Kẻ Kế Vị Cuối Cùng

Chương cuối



13

Bữa tiệc kết thúc trong không khí căng thẳng.

Tôi và Lệ Bách Xuyên bị vệ sĩ của Lệ Hoằng Dương thô bạo nhét vào xe,

rồi đưa đến giam giữ trong một kho chứa đồ cũ kỹ, ẩm thấp nằm sâu trong khu nhà cũ của nhà họ Lệ.

Căn phòng nhỏ, không có cửa sổ, âm u ẩm mốc, đầy mùi mốc meo.

Tôi vốn đã quen với kiểu hoàn cảnh này rồi,

chỉ lo Lệ Bách Xuyên không chịu nổi.

Nhưng ngoài dự đoán của tôi —

anh ấy rất bình tĩnh.

Anh ngồi ở một góc phòng, mặt không biểu cảm.

Tôi ngồi xuống cạnh anh,

trong yên tĩnh, giọng tôi nghe rõ ràng hơn bao giờ hết:

“Chị ấy… bị đưa đi riêng, sẽ xảy ra chuyện gì không?”

Trong bóng tối.

Lệ Bách Xuyên khẽ thở dài.

Tôi không thấy được nét mặt anh,

nhưng có thể cảm nhận được ánh mắt nặng nề và tuyệt vọng.

Anh im lặng rất lâu.

Lâu đến mức tôi nghĩ anh sẽ không trả lời,

thì cuối cùng anh cất tiếng, khàn đặc như rỉ ra từng chữ từ kẽ răng:

“Chuyện gì à? Còn có thể là gì nữa?

Lại một lần bị thuần hóa thôi.”

Anh bật cười lạnh lẽo, tiếng cười ngắn ngủi, đầy giễu cợt và căm hận:

“Từ nhỏ đến lớn, tôi và An Nghi đều sống như vậy cả.

Chúng tôi biết rất rõ — ông ta không cần con cái hiếu thuận,

ông ta chỉ cần những sản phẩm hoàn hảo, ngoan ngoãn.

An Nghi thích vẽ? Được,

nhưng chỉ được vẽ những bức tranh đoạt giải, đem lại vinh quang cho ông ta.

Còn tôi, chỉ vì đam mê phát triển game,

ông ta lập tức nổi trận lôi đình, mắng tôi là ăn chơi, vô dụng, là nỗi nhục của nhà họ Lệ.”

Anh dừng một chút, giọng nói lạnh đến rợn người:

“An Nghi từng bị nhốt trong phòng tranh ba ngày ba đêm, chỉ vì lén vẽ truyện tranh mình thích.

Tôi từng bị ông ta xóa sạch bản demo game đầu tiên của mình,

ngay trước mặt, còn đập luôn cả máy tính.

Em biết vì sao tôi lại cố chấp với việc làm game VR không?

Vì tôi muốn tạo ra một thế giới ảo,

nơi tôi và An Nghi có thể… gặp lại mẹ.”

“Chúng tôi thật sự… rất hận ông ta.”

Tim tôi chìm dần xuống đáy vực, lạnh lẽo đến đáng sợ.

Thì ra sau vẻ ngoài hoàn hảo và kiêu ngạo ấy,

là bao nhiêu thương tích và xiềng xích không thể thấy bằng mắt thường.

14

Vài ngày sau.

Chúng tôi được Lệ Hoằng Dương “thả” ra.

Việc đầu tiên là đi tìm Lệ An Nghi.

Nhưng cô ấy đã nhốt mình trong phòng,

dù chúng tôi gõ cửa thế nào cũng không trả lời.

Đến khi cô bước ra… đã là một tháng sau.

Khuôn mặt cô tái nhợt, má hóp lại, gầy đến mức không nhận ra nổi.

Tôi đau lòng ôm chầm lấy cô:

“Chị ơi, chị sao rồi…”

Cô cắn chặt môi, vẫn không chịu nói gì với tôi và Lệ Bách Xuyên.

Cuối cùng, một người giúp việc biết chuyện đã lén kể cho chúng tôi nghe.

Bà run rẩy nói:

“Lão gia… không muốn tiểu thư tiếp tục vẽ nữa, nên… đánh gãy tay phải của cô ấy.

