Từ nhỏ, ta luôn hiểu rõ mình cần gì. Lần đầu tiên nhìn thấy An Niệm dưới những chiếc đèn lồng, ta biết mình muốn cưới nàng làm thê.
Vì không muốn gây chú ý, ta tung tin sẽ lấy tiểu thư Trần gia. Hoàng huynh vốn canh chừng nhà họ Trần, nên khi thấy ta cũng quan tâm An gia, hắn chỉ cho là gia đình văn quan ấy vô hại, tạo điều kiện để ta toại nguyện mang An Niệm về phủ.
Nàng rất khác biệt, luôn biết cách tận hưởng niềm vui, dù ở bất kỳ hoàn cảnh nào. Nhìn nàng vô tư sắp đặt mọi thứ trong phủ, khiến gánh nặng báo thù của ta vơi bớt.
Thỉnh thoảng, ta bỏ cả buổi lâm triều để cùng nàng dạo chơi, hoàng huynh cũng bớt đề phòng. Nhưng cữu cữu thì không ngừng cảnh báo, ta không thể quên đại nghiệp.
Ta sợ An Niệm biết hết mọi bí mật, liệu nàng còn nhìn ta bằng ánh mắt ngập tràn ấm áp? Song mọi thứ không thể chần chừ, ta nói với nàng rằng ta đi xa ít lâu, trong phủ đã bố trí người bảo vệ, dặn nàng đừng lo. Nàng ân cần gói ghém hành lý, nhắc ta cẩn thận. Ta hôn nàng, hứa sẽ sớm trở về.
Thế nhưng ngày ta quay lại, nàng đã nằm bất động, lạnh lẽo trên giường. Ta điên cuồng cầm kiếm kề cổ Trần Lịch. Cữu cữu quỳ xin tha, nói nàng là người nhà của di mẫu ta. Còn An Niệm, nàng có tội gì chứ?
Cữu cữu nhận ra ta dao động, nhanh tay đoạt kiếm, kéo Trần Lịch trốn đi. Ta ngồi bên hòn non bộ một đêm, ai khuyên cũng không lay chuyển. Hôm sau, ta cho lập hoàng đệ lên ngôi, giao Kỷ đại nhân phò tá, rồi bế nàng rời khỏi kinh thành.
Tại Bạch Long quán, đạo trưởng nói người chết không thể hồi sinh. Ta đáp rằng chỉ cần một kiếp khác, có nàng là đủ. Ông hỏi ta có hiểu cái giá phải trả. Ta gật đầu, mạng sống này, ta sẵn sàng đánh đổi.
Sau đó, ta bừng tỉnh, phát hiện mình quay về lúc An Niệm vẫn còn. Ta điên cuồng tới An gia, bị từ chối tới hai mươi sáu lần, nhưng chẳng hề lùi bước. Ta biết nàng cũng đã hồi sinh. Ta nợ nàng một lời xin lỗi, nhưng không thể buông tay.
Nàng bỏ trốn, ta lặng lẽ theo bảo vệ. Nàng ru rú suốt mười ngày ở nhà ngoại, cuối cùng ra phố, lại chạm mặt Trần Lịch. Nhìn dáng vẻ kinh hoàng của nàng, tim ta thắt lại. Đêm đó, ta len vào phòng, thấy nàng khóc nức nở vì ác mộng, tâm can ta đau đớn tột cùng.
Ta chẳng thể nói rõ tất cả lý do. Ta chỉ biết nếu đã từng mất nàng, ta không muốn mất thêm lần nữa. Khi thấy nàng bị hoàng huynh khống chế trước điện, ta tuyệt đối không để bi kịch lập lại.
Nàng nói không muốn sống sót bằng mạng của ta. Ta ra hiệu cho xạ thủ, một mũi tên xuyên qua hoàng huynh. Ta ôm nàng, nước mắt rơi trên mái tóc dài. Dù ngai vàng ở trước mắt, ta cũng chẳng màng, chỉ mong nàng còn sống.
Sau khi mọi chuyện êm xuôi, ta đến An gia cầu hôn lần nữa, nàng vẫn lần lữa. Ta kiên nhẫn chờ, tiễn Trần Lịch sang Tây Bắc, rồi rước mẫu thân nàng về. Nhờ bà tiếp sức, cuối cùng ta cưới được nàng.
Khi vén khăn đỏ, nhìn nàng trong hỷ phục, ta mới hiểu: ta chẳng sợ giấc mơ quá dài, chỉ sợ giấc mơ đó không còn nàng. Bây giờ, cuối cùng mọi chuyện đều viên mãn.
[ TOÀN VĂN HOÀN]
Mỗi lượt theo dõi, thích, hay bình luận của bạn chính là nguồn động lực to lớn để team Cỏ tiếp tục ra truyện hay mỗi ngày! Cảm ơn bạn thật nhiều vì đã đồng hành cùng Ngọn Cỏ Dưới Trăng!