HAI ĐƯỜNG BAY SONG SONG-1

Chương 1



Đến ngày thứ ba chiến tranh lạnh, bạn trai tôi — cơ trưởng Thẩm Ký Minh — bất ngờ đăng một bức ảnh lên mạng xã hội.

Trong ảnh, anh và người yêu cũ đan chặt tay nhau. Dòng trạng thái ngắn gọn nhưng đủ khiến lòng người nhói đau:

“Đi một vòng mới nhận ra, người tốt nhất vẫn là em.”

Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình vài giây, đầu óc trống rỗng.

Không chất vấn, không nổi giận, càng không làm ầm ĩ.

Tôi chỉ lặng lẽ tắt điện thoại, xoay người bước đến văn phòng cấp trên và dứt khoát nộp đơn xin bay độc lập.

Tôi chọn một tuyến bay hoàn toàn mới, ngược hẳn với đường bay C919 mà Thẩm Ký Minh đang phụ trách.

Từ nay về sau, chúng tôi sẽ bay trên hai hành trình khác nhau, như hai đường thẳng song song không bao giờ còn giao nhau nữa.

Ngày hôm sau, nhóm phi công tụ tập liên hoan. Trong phòng riêng, tiếng cười nói vang lên không ngớt.

Có người cố tình đem chuyện của tôi ra trêu chọc:

“Cơ trưởng Thẩm bình thường lạnh lùng như tảng băng, Giản Vãn, cô không định dỗ dành anh ấy à? Cứ giằng co thế này, biết đâu anh ấy thật sự quay lại với người yêu cũ đấy.”

Tôi khẽ cụp mắt, đầu ngón tay vô thức xoay nhẹ quanh miệng ly.

Từ đầu đến cuối, tôi không đáp lại một câu.

Bầu không khí dần trở nên gượng gạo.

Đúng lúc ấy, Thẩm Ký Minh — người vẫn luôn im lặng — đột nhiên lên tiếng:

“Được rồi. Lát nữa cùng về đi. Ngày mai còn phải bay cùng nhau, đừng để cảm xúc cá nhân ảnh hưởng đến công việc.”

Giọng anh bình thản đến mức như thể mọi chuyện đều là lẽ đương nhiên.

Như thể anh tin rằng tôi sẽ mãi đứng ở đó, chờ anh quay đầu.

Như thể tôi sẽ không bao giờ thật sự rời đi.

Trưởng phòng Chu mở ngăn kéo, lấy ra một tập hồ sơ rồi nhẹ nhàng đẩy đến trước mặt tôi.

Đó là đơn xét duyệt thăng chức.

“Giản Vãn, cô đã làm cơ phó cho Thẩm Ký Minh suốt năm năm rồi.”

Ông nhìn tôi với ánh mắt đầy kỳ vọng.

“Với năng lực và kinh nghiệm hiện tại, đáng lẽ cô đã đủ điều kiện tự dẫn đội bay từ lâu. Hãng hàng không cũng rất hy vọng cô có thể trở thành nữ cơ trưởng đầu tiên của Tinh Hải.”

Ông dừng lại một chút rồi nói tiếp:

“Mấy ngày tới, cô hãy suy nghĩ thật kỹ. Là tiếp tục ở lại đội C919 phối hợp cùng Thẩm Ký Minh, hay nắm lấy cơ hội này để điều khiển tuyến bay của riêng mình.”

Nghe thấy cái tên ấy, trái tim tôi vẫn không tránh khỏi nhói lên.

Tôi cúi đầu nhìn bộ đồng phục trắng tinh trên người.

Bốn vạch vàng trên cầu vai phản chiếu ánh đèn, sáng đến chói mắt.

Đó là vinh dự tôi đã đánh đổi bằng vô số chuyến bay đêm, bằng mồ hôi, nước mắt và cả những năm tháng tuổi trẻ.

Sau một lúc im lặng, tôi đưa tay nhận lấy tờ đơn.

Giấy không nặng, nhưng khoảnh khắc ấy lại như mang theo sức nặng của cả một tương lai.

“Tôi hiểu rồi.”

Tôi ngẩng đầu, giọng bình tĩnh đến lạ.

“Cảm ơn trưởng phòng Chu. Tôi sẽ nghiêm túc cân nhắc.”

Mười giờ đêm.

Căn biệt thự nhỏ nằm lưng chừng núi yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng gió lướt qua tán cây ngoài cửa sổ.

Tôi đẩy cửa bước vào.

Trong khoảng không rộng lớn, chỉ có ngọn đèn cảm ứng nơi huyền quan tự động bật sáng, hắt xuống nền nhà một quầng sáng nhàn nhạt.

Ánh mắt tôi vô thức dừng lại trên chiếc tủ bên cạnh.

Trên đó đặt một khung ảnh đã quen thuộc đến mức không cần nhìn kỹ cũng có thể nhớ rõ từng chi tiết.

Trong ảnh, tôi và Thẩm Ký Minh cùng mặc đồng phục cơ trưởng, sóng vai đứng trước chiếc C919 vừa hoàn thành chuyến bay đầu tiên.

Nụ cười trên môi cả hai rạng rỡ đến chói mắt.

Khi ấy, chúng tôi đều cho rằng tương lai đang nằm trong tầm tay.

Chỉ cần nắm chặt lấy nhau, sẽ không có điều gì có thể chia cắt.

Nhìn bức ảnh ấy, những ký ức cũ bỗng như thủy triều vỡ đê, từng đợt từng đợt dâng lên trong lòng.

Người ngoài đều nghĩ tôi và Thẩm Ký Minh chỉ là cộng sự ăn ý nhất trong đội bay.