Bác sĩ nói khớp cổ tay phải tổn thương nghiêm trọng,

về sau có thể không thể cầm cọ vẽ hoặc làm các công việc đòi hỏi kỹ thuật cao nữa.

Hôm tôi đem cơm lên,

thấy cô ấy ngay cả cây bút cũng không cầm nổi…”

Tôi lấy tay che miệng, cả người run rẩy vì giận.

Đúng lúc đó.

Lệ An Nghi từ phía sau đi tới,

dùng tay trái nhẹ nhàng vén tóc tôi ra sau tai:

“Chị không sao, Trân Trân.”

Nhìn dáng vẻ tiều tụy của cô,

nước mắt tôi không ngừng rơi:

“Chị ơi, em phải làm gì… mới giúp được chị?”

“Em muốn giúp chị thật chứ?”

Giọng cô yếu ớt, khiến tim tôi thắt lại.

“Muốn.” Tôi đáp dứt khoát.

Cô gật đầu:

“Vậy từ giờ trở đi, em phải mạnh mẽ lên.

Trở thành chiếc ô che chở cho tụi chị.”

Lệ Bách Xuyên vẫn im lặng từ nãy đến giờ, bỗng lên tiếng:

“Đúng vậy, Trân Trân.

Lão già ấy đã âm thầm chiếm đoạt cổ phần mà mẹ để lại cho chị và anh.

Ông ta không còn tin tưởng bọn anh nữa.

Để tránh ông ta sau này tìm một con rối thay thế điều hành công ty,

em… nhất định phải đứng dậy, giành lấy lòng tin của ông ta.”

Tôi siết chặt tay thành nắm đấm:

“Em phải làm gì?”

Lệ An Nghi và Lệ Bách Xuyên bắt đầu huấn luyện tôi toàn diện.

Họ dạy tôi cách sống sót, ngụy trang, thậm chí… phản kháng trong khuôn khổ luật lệ của Lệ Hoằng Dương.

Lệ Bách Xuyên cười nhạt:

“Trước đây tôi chỉ là không thèm lấy lòng ông ta, chứ không phải không biết cách giấu bớt góc cạnh.”

Tôi biết cách phát huy ưu điểm, che lấp khuyết điểm.

Như một miếng bọt biển tham lam, tôi điên cuồng hấp thụ tất cả những gì họ dốc lòng truyền dạy.

Tiếng Pháp từ lâu đã thành thạo như tiếng mẹ đẻ, những ngoại ngữ nhỏ khác cần dùng trong kinh doanh cũng lần lượt bị tôi chinh phục.

Sau hai năm liên tiếp đạt thành tích xuất sắc,

sự lột xác của tôi cuối cùng cũng thu hút sự chú ý của Lệ Hoằng Dương.

Tốt nghiệp xong, ông ta sắp xếp cho tôi vào Lệ thị thực tập.

Tôi học cách điềm đạm và tao nhã như Lệ An Nghi,

bắt chước sự quyết đoán và sắc sảo của Lệ Bách Xuyên,

và ghi nhớ trong lòng tất cả thủ đoạn lạnh lùng trong thương trường mà Lệ Hoằng Dương từng áp dụng.

Bốn năm trôi qua nhanh như chớp mắt.

Cuối cùng, trong một thương vụ sáp nhập quốc tế mang tính quyết định, tôi thể hiện rõ bản lĩnh sắc bén và khả năng phán đoán chính xác,

đè bẹp tâm phúc mà Lệ Hoằng Dương dày công bồi dưỡng suốt bao năm.

Sau khi mọi việc ngã ngũ,

ông ta cho gọi tôi vào căn phòng làm việc rộng lớn, nơi tượng trưng cho quyền lực tối cao.

Ông ngồi trên chiếc ghế da rộng, ngón tay nhẹ gõ mặt bàn gỗ đỏ.

Lần đầu tiên trong đời, ông ta nhìn tôi bằng ánh mắt nghiêm túc:

“Trân Trân, con làm rất tốt. Tốt hơn nhiều so với ta tưởng.”

“Dù lúc nhỏ con có chậm trễ, nhưng nhìn lại thì… máu mủ nhà họ Lệ chúng ta vẫn là ưu việt.”

