Hai Mươi Năm Trả Giá

Hai Mươi Năm Trả Giá



4.

Tiếng lưỡi dao đâm vào da thịt vang lên rõ mồn một giữa nhà xưởng tĩnh lặng.

Tôi không tránh.

Ngược lại, tôi còn chủ động lao thẳng vào mũi dao.

“Ưm…”

Cơn đau dữ dội lập tức cuốn trọn toàn thân.

Tôi gắt gao chụp lấy cổ tay Thẩm Tu, khóe môi lại cong lên thành một nụ cười quái dị.

“Thẩm Tu… anh giết tôi rồi… số tiền đó anh sẽ vĩnh viễn không lấy được nữa.”

Thẩm Tu sững lại.

Anh ta nhìn máu đang thấm ra từ bụng tôi, trong mắt thoáng qua một tia hoảng loạn.

“Cô làm cái trò gì vậy? Cô tưởng tự đâm mình là có thể uy hiếp tôi sao?”

“Không phải tự sát…” Tôi ghé sát bên tai anh ta, giọng yếu dần nhưng từng chữ vẫn rõ ràng. “Là mưu sát.”

“Điều khoản đính kèm của sổ tiết kiệm ghi rất rõ. Nếu người gửi tiền tử vong ngoài ý muốn mà không chỉ định người thừa kế, toàn bộ số tiền sẽ được quyên góp cho quỹ từ thiện.”

Tôi nhìn thẳng vào anh ta, ánh mắt lạnh đến cực điểm.

“Còn anh, Thẩm Tu… bây giờ là một người đã chết.”

“Người chết… thì không có quyền thừa kế.”

Thẩm Tu chấn động toàn thân.

“Cô đang lừa tôi! Làm gì có loại điều khoản đó!”

“Không tin thì anh hỏi Tô Mạn đi. Cô ta tận mắt nhìn tôi ký.”

Tôi chỉ về phía xa.

Tô Mạn đang bị người của Cố Đình giữ chặt, sắc mặt trắng bệch như tro.

“Tô Mạn! Cô nói đi, cô ta nói có thật không!”

Thẩm Tu gầm lên.

Tô Mạn run rẩy gật đầu:

“Lúc ở ngân hàng… cô ta đúng là có ký thêm một bản phụ lục. Tôi tưởng chỉ là bảo hiểm bình thường…”

“Đồ tiện nhân! Tất cả các người đều là đồ tiện nhân!”

Thẩm Tu hoàn toàn phát điên.

Anh ta đẩy mạnh tôi ngã xuống đất. Máu từ bụng tôi nhanh chóng nhuộm đỏ lớp bụi bên dưới.

Anh ta lao về phía Đóa Đóa, lần nữa giơ dao lên.

“Đã không lấy được tiền… thì tất cả cùng chết!”

“Thẩm Tu, dừng tay!”

Giọng Cố Đình vang lên từ cửa.

Cùng lúc đó, tiếng bước chân dồn dập ập vào.

Cảnh sát tràn vào xưởng, ánh đèn đỏ xanh xé toạc bóng tối.

“Đừng lại gần! Lại gần tôi giết nó ngay!”

Thẩm Tu kề dao vào cổ Đóa Đóa, lùi lại, gương mặt méo mó vì điên loạn.

“Thẩm Tu, anh hết đường rồi.”

Cố Đình nhìn anh ta lạnh lẽo.

“Nếu Đóa Đóa rụng một sợi tóc… tôi đảm bảo anh sẽ sống không bằng chết.”

“Bớt nói nhảm! Chuẩn bị cho tôi một chiếc xe, với 500.000 tệ tiền mặt, nếu không tôi kéo theo con bé này cùng chết!”

Thẩm Tu gào lên, lưỡi dao đã cắt ra một vệt máu mảnh trên cổ Đóa Đóa.

Tôi nằm trong vũng máu, tim như bị xé toạc.

“Đóa Đóa… đừng sợ…”

Tôi cố gượng dậy.

Nhưng bị anh ta đá văng ra.

“Cút xa ra, đồ đàn bà điên!”

Anh ta nhìn chằm chằm Cố Đình, ánh mắt tuyệt vọng mà điên dại.

“Cố Đình, anh thắng rồi… nhưng số tiền đó, anh cũng đừng hòng lấy được!”

“Tôi chưa từng muốn số tiền đó.”

Cố Đình nói bình thản.

“Tôi chỉ muốn nhìn anh… chết thảm trong vũng bùn.”

Thẩm Tu bật cười điên loạn.

Tiếng cười vang vọng trong lò hỏa táng như tiếng quỷ.

“Được! Vậy thì cùng xuống địa ngục!”

Anh ta siết tay, chuẩn bị cứa cổ Đóa Đóa.

Ngay khoảnh khắc sinh tử—

Tôi bất ngờ móc ra một thứ từ trong người, ném mạnh về phía anh ta.

Đó là bản sao báo cáo khám nghiệm tử thi tôi lấy ở bệnh viện.

Bên trong… kẹp sẵn một bình xịt gây mê.

Xì—

Một luồng khói trắng phun thẳng vào mặt Thẩm Tu.

Anh ta không kịp phòng bị, hít trọn một hơi.

Cơ thể lập tức cứng lại.

Cố Đình chớp thời cơ, lao lên, tung một cú đá mạnh, hất văng con dao trong tay anh ta.

Cảnh sát ập tới, đè anh ta xuống đất.

“Ma… mẹ ơi!”

Đóa Đóa òa khóc, lao vào lòng tôi.

Tôi ôm chặt con bé, nước mắt hòa lẫn máu nhỏ xuống nền đất.

“Không sao rồi… không sao nữa rồi…”

Thẩm Tu bị đè dưới đất, phát ra những tiếng rên rỉ như thú bị thương.

“Lâm Khê… cô giết tôi đi… giết tôi đi…”

Tôi ngẩng đầu, xuyên qua làn nước mắt mờ đục, nhìn anh ta.

Ánh mắt lạnh đến tận xương.

“Giết anh?”

Tôi khẽ cười.

“Như vậy… quá dễ dàng cho anh rồi.”

Tôi nhặt tờ đơn hủy, ngay trước mặt anh ta, chậm rãi xé thành từng mảnh.

“Đã nói rồi… tôi sẽ khóa mạng anh lại trong 20 năm.”

“Số tiền 6.115.000 tệ, khoảng 21,4 tỷ VNĐ đó… sẽ nằm yên trong ngân hàng suốt 20 năm.”

“Còn anh…”

Tôi nhìn thẳng vào anh ta.

“Ở trong tù… nhìn nó từng chút một trở thành thứ anh vĩnh viễn không với tới được.”

Đôi mắt Thẩm Tu mở to.

Trong đó… chỉ còn lại tuyệt vọng và sợ hãi.

Đúng lúc này—

Tô Mạn, người vẫn im lặng, đột nhiên hét lên.

“Không! Thẩm Tu không thể vào tù! Nếu anh ta vào… đám chủ nợ sẽ giết tôi mất!”

Tôi quay sang, cười lạnh.

“Chủ nợ?”

“Xem ra hai người… nợ cũng không ít nhỉ.”

Tô Mạn ngã bệt xuống đất, mặt xám như tro.

“Thẩm Tu biển thủ công quỹ, còn vay nặng lãi… Anh ta định lấy số tiền này rồi trốn ra nước ngoài để tránh nợ…”

Tôi nhắm mắt lại.

Cơn đau từ bụng lan khắp toàn thân.

Nhưng trong lòng… lại nhẹ nhõm chưa từng có.

“Lâm Khê, cô thắng rồi.”

Cố Đình đứng bên cạnh, giọng trầm thấp.

Tôi mở mắt nhìn anh, khẽ cười.

“Chưa.”

Tôi đưa tay, chỉ về phía lò thiêu phía xa.

“Thẩm Tu… anh không thích giả chết sao?”

“Hôm nay… tôi cho anh xem một lần thật.”

Thẩm Tu nhìn vào miệng lò đen ngòm, cả người run rẩy.

“Cô muốn làm gì? Lâm Khê… giết người là phạm pháp!”

“Ai nói tôi giết anh?”

Tôi cúi sát lại, ánh mắt như cháy lên.

“Tôi chỉ muốn anh… tận mắt nhìn xem tang lễ mà chính anh chọn… rốt cuộc đẹp đến mức nào.”

Tôi rút bật lửa.

Tách—

Ngọn lửa nhỏ nhảy múa trên đầu ngón tay.

“Thẩm Tu… 20 năm này, cứ từ từ mà hưởng.”

Tôi buông tay.

Bật lửa rơi xuống đất.

Ngọn lửa bùng lên, nuốt lấy những vật dễ cháy xung quanh.

Ánh lửa phản chiếu gương mặt kinh hoàng của anh ta.

Đọc tiếp chương 4 tại đây: https://saytruyen.vn/hai-muoi-nam-tra-gia/chuong-4




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.