Yêu qua mạng nửa năm trời mà bạn trai nhất định không chịu gặp mặt, tôi đành phải nhờ một anh shipper đến tận nơi để thám thính tình hình.
Anh shipper sau khi thấy người xong thì chân thành khuyên tôi:”Thôi bỏ đi em gái ơi, gã đó vừa lùn vừa xấu, quan trọng là nhìn lão phải gần sáu mươi tuổi rồi!”
Nghe xong tôi “sụp đổ” ngay tại chỗ, đăng nhập tài khoản rồi mắng thẳng mặt:[Đồ già dịch! Chia tay đi!]
Ngày hôm sau, tôi cố lết thân xác héo hon đi làm thì nghe thấy đồng nghiệp xì xào:
“Sếp Chu bị kích động chuyện gì à?”
“Sao anh ta cứ đi hỏi khắp nơi xin link mua mặt nạ chống lão hóa thế kia?”
1Lúc nhận được điện thoại của anh shipper, tôi thật sự cảm thấy trời sập đến nơi rồi.
Đầu dây bên kia, anh shipper vẫn nhiệt tình mô tả chi tiết: “Thật sự tôi không nói dối cô đâu, cửa vừa mở ra tôi cũng đứng hình luôn. Gã đó vừa lùn vừa xấu, cái chính là nhìn lão già khú đế như gần sáu mươi ấy! Tay còn chống cả gậy nữa!”
“Cô đang tuổi thanh xuân phơi phới, đổi người khác mà yêu đi, không thì lúc gặp thật người ta lại tưởng cô có sở thích ‘mặn mồi’ yêu người già đấy!”
Tôi bần thần ừ hữ một tiếng, cũng chẳng biết mình cúp máy khi nào, đến lúc định thần lại thì nước mắt đã chảy thành sông.
Thảo nào mà bấy lâu nay cứ khăng khăng không chịu gặp mặt, hóa ra là vì già đến mức đi đứng không vững nữa rồi!
Lại còn mấy cái khoản tiền, quà cáp lão chuyển cho tôi bấy lâu nay, không lẽ đều là tiền lương hưu đấy chứ?!
Nghĩ đến đây tôi lại nức nở, vừa khóc vừa mở điện thoại định chuyển trả lại tiền cho lão.
Vừa mở khung chat lên, điện thoại rung bần bật, đối tượng yêu qua mạng gửi tin nhắn tới:
[Cảm ơn bảo bối đã đặt trà chiều cho anh nhé ~][Bảo bối làm móng xong chưa? Anh mua trà sữa cho em nhé?]
Tôi suýt thì nôn ra tại chỗ.
Nghĩ đến cảnh mình đã gọi cái “lão già dịch” này là “anh” suốt nửa năm trời, tôi nổi hết cả da gà vì buồn nôn.
Phía đối diện hoàn toàn không hay biết tâm trạng của tôi, vẫn tiếp tục nhắn:
[Làm móng vẫn chưa xong sao? Lát nữa xong việc nhắn lại cho anh nhé?][Để anh thanh toán cho.]
Theo sau đó là mấy cái bao lì xì giá trị lớn.
Về khoản tiền nong, lão ta đúng là chưa bao giờ keo kiệt. Quả nhiên là người không phải đi làm, tiêu tiền đúng là sảng khoái thật!
Càng nghĩ càng thấy vừa giận vừa hận, tôi trả lại đống bao lì xì, gõ chữ tạch tạch:
[Khỏi cần.][Tôi thật không ngờ ông lại là loại già dịch như thế.][Nói lời chia tay tôi còn thấy buồn nôn, sau này đừng bao giờ quấy rầy tôi nữa!]
2Gửi tin nhắn xong, tôi thực hiện combo chặn – xóa ngay lập tức, rồi bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Quần áo, túi xách lão tặng: Vứt!Thẻ mua sắm ở trung tâm thương mại lão nạp tiền: Bán!Lạp xưởng đặc sản lão tự tay làm…
Tôi khựng lại một giây. Tay nghề lão già này đúng là không tồi, lạp xưởng này ngon hơn hẳn ngoài hàng.
Không đúng! Mình tìm người yêu chứ có phải tìm đầu bếp đâu, lạp xưởng ngon thì có tác dụng gì!
Thế là tôi đóng gói luôn cả mớ lạp xưởng, đem xuống lầu cho chó hoang ăn.
Cả ngày cuối tuần tôi không bước chân ra khỏi cửa, nằm ườn ở nhà khóc lóc sầu đời, mãi đến thứ Hai mới vực dậy tinh thần đi làm.