Ông dừng một chút, ánh mắt như nhìn xuyên qua tôi về quá khứ xa xăm.

Giọng nói mang theo thứ cảm khái và hoài niệm giả tạo:

“Không biết… mẹ con có từng nhắc về ta không? Nếu năm đó số phận không trêu ngươi…

có lẽ chúng ta đã là một gia đình ba người bình thường và hạnh phúc rồi.”

Tôi đứng yên lặng trước mặt ông ta, nở nụ cười ngoan ngoãn không chê vào đâu được.

Gia đình ba người bình thường và hạnh phúc ư?

Thật là một cụm từ châm biếm biết bao.

Tôi mãi mãi không quên ánh mắt trống rỗng của mẹ trước khi nhảy lầu.

Không quên cảm giác run rẩy khi lần đầu đặt chân vào nhà họ Lệ.

Và càng không quên bàn tay bị hủy hoại của An Nghi cùng cái tát nhục nhã trên gương mặt của Bách Xuyên.

Sự dịu dàng ông ta thể hiện lúc này, chẳng qua chỉ là sự đánh giá dành cho một con tốt cuối cùng đã thể hiện giá trị lợi dụng mà thôi.

Tôi khẽ cúi người, giọng bình tĩnh:

“Cha khen quá lời rồi.”

“Là nhờ cha chỉ dạy tận tình.”

“Cảm ơn cha đã dày công bồi dưỡng, sau này con nhất định sẽ đáp lại gấp bội.”

Ông ta rất hài lòng, miệng liên tục nói mấy chữ “tốt lắm, rất tốt”.

Tôi xoay người, đi ra khỏi phòng với dáng vẻ ung dung.

15

Thân thể của Lệ Hoằng Dương cuối cùng cũng xuống dốc không thể phục hồi do nhiều năm sống trong áp lực và buông thả.

Một cơn đột quỵ tưởng như bình thường lại trở thành cơ hội vàng để tôi hoàn toàn tiếp quản tập đoàn Lệ thị.

Ngày tôi chính thức nắm quyền điều hành Lệ thị,

việc đầu tiên tôi làm là đầu tư năm trăm triệu vào đội ngũ phát triển game của Lệ Bách Xuyên.

Đám “lão già” trong hội đồng quản trị tức điên.

“Năm trăm triệu?! Đầu tư vào game?!”

Một vị giám đốc kỳ cựu đập bàn đứng bật dậy, râu ria run bần bật:

“Tiểu Lệ tổng! Cô đang đùa đấy à? Tiền của Lệ thị đâu phải gió thổi mà có! Dự án của Bách Xuyên là cái hố không đáy!

Cô đang lấy lợi ích của cổ đông ra làm trò đùa!”

Dưới hội trường xì xầm:

“Hoằng Dương nghĩ gì vậy? Sao lại giao cả Lệ thị cho đứa con hoang này?”

Nhưng bọn họ chẳng làm gì được tôi.

Vì hiện tại, chỉ có tôi mới giữ nổi thế cục của Lệ thị.

Tôi không chỉ kế thừa trọn vẹn các thủ đoạn của Lệ Hoằng Dương, mà còn vượt qua ông ta.

Cuối cùng, những ai không đấu lại tôi thì đành thỏa hiệp.

Còn kẻ không chịu phục, cầm tiền rời khỏi công ty.

Một số người tưởng rằng tôi và ông ta cha con tình thâm,

liền mang theo lễ vật quý giá đến nịnh bợ tôi:

“Tiểu Lệ tổng, gần đây tổng Lệ sức khỏe vẫn tốt chứ?”

Tôi cúi đầu liếc đồng hồ, mỉm cười hiền lành:

“Tất nhiên rồi.”

Bây giờ đang là hai giờ chiều.

Người cha thân yêu của tôi,

chắc hẳn lúc này đang trong phòng trị liệu của viện dưỡng lão,

chịu các liệu trình sốc điện để phòng ngừa sa sút trí tuệ tuổi già.

16

Trò chơi VR mà Lệ Bách Xuyên phát triển trong suốt tám năm ròng rã cuối cùng cũng ra mắt.

Tôi cũng vào chơi,

và gặp được mẹ của anh ấy và An Nghi.

Đôi mắt của bà giống hệt An