Hãy Gọi Tôi Là Chị Dâu

Chương 3



08

Tần Mục siết chặt ly rượu trong tay.

“Cưới?”

“Phải, nghe nói anh trai anh mấy ngày nay tự mình chuẩn bị hôn lễ luôn. Hoa trang trí ở lễ đường cũng đích thân chọn. Dạo này còn nghỉ việc không đến công ty – anh ấy là kiểu cuồng công việc mà, cô gái nào khiến anh ấy để tâm như vậy cơ chứ?”

Một người vỗ trán: “Ái chà! Anh trai anh đang ở trong nước, thế chẳng phải Hứa Tri Tri đã biết hết chuyện anh lừa dối rồi sao? Mục ca, phen này anh tính xoay xở kiểu gì đây?”

Nhắc tới tôi.

Tần Mục lại lộ vẻ đắc ý.

“Biết thì đã sao? Bố mẹ cô ta trọng lợi, một mực muốn kết thông gia với nhà tôi. Hứa Tri Tri từ nhỏ đã là một con bé ngoan, chẳng gây được sóng gió gì đâu.”

“Chứ mấy người nghĩ, tôi cưới cô ta để làm gì? Con gái ngoan, dịu dàng, nhu mì, đưa ra ngoài thì giữ thể diện. Vì sĩ diện gia đình, cho dù tôi làm gì, cô ta cũng không dám đòi ly hôn.”

“Còn anh tôi…”

Tần Mục nghĩ một lúc, liền tìm ra lý do hoàn hảo nhất.

“Mấy năm nay, anh tôi vẫn không gần nữ sắc, cũng chưa bao giờ nhắc tới chuyện yêu đương… Tôi quên không nói chuyện hoãn hôn với anh ấy, chắc giờ đang mải chuẩn bị lễ cưới cho tôi thôi.”

Hắn dừng lại, chắc nịch nói:

“Tóm lại, không thể nào là anh ấy kết hôn được.”

09

Hôm sau.

Tôi bị đánh thức bởi loạt cuộc gọi dồn dập từ Tần Mục.

Cơn bực dọc trào lên tận cổ.

Tôi cố gắng đè nén.

Giọng hắn đầy hào hứng: “Bé cưng à, báo em một tin vui nha, anh trai anh không sao rồi! Giờ anh đang ở nước ngoài đặt riêng một chiếc nhẫn cưới cho em đấy. Nhẫn lấy xong là anh về nước liền, chúng ta tổ chức lễ cưới như cũ nhé, được không?”

Tôi vô thức cau mày.

“Anh nói gì cơ?”

“Anh nói là, lễ cưới không hoãn nữa, chờ… Ưm!”

Câu chưa kịp dứt, hắn khẽ rên một tiếng.

Bình luận:

【Má ơi, tên cặn bã này! Nữ phụ đang ngồi trên người hắn đấy!!! Ghê tởm quá đi mất!】

【Thứ đàn ông tiện tệ, nói một đằng làm một nẻo, tránh xa nữ chính ra đi! Đừng phá hoại lễ cưới của cô ấy nữa!】

Cơn buồn nôn lại dâng trào.

“Tri Tri…”

Tần Mục thở dốc, gọi tên tôi.

“Anh yêu em lắm, thật sự rất yêu em…”

Tôi đang định cúp máy—

Thì Tần Thâm đẩy cửa bước vào.

“Tri Tri, bên bố mẹ em…”

Đầu dây bên kia.

Một loạt âm thanh va chạm nặng nề vang lên.

Kèm theo tiếng rên khẽ của một người phụ nữ.

Ngay sau đó, giọng Tần Mục trầm xuống: “Tri Tri, trong nhà em có đàn ông khác à?”

10

Tôi thật sự phát điên.

Cảm xúc bùng nổ.

Không muốn diễn kịch với hắn thêm một phút nào nữa.

Tôi thậm chí nghĩ, cứ thế mà vạch trần ra cho rồi.

Dù sao Tần Thâm là anh hắn.

Có Tần Thâm ở đây, dù Tần Mục có tức đến đâu, cũng chẳng làm được gì.

Cùng lắm, đến ngày cưới thì trói hắn lại.

Vẫn giữ được thể diện.

