Hồi Hưởng

Chương 2



Nói rồi, tôi dắt cậu bé lên xe nhà lưu động.

Hai trợ lý Châu Châu và Tiểu Tiểu trên xe thấy tôi dắt một cậu bé xinh xắn trở về.

Hai mắt sáng lên: “Chị Ni, chị đi đâu bắt cóc được cậu bé này vậy?”

Tôi bóp bóp tay Hưởng Hưởng, bình thản nói: “Con trai chị.”

Lời vừa dứt, nụ cười trên mặt họ lập tức cứng đờ, bỗng chốc hoảng hốt.

“Hả? Trời ơi trời ơi, không bị chụp lén đó chứ!”

“Nếu mà bị chụp lại thì xong đời!”

Hưởng Hưởng thấy tôi không nói gì.

Cẩn thận dè dặt kéo góc áo của tôi: “Là cháu gây rắc rối cho cô đúng không?”

Lời này vừa thốt ra, hai cô gái vốn đang lo lắng, đều lộ ra vẻ tự trách.

Tôi cười cười, xoa cái đầu nhỏ xù lông của Hưởng Hưởng: “Hưởng Hưởng không phải là rắc rối.”

Châu Châu và Tiểu Tiểu cũng vội vàng xua tay: “Đúng thế, các dì nói bậy bạ đó.”

Hưởng Hưởng nhìn tôi, lại nhìn hai cô trợ lý, bỏ chiếc cặp sách nhỏ của mình xuống.

Quỳ trên mặt đất, lôi hết đồ trong cặp sách ra ngoài.

Quần áo ngủ, ô che mưa hoạt hình màu vàng, bình nước, thậm chí còn có cả bàn chải đánh răng, cùng một xấp tiền mặt đều được bày ra trên mặt đất.

Hóa ra cậu bé đã chuẩn bị kỹ càng mới đến tìm tôi.

Bày xong, cậu bé lại chúi đầu vào cặp sách.

Lôi ra hai thanh phô mai, đưa cho Châu Châu và Tiểu Tiểu.

Ngọt ngào nhìn họ: “Hai chị, cho các chị ăn này.”

Hai cô trợ lý nhỏ thấy dáng vẻ này, trái tim lập tức bị làm cho tan chảy, liền bóp giọng vội vàng cảm ơn.

“A! Cục cưng cháu thật tốt.”

“Dì thích ăn phô mai nhất luôn!”

Hưởng Hưởng nghe xong, e thẹn cười cười, lại lấy từ trong cặp ra thêm mấy thanh nữa.

“Vậy phần của Hưởng Hưởng cũng cho các chị hết đó.”

Sau khi xong việc, tôi đưa Hưởng Hưởng về khách sạn.

Hỏi cặn kẽ mới biết.

Cậu nhóc này từ sáng sớm đã đeo cặp sách, gọi taxi từ Thượng Hải đến Hoành Điếm.

Tài xế vốn định báo cảnh sát, nhưng Hưởng Hưởng cho tiền quá nhiều, anh ta mới nhận chuyến này.

Thật ra Hưởng Hưởng đã đến từ sáng, chỉ là thấy tôi vẫn luôn bận rộn, bèn đứng cùng nhóm fan đợi tôi xong việc.

Cứ đợi như vậy cho đến tận tối.

Thấy mọi người giải tán hết, cậu bé mới lén lút đứng trước cửa xe đợi tôi.

Cậu bé há to miệng và cơm, chắc hẳn là đói lả rồi.

Nhìn dáng vẻ của cậu bé, tôi xót xa vô cùng, muốn nói gì đó nhưng chẳng thốt nên lời.

Tôi thật sự không thể ngờ, một đứa bé làm sao lại có gan một mình gọi taxi từ Thượng Hải đến Hoành Điếm.

Quãng đường xe chạy ròng rã ba bốn tiếng đồng hồ, tôi không dám tưởng tượng cậu bé đã phải lo lắng bất an đến mức nào.

Khó tránh khỏi nghẹn ngào: “Lỡ như đi lạc thì sao?”

Trong miệng Hưởng Hưởng đang ngậm đầy cơm, giơ tay chỉ vào chiếc đồng hồ điện thoại trên cổ tay, giọng điệu lúng búng.

Ngẩng đầu nhìn tôi cười: “Không lạc được đâu! Lúc lên xe cháu đã dùng đồng hồ chụp lại biển số xe gửi cho Tiểu Mỹ rồi.”

“Hơn nữa, cháu vẫn luôn dùng đồng hồ gọi điện thoại với Tiểu Mỹ mà.”

Không những thế, sợ đồng hồ hết pin, cậu bé còn mang theo cả sạc dự phòng.

Cậu bé nói càng nhẹ nhàng, trong lòng tôi lại càng khó chịu.

Lên kế hoạch chu toàn như vậy, kế hoạch đến tìm tôi này, chắc chắn cậu bé đã chuẩn bị từ rất lâu rồi.

Cậu bé kiêu hãnh hất cằm lên, lại bắt đầu luyên thuyên giới thiệu về người bạn tốt của mình:

“Tiểu Mỹ là bạn cùng bàn của cháu ở trường mẫu giáo, chúng con là bạn tốt nhất của nhau, lớn lên cháu sẽ cưới cậu ấy!”

Nghe đến đây tôi bật cười trong nước mắt: “Lần sau nếu con muốn đến tìm mẹ, có thể gọi điện cho mẹ, mẹ sẽ đến đón con.”

Tôi im lặng một lúc, lại bổ sung: “Nếu bố con đồng ý.”

Cậu bé vội vàng gật đầu, cười cười “dạ” một tiếng.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.