguyên tới cùng đón dâu, không nên sỉ nhục hắn như vậy…”
“Xin nàng thả ta xuống đi… sau này ta nghe lời nàng hết, nàng nói một, ta không dám nói hai, nàng bảo ta đi đông, ta tuyệt chẳng dám hướng tây… nàng bảo ta đứng, ta tuyệt không dám ngồi…”
Nam nhân chưa từng khổ qua thì vô dụng thật.
Ta vung ám khí, dây đứt, Chu Thiên Lãng rớt “bịch” xuống đất.
Hắn ôm chặt chỗ đau, miệng lẩm bẩm: “Xong rồi… tiêu rồi…”
“Đau quá… hu hu…”
“Lợi tiễn đâm nát đào hồng nhụy?” Ta đứng trên cao nhìn xuống, đầu ngón tay còn kẹp một mũi ám khí.
Chu Thiên Lãng co rút, rùng mình một cái, lập tức vung tay tự tát miệng: “Chính cái miệng thối này, cứ thích nói linh tinh… Nương tử ơi…”
“Nương tử? Ta với ngươi có thân thích sao?”
“Thế… Thế tử phi?” Chu Thiên Lãng rụt rè gọi thử.
Ta thở dài: “Hừ…”
Đúng là vận xui tám đời mới dây dưa với loại người thế này.
“Thế tử phi, ta đau lắm… có thể mời phủ y đến không… sắp phế rồi…”
Ta đảo mắt: “Với cái thứ nhỏ như vậy, phế hay không có khác gì đâu?”
Ta đi tới mở tủ, lục lọi lấy ra một lọ thuốc trị bỏng.
Quay đầu lại thì thấy Chu Thiên Lãng đã vơ lấy áo đỏ che tạm, đang lết ra cửa.
“Muốn trốn à?”
“Không… không phải, chỉ là… đau quá…”
Hắn lắc đầu như trống bỏi.
Ta ném lọ thuốc đến trước mặt hắn: “Khuyên ngươi đừng giở trò với bổn cô nương, bằng không ta có cả đống cách dạy dỗ ngươi.”
Chu Thiên Lãng liên tục cam đoan.
Hắn nhặt lấy lọ thuốc, ngồi co rúm trong góc thoa thuốc bên cây nến đỏ, miệng cứ không ngừng rên rỉ vì đau.
Hắn không dám quậy nữa, nhưng đám tiểu thiếp của hắn bắt đầu làm trò.
Kẻ thì tim đập nhanh, không ngủ được, sai nha hoàn tới gọi.
Kẻ thì con ốm, sai nha hoàn đến mời.
Tới bốn năm nha hoàn lần lượt gõ cửa, chỉ cần bước vào sân, ta đều sai Thanh Bình dẫn người bịt miệng, trói gô, quăng đến làm bạn với lão bà tử bị ta hạ trước đó.
Đến tận khi ta ngủ say, Chu Thiên Lãng cũng chẳng dám hé răng.
Càng không dám leo lên giường.
Rất biết thân biết phận mà trải nệm ngủ ở góc nhà, đến hơi thở cũng nhẹ như mèo.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, ta nhìn tấm khăn trắng trên giường, ngoắc Chu Thiên Lãng lại.
“Lại đây.”
Chu Thiên Lãng rất hiểu chuyện.
Tự cầm dao nhỏ rạch ngón tay, nhỏ máu lên khăn, rồi ngước mắt lấy lòng nhìn ta.
Ta chê hắn bẩn thỉu, nên ăn sáng mạnh ai nấy dùng.
Sau khi chỉnh trang y phục, ta cùng hắn đến thỉnh an Quốc công gia và phu nhân, tiện thể nhận mặt người trong phủ.
Vì còn đau, Chu Thiên Lãng đi đứng vừa chậm vừa kỳ quái.
Thế tử gia của phủ Quốc công dường như chẳng có bao nhiêu uy. Đám nha hoàn, bà tử, tiểu tư thấy vậy thì rì rầm to nhỏ, cười trộm khúc khích.