Vừa vào công ty, tôi đã cảm thấy không khí có gì đó sai sai, kiểu như bão tố sắp ập đến vậy.Tôi tò mò hỏi đồng nghiệp: “Có chuyện gì thế? Sao trông ai cũng hốt hoảng vậy?”
Đồng nghiệp thở dài: “Sếp Chu từ chi nhánh về rồi, mà hôm nay tâm trạng sếp cực kỳ tệ! Mấy người vào báo cáo đều bị sếp mắng cho vuốt mặt không kịp kìa!”
Tôi ngẩn người, Chu Kế An về rồi sao?
Vị sếp tổng này đi thị sát gần nửa năm, cuối cùng cũng chịu quay về bản doanh rồi à?
Nói đi cũng phải nói lại, tôi cũng mới vào công ty được nửa năm nên chưa từng tiếp xúc với sếp Chu. Nghe các đồng nghiệp cũ nói anh ta tuy hơi lạnh lùng nhưng không khó gần, nhưng giờ xem ra có vẻ không phải vậy.
“Chẳng lẽ lại nổi cáu vô cớ?” Tôi thắc mắc: “Ai chọc giận anh ta vậy?”
Đồng nghiệp nhìn quanh quất, xác nhận không có ai mới ghé sát tai tôi buôn chuyện:
“Nghe nói là sếp Chu bị bạn gái đá!””Lại còn là kiểu chia tay cắt đứt liên lạc ngay lập tức ấy!”
3Đúng là mùa chia tay có khác.
Liên tưởng đến bản thân, tôi không kìm được tiếng thở dài, lại thắc mắc: “Không thể nói chia tay là chia tay ngay được chứ? Phải có lý do gì chứ?”
Đồng nghiệp rặn ra mấy chữ từ kẽ răng: “Hình như là… chê sếp Chu già…”
Tôi hít một hơi khí lạnh: “Chu Kế An mà già??”
Chẳng phải anh ta còn chưa tới ba mươi tuổi sao!
Hơn nữa, cái gương mặt điển trai như người mẫu thế kia mà còn bị chê, thì bạn gái anh ta chắc phải là thần tiên tỷ tỷ mất?
Vừa dứt lời, cửa thang máy đối diện vang lên một tiếng “tinh”.
Cửa mở, tôi đứng đối diện chính diện với người bên trong.Là Chu Kế An.
Chẳng biết anh ta có nghe thấy tôi nói gì không, chỉ thấy ánh mắt lạnh lẽo như băng, nhìn mà sống lưng tôi lạnh toát.”Sếp Chu.”
Đồng nghiệp vội vàng chào hỏi, hành lang đang ồn ào bỗng chốc im phăng phắc.
Tôi theo bản năng lùi lại hai bước, cũng lí nhí: “Sếp Chu.”
Chu Kế An ừ hữ một tiếng không mặn không nhạt, rảo bước đi ra ngoài. Tưởng chừng anh ta đã lướt qua tôi, nhưng đột nhiên bước chân khựng lại.
Giây tiếp theo, anh ta quay đầu nhìn sang, ánh mắt rơi thẳng lên mặt tôi:”Cô thuộc bộ phận nào?”
4Tôi đờ người.
Trưởng nhóm bên cạnh vội nói: “Đây là Mạnh Hạ, người mới của phòng Kế hoạch.”
Chu Kế An nhìn tôi thêm vài giây, rồi phân phó: “Lát nữa bảo cô ấy lên gặp tôi báo cáo, tôi muốn xem trình độ của người mới các anh tuyển vào thế nào.”
Trưởng nhóm rối rít vâng dạ, còn đầu óc tôi thì to bằng cái thớt. Sao tự nhiên lại bắt cái loại “tôm tép” như tôi đi báo cáo chứ?
“Đừng căng thẳng.”Đợi Chu Kế An đi xa, trưởng nhóm mới an ủi tôi: “Dù sao dự án này em cũng theo từ đầu, tranh thủ ra mắt đại sếp đi, tốt cho em sau này nhận dự án lớn.”
Đã đến nước này, tôi chỉ đành ôm tài liệu lên văn phòng tổng giám đốc.
Văn phòng Chu Kế An ở tầng mười bảy, ánh sáng cực tốt nhưng yên tĩnh đến phát sợ.
Tôi đứng trước cửa chuẩn bị tâm lý hồi lâu mới dám gõ cửa.”Vào đi.”
Bên trong truyền ra tiếng nói, tôi thở hắt ra một hơi, đẩy cửa bước vào: “Sếp Chu, tôi đến báo cáo công việc.”