Không ai biết rằng, từ rất lâu trước đó, chúng tôi đã lặng lẽ yêu nhau.

Năm năm trước, tôi vừa tốt nghiệp Học viện Hàng không Dân dụng, bước chân vào Hàng không Tinh Hải với thân phận thực tập sinh.

Chính tại đó, tôi gặp anh.

Từ những buổi huấn luyện mô phỏng đầu tiên cho đến chuyến bay thương mại đầu tiên trong đời, chúng tôi luôn sát cánh bên nhau.

Cùng thức trắng đêm nghiên cứu số liệu.

Cùng vượt qua những bài kiểm tra khắt khe nhất.

Cùng lập nên hết kỷ lục này đến kỷ lục khác.

Trong giới hàng không, ai cũng biết đến cái tên “tổ hợp vàng” của chúng tôi.

Khi ấy, Thẩm Ký Minh theo đuổi tôi gần như bằng tất cả sự nhiệt thành của tuổi trẻ.

Vào sinh nhật tôi, anh huy động năm trăm hai mươi chiếc drone bay lên bầu trời đêm Thành Đô, ghép thành khuôn mặt nghiêng của tôi giữa biển sao rực rỡ.

Ngày tôi sốt cao phải nhập viện, một người từ nhỏ đến lớn chưa từng bước chân vào bếp như anh lại nhốt mình trong căn hộ thuê chật hẹp, xem hết video dạy nấu ăn này đến video khác chỉ để tự tay nấu cho tôi một nồi cháo kê.

Sự dịu dàng ấy giống như mưa xuân thấm đất.

Lặng lẽ nhưng không cách nào chống đỡ.

Từng chút một, phá tan mọi phòng bị trong lòng tôi.

Rồi chẳng biết từ lúc nào, tình yêu đã bén rễ sâu đến thế.

Vì không muốn ảnh hưởng đến sự nghiệp bay, cũng không muốn trở thành đề tài bàn tán trong công ty, chúng tôi quyết định giữ kín mối quan hệ này.

Ban ngày, chúng tôi cùng ngồi trong buồng lái, băng qua những dãy núi phủ tuyết, những vùng biển mênh mông và vô số cơn giông bão bất ngờ.

Ban đêm, chúng tôi trở về căn nhà thuộc về riêng mình, nằm trên cùng một chiếc giường, ôm nhau chìm vào giấc ngủ.

Tôi từng ngây thơ nghĩ rằng…

Chúng tôi sẽ cứ như vậy nắm tay nhau đi hết cuộc đời.

Nhưng giờ nhìn lại, hóa ra những ấm áp của năm tháng ấy đã sớm bị thời gian và gió lạnh cuốn đi mất rồi.

Đúng lúc đó, ngoài cửa vang lên một tiếng “cạch” khẽ.

Âm thanh chìa khóa xoay trong ổ khóa phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng.

“Vẫn chưa ngủ sao?”

Thẩm Ký Minh đẩy cửa bước vào.

Anh vẫn mặc bộ đồng phục cơ trưởng trắng tinh chỉnh tề như thường lệ.

Dáng người cao ráo, gương mặt tuấn tú, khí chất nổi bật đến mức đi đâu cũng dễ dàng trở thành tâm điểm.

Nhưng khi anh tiến lại gần, tôi ngửi thấy một mùi hương quen thuộc thoang thoảng trên người anh.

Là nước hoa của Lâm Chỉ San.

Mùi hương thanh mát dịu nhẹ ấy vốn rất dễ chịu.

Chỉ là giờ phút này, nó lại mang theo một cảm giác mập mờ đến châm chích lòng người.

Tôi khẽ siết ngón tay.

“Dạo này bay ít quá, lệch múi giờ vẫn chưa điều chỉnh được nên ngủ không sâu.”

Tôi tùy tiện tìm một lý do.

Thực ra, tôi đã xin nghỉ phép năm từ mấy ngày trước.

Đã rất lâu rồi, tôi không còn ngồi trong buồng lái.

Cũng giống như tôi đã bắt đầu từng bước rời khỏi cuộc sống của anh.

Thẩm Ký Minh hoàn toàn không nhận ra sự khác thường của tôi.

Anh cởi áo khoác, thản nhiên lấy từ túi ra một chiếc hộp nhung màu xanh đậm rồi đưa tới trước mặt tôi.

“Quà anh mang về từ chuyến bay đường dài.”

Tôi đưa tay nhận lấy.

Bên trong là chiếc vòng tay kim cương Cartier phiên bản mới nhất.

Ba tháng trước, khi đi ngang qua cửa hàng miễn thuế ở sân bay Phố Đông, tôi đã đứng ngắm nó thêm vài lần.

Lúc ấy tôi chỉ thuận miệng nói một câu:

“Đẹp thật.”

Không ngờ anh lại ghi nhớ.

Nghe nói để mua được chiếc vòng này trong đợt mở bán đầu tiên, anh còn nhờ người xếp hàng suốt sáu tiếng đồng hồ.

Nếu là trước đây, có lẽ tôi đã cảm động đến mức không biết phải nói gì.

Nhưng bây giờ…

Tôi chỉ cảm thấy nghẹn nơi lồng ngực.

Bởi ba ngày trước, tôi đã nhìn thấy một chiếc vòng giống hệt trên trang cá nhân của Lâm Chỉ San.

Trong tấm ảnh selfie cô đăng, chiếc vòng kim cương trên cổ tay phản chiếu ánh sáng lấp lánh.

Dòng trạng thái bên dưới viết:

“Mắt nhìn của cơ trưởng Thẩm quả nhiên không tệ. Mẫu này mang ý nghĩa ‘vĩnh hằng’, rất hợp với tôi.”




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.