Ta hơi nghiêng đầu, ra hiệu cho Thanh Bình ghi nhớ những kẻ đó.
Sau này dễ bề khai đao.
Thanh Bình gật đầu.
Nàng nổi danh là người nhớ dai, lại có bản lĩnh.
“Phụ thân, mẫu thân, con dâu mới của hai người đến rồi đây.”
“Nhi tử xin vâng lời phụ thân dạy bảo, chăm chỉ học hành, sớm ngày nên việc lớn, tương lai đưa phủ Quốc công ngày càng hưng thịnh.”
Tên ngốc này…
Còn “hưng thịnh”!
Dựa vào cái bản mặt ngu xuẩn ấy, đưa cả phủ Quốc công xuống địa ngục thì có!
Quốc công phu nhân cười như không cười, khen lấy lệ vài câu rồi bảo chúng ta đứng dậy.
Sau khi lần lượt hành lễ, dâng trà cho các bậc trưởng bối của nhị phòng, tam phòng, tứ phòng, tiếp theo là đến lượt đồng bối kính trà cho chúng ta.
Thê tử của Chu Thiên Kiêu, nhị đệ của Chu Thiên Lãng, cười duyên nói ta tuổi còn nhỏ, xưng hô “tẩu tẩu” không quen, xin được gọi ta là “Chiêu Du muội muội”.
Những người khác cũng đồng tình hùa theo.
Ta sắc mặt như thường, nhìn Quốc công gia, hỏi thẳng:
“Phụ thân, Hoàng thượng tuổi còn nhỏ hơn phụ thân mấy tuổi, vậy phụ thân lạy gọi là hoàng thượng, hay gọi là ‘muội phu’ đây?”
Hoàng thượng dám đáp, phụ thân dám gọi sao?
“Vô lễ!” – Quốc công gia quát lớn.
Tiếng cười tắt ngúm trên mặt đám người kia.
Chu Thiên Kiêu lập tức đứng ra nhận lỗi: “Đại tẩu, đều do tiểu đệ quản giáo không nghiêm, mong đại tẩu đại nhân không chấp kẻ tiểu nhân, đừng so đo với nàng ấy.”
Muốn đội mũ cao cho ta?
“Ta tất nhiên sẽ không so đo với các nàng. Dù sao ta là thế tử phi, tương lai là chủ mẫu phủ Quốc công. Các nàng không hiểu quy củ, ta không thể giống như các nàng. Nếu đã không quen gọi ta là ‘đại tẩu’, muốn giữ khoảng cách, vậy thì gọi ‘thế tử phi’ đi, sớm ngày làm quen, tránh để đến khi ta tuổi còn trẻ mà các người lại quên mất cả lễ nghi tôn ti.”
Giọng ta không lớn, nhưng câu nào câu nấy đều như tiếng chuông vang lên trong lòng từng người có mặt.
Ta là đích nữ của tướng phủ, nhà họ Tạ mấy đời tổ tiên đều không có hạng hèn nhát.
Ta có thể giả vờ hiền thục lương thiện, không tranh không giành, nhưng tuyệt đối không vì nhỏ tuổi mà để người khinh nhục.
Lúc trước dâng trà chỉ cần khom lưng.
Còn bây giờ, thì phải quỳ xuống.
Ai bảo Hoàng thượng đã ban chiếu sắc phong, xác lập thân phận thế tử của Chu Thiên Lãng, ta nhờ phu quý mà thê tôn.
Quốc công gia ngồi đó không nói lời nào.
Quốc công phu nhân mặt lạnh như tiền, gượng cười mà phán:
“Lễ nghi tôn ti không thể lơi là, quỳ xuống dâng trà đi.”
Bọn họ dám kính, ta dám nhận.
Chu Thiên Lãng mặt mày hớn hở, lúc nhận trà còn nháy mắt trêu ghẹo ta.
Còn chuyện người khác bất mãn hay oán hận, hắn mù đến mức chẳng nhìn thấy lấy nửa điểm.