Nghĩ vậy.

Tôi liền làm thật.

“Đúng, là anh trai anh. Còn bốn ngày nữa là chúng tôi kết hôn.”

“Tần Mục, anh không cần quay về nữa.”

Tần Mục im lặng một lúc.

Rồi bật cười.

“Vợ yêu, đang giận đấy à?”

“Em ngoan đi nào, anh chỉ đùa chút thôi chứ chưa bao giờ định hoãn cưới. Em yên tâm, cả đời này anh chỉ cưới một người – chính là em.”

“Đến ngày cưới, anh sẽ đúng giờ có mặt, ngoan nhé?”

Tôi tức đến mức bật cười.

“Tần Mục, anh không hiểu tiếng người à? Tôi nói rồi – anh không cần quay về. Người tôi sắp cưới là anh trai anh, không phải anh!”

Giọng hắn bắt đầu mất kiên nhẫn.

“Hứa Tri Tri, em thôi giở trò được không? Lại còn lôi anh tôi ra làm bình phong? Nếu thật sự em thích anh tôi thì năm đó làm gì còn chỗ cho tôi… Thôi, không nhắc chuyện vớ vẩn nữa. Tóm lại, tôi sẽ về cưới em.”

Tôi nghiến răng.

Tên ngu ngốc tự luyến này!

Tần Thâm nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi, ý bảo tôi bật loa ngoài.

“Tần Mục,” anh bình tĩnh nói, “Tri Tri không đùa với cậu đâu.”

“Chúng tôi thật sự sắp kết hôn.”

“Anh! Ngay cả anh cũng hùa theo cô ấy sao?” Tần Mục nghe như phát điên. “Thôi kệ, cô ấy thích náo loạn thì cứ để cô ấy làm mình làm mẩy vài hôm đi. Anh giúp tôi dỗ cô ấy nhé… Tôi đang bận, cúp trước đây.”

11

Tôi và Tần Thâm nhìn nhau.

Trên gương mặt đối phương đều hiện rõ nét “cạn lời”.

Tôi nhịn không nổi nữa, bật cười.

“Hắn không tin kìa, làm sao giờ?”

Tần Thâm bình tĩnh như không: “Mặc kệ hắn. Để anh xử lý. Ăn sáng đi đã – món tiểu long bao nhân cua em thích nhất.”

Tôi gật đầu.

Cũng chỉ có thể như vậy.

Rửa tay xong, tôi mở hộp đồ ăn sáng.

Điện thoại lại vang lên một tiếng “ting” báo tin nhắn mới.

Là tin nhắn WeChat của Tần Mục.

Một đoạn video.

Trong đó, hắn hơi nheo mắt, vẻ mặt khó giấu được dục vọng.

Tiếng thở gấp của nam nữ xen lẫn, mờ ám đến mức khiến người ta đỏ mặt.

“Bé cưng, em thật tuyệt…” – Tần Mục thở hắt ra, giọng đầy thỏa mãn. “Không như Hứa Tri Tri, khô khan nhàm chán, trước khi cưới đến chạm vào một cái cũng không cho…”

Lâm Nam nhõng nhẽo hỏi: “Vậy em tốt hơn, hay cô ta tốt hơn?”

“Tất nhiên là em rồi.”

“Sau khi anh kết hôn, em muốn tới nhà làm quản gia, ngày nào cũng ‘vắt kiệt’ anh trên giường chính, không để anh còn lại giọt nào cho cô ta.”

“Ồ, chiếm hữu vậy luôn hả? Em định để cô ta làm quả phụ à?”

“Sao không được?” – Tần Mục cười khẽ – “Nhưng mà nếu để người khác biết, họ lại tưởng anh yếu. Yên tâm đi, anh chẳng có chút hứng thú nào với cô ta. Cùng lắm thì làm nghĩa vụ giao phối thôi, còn lại tất cả đều là của em.”

Tôi bình tĩnh nhìn thời gian hiển thị.

Ồ.

Chỉ mới ba phút kể từ khi tôi cúp máy.

Tôi mở app Taobao.

Gõ: Viagra.

Sao chép đường link.

Gửi.

Tần Mục trả lời ngay lập tức:

【?】

【Gì vậy? Là ý gì?】




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.