Chu Kế An ngồi sau bàn làm việc, mặt không cảm xúc: “Nói đi.”
Dự án này tôi theo sát nên khung sườn chi tiết đều nắm rõ, tôi trình bày khoảng mười phút mới dừng lại: “Đại khái là như vậy ạ, sếp Chu.”
Chu Kế An không nói gì ngay, chỉ lật xem xấp tài liệu tôi mang tới. Một lát sau mới ngẩng đầu lên, khuôn mặt lạnh lùng không rõ cảm xúc: “Cô rất căng thẳng à?”
Tôi thành thật gật đầu: “Một chút ạ.”
Chu Kế An không phản ứng gì, chỉ cúi xuống xem nốt bảng số liệu cuối cùng, rồi quăng tập hồ sơ lên bàn: “Sang bên nhân sự làm thủ tục bàn giao đi.”
Tôi sững sờ: “Sếp Chu?”
Chu Kế An nhìn tôi, giọng không chút gợn sóng: “Cô không hợp với phòng Kế hoạch.”Tim tôi hẫng một nhịp, không lẽ anh ta định đuổi việc tôi luôn sao??
5Nghĩ đến đây, tôi hít một hơi lạnh, vội vàng bày tỏ lòng trung thành: “Sếp Chu, tôi biết bài báo cáo của mình còn nhiều thiếu sót, nhưng tôi sẽ nỗ lực học hỏi các tiền bối trong phòng. Xin sếp hãy cho tôi thêm một cơ hội nữa!”
Chu Kế An chẳng thèm mảy may để ý, tự tay thao tác trên máy tính, trông có vẻ như đang gửi email cho bên nhân sự rồi.
Nhìn động tác của anh ta, tôi biết chuyện này không còn đường cứu vãn, lòng bỗng dấy lên một nỗi bi thương cực độ.
Chẳng phải người ta hay bảo “đen tình đỏ bạc” sao! Sao đến lượt tôi thì cả cá lẫn tay gấu đều mất sạch thế này?!
Càng nghĩ càng thấy tủi thân, tôi cố kìm nén cảm xúc hỏi: “Sếp Chu, tôi có thể hỏi mình làm không tốt ở chỗ nào không ạ? Coi như rút kinh nghiệm xương máu để sau này sang công ty khác không phạm phải nữa.”
Dứt lời, Chu Kế An cuối cùng cũng ngẩng lên. Ánh mắt anh ta dừng lại ở viền mắt đỏ hoe của tôi một thoáng, rồi mở miệng với vẻ hơi bất lực: “Cô sang công ty khác làm gì? Làm gián điệp thương mại à?”
Tôi bĩu môi: “Chẳng phải sếp sắp đuổi việc tôi sao?”
Chu Kế An hình như khẽ cười một tiếng: “Tôi nói muốn đuổi việc cô hồi nào?”
Nói rồi anh ta chỉ vào tập hồ sơ trên bàn, giọng bình thản: “Có bấy nhiêu thứ mà cô có thể thao thao bất tuyệt lâu như vậy, ở phòng Kế hoạch đúng là uổng phí tài năng, sang chỗ tôi đi.”
Tôi chớp mắt, vẫn chưa hiểu lắm. Chu Kế An đành xoay màn hình máy tính sang cho tôi xem.
Lúc này tôi mới thấy nội dung anh soạn không phải thông báo sa thải, mà là thông báo điều chuyển nhân sự. Chu Kế An điều tôi lên văn phòng tổng giám đốc làm việc!
“Sáng nay làm bàn giao, chiều nay sang đây trình diện.”
Chu Kế An liếc nhìn tôi: “Có vấn đề gì không?”Lúc này tim tôi hết đau, mắt hết đỏ, gật đầu như bổ củi: “Không vấn đề gì ạ!”
Chu Kế An “ừ” một tiếng, đẩy tập hồ sơ lại phía tôi: “Về thu dọn đồ đi.”
Tôi vâng dạ rồi bước tới cầm tài liệu. Ngón tay chạm vào tập hồ sơ nhưng rút mãi không ra.
Tôi thắc mắc ngẩng lên, thấy Chu Kế An đang đưa tay đè chặt lên tập tài liệu, đầu ngón tay anh ta nhấn mạnh đến mức trắng bệch.
“Bộ móng tay này của cô…”
Anh ta chằm chằm nhìn vào mấy đầu ngón tay tôi, chân mày khẽ nhíu lại:”Tôi nhìn trông hơi quen đấy.”