1
Năm nghèo nhất nhận một công việc trong tiểu thuyết nam tần lưu làm vai nữ phụ ác độc
Nhân vật là tiểu thư nhà giàu tính tình kiêu kỳ bướng bỉnh
Nam chính là thiếu gia thật thất lạc
Nhiệm vụ của chính là mỗi ngày sỉ nhục khi sa sút kích thích ý chí chiến đấu của cho đến khi nhà giàu đón về
Hệ thống chỉ cần đợi ba mươi năm Hà Đông ba mươi năm Hà Tây
Tôi đếm đếm ngón tay chút hài lòng:
“Phải đợi sáu mươi năm …”
Hệ thống cạn lời:
【Đây là câu kinh điển bắt buộc của tiểu thuyết nam tần lưu thật sự đợi sáu mươi năm】
【Sao ký chủ văn hóa như cô 】
【Đừng nhảm nữa nam chính sắp về mau nhập vai】
【Lát nữa nam chính bước cô cứ tát thẳng một cái hiểu 】
“Tôi… hiểu”
Tôi xoa xoa tay ngóng trông về phía cửa lớn
Rất nhanh một đàn ông mặc vest chỉnh tề bước
Gương mặt trắng trẻo tuấn tú đôi mắt đào hoa nhướng dù cũng tự mang ba phần phong tình
Đẹp trai như chắc chắn là nam chính sai
Tôi khí thế hừng hực bước tới dồn sức tát thẳng một cái
Người đàn ông sững
Hệ thống cũng sững
Ba giây hệ thống phát tiếng nổ chói tai
【Ký chủ cô đang làm gì 】
【Đây là trai cô】
Cái gì
Tôi kinh hoàng đàn ông đàn ông cũng kinh hoàng
Tôi điên cuồng gọi hệ thống trong lòng
Làm đây làm đây
Giọng điệu thản nhiên của hệ thống vang lên
【Không ký chủ gã là tên cuồng em gái tát thì tát thôi】
【Nhìn kìa nam chính tới 】
Chỉ thấy một đàn ông bước
Cao một mét chín vai rộng eo hẹp thu hút nhất là hai khối cơ ngực rắn chắc ngực dù qua lớp áo thun đơn giản vẫn thể thấy rõ đường nét
Tôi lén nuốt nước bọt
Cơ bắp nam chính thế một cú đấm chắc đủ làm lệch đầu mất
【Ký chủ đừng ngẩn nữa mau tát 】
【Nghĩ đến tiền thưởng nhiệm vụ năm mươi triệu đấy】
Nhìn ánh mắt xác nhận chính là cần tát
Tôi lao nhanh lên tay giơ cao tát xuống động tác liền mạch dứt khoát
Không một chút thưởng thức nào dành cho trai chỉ quyết tâm giành cho bằng năm mươi triệu
Xin nhé sức mạnh của đồng tiền thật vĩ đại
Kết quả là nam chính quá cao tát trúng mặt
Tay lướt qua cơ ngực rắn chắc của để một tiếng “bốp” giòn vang
Tần Yến Chu giọng lạnh nhạt
“Đại tiểu thư ý gì đây”
Đồng thời hệ thống cũng gấp gáp thúc giục
【Ký chủ cô tát ngực làm gì tát mặt chứ】
【Tát xong thì sỉ nhục Mắng 】
Tôi cũng chứ nhưng với tới
Tôi đỏ bừng mặt nhỏ giọng gọi một câu
“Tần Yến Chu”
Đuôi mày đàn ông nhướng giọng mang ý trêu chọc:
“Đại tiểu thư gì dặn dò”
“Thấp xuống một chút”
“Gì cơ”
“Anh cúi đầu xuống một chút”
Dù nghi hoặc vẫn ngoan ngoãn cúi
Thân hình đầy áp lực bao trùm lấy
Tôi cố gắng chế ngự nỗi sợ trong lòng tát thẳng một cái
Rồi cắn môi nhỏ giọng mắng một câu
“Đồ khốn…”
Nhân lúc mọi còn kịp phản ứng vội vàng chạy mất
Phía vang lên tiếng gào thét điên cuồng của trai
“Tần Yến Chu đồ khốn mày đã làm gì em tao”
2
Khi thở hổn hển chạy về phòng bên tai đột nhiên vang lên giọng máy móc của hệ thống
【Độ hảo cảm của nam chính +10 hiện tại độ hảo cảm 10%】
Cái quái gì
Tôi nghi hoặc hệ thống
Hệ thống cũng ngây
Hồi lâu mới ấp úng :
【Ký chủ hình như… cô tát nam chính… thấy sướng 】
【Chắc chắn là nãy tát đủ mạnh ký chủ cô tát thêm lần nữa 】
Tôi ấm ức
“Tôi thèm”
“Thịt cứng như tay đau chết ”
Hệ thống suy sụp:
【Không thành nhiệm vụ những tiền mà cô còn ở thế giới mãi mãi】
【Tôi hỏi cô cô ở đây để nam chính phá nhà tan cửa nát chết thảm ngoài đường 】
Tôi
Tôi lập tức mở cửa sải bước thẳng phòng khách
Lúc hai ở phòng khách vẫn đang trong thế giằng co
Nói chính xác hơn là trai đang một tuôn
“Tần Yến Chu”
Hai tiếng liền đồng loạt sang
Tôi bước thẳng tới mặt Tần Yến Chu ngẩng đầu tức tối trừng mắt
Cổ mỏi quá
khí thế thì thể thua
Tôi chạy kéo một chiếc ghế
Trong ánh mắt nghi hoặc của cả hai khí thế hừng hực bước lên ghế
Sau đó mạnh mẽ tát mặt Tần Yến Chu
Tiếng bạt tai giòn vang vang vọng khắp phòng khách trống trải
Tần Yến Chu nghiêng đầu đôi mắt đen thẫm chằm chằm
Hệ thống tiếp sức cho :
【Trừng ký chủ khí thế của chúng thể thua】
【Để thằng nhóc biết ai mới là cha】
Tôi lời làm theo
chạm ánh mắt dữ dằn của Tần Yến Chu khóe mắt chịu thua mà đỏ lên
Tần Yến Chu khựng
Trong ấn tượng đây là lần đầu tiên đại tiểu thư ngang ngược như lộ dáng vẻ yếu đuối như thế
Anh thậm chí còn lục tìm trong đầu xem dạo gần đây làm gì với
Cuối cùng Tần Yến Chu chỉ gượng gạo một câu
“Đừng nữa”
“Tôi thèm lời ”
Miệng thì thế nhưng trong lòng đang gào thét
【A a a a cái tật mất kiểm soát chết tiệt Du Giao Giao mày thật mất mặt】
lúc đó trai cũng quát lên
“Được lắm Tần Yến Chu còn dám mày bắt nạt em gái tao”
Nhìn ánh mắt như giết của trai
Tôi vội :
“Anh ”
“Rõ ràng là em đang bắt nạt Tần Yến Chu em đã tát hai cái ”
Ai ngờ trai chẳng buồn
“Xạo”
“Rõ ràng là em đang thưởng cho nó”
Nghe Tần Yến Chu khẽ ho một tiếng lạnh giọng :
“Đại tiểu thư tát đủ ”
“Đủ đủ ”
Thêm một cái nữa là tay sưng mất
Mặt làm bằng đá Sao mà cứng thế
Tôi định nhảy xuống nhưng dọa chân mềm
Nên đành đáng thương Tần Yến Chu
Giọng vẫn ngang ngược như thường nhưng vô thức mang chút làm nũng
“Tần Yến Chu bế xuống”
Tần Yến Chu khựng một giây bất ngờ ôm bằng một tay vững vàng đặt xuống
Cảm nhận đường nét rắn chắc nơi cánh tay đàn ông mặt nóng lên
Ngay đó giọng thông báo lạnh lẽo của hệ thống vang lên:
【Độ hảo cảm của nam chính +10 hiện tại độ hảo cảm 20%】
Tôi lập tức bừng tỉnh
Không thèm để ý hai trong phòng khách chạy thẳng về phòng như trốn chạy
Bóng lưng mang theo mấy phần chật vật bỏ chạy
Tần Yến Chu theo ánh mắt sâu thẳm
Lúc trai bất ngờ thò đầu
“Sao em chỉ tát tao một cái mà tát mày hai cái”
“Không lẽ em để ý mày ”
Tần Yến Chu: “Vớ vẩn”
【Độ hảo cảm của nam chính +10 hiện tại độ hảo cảm 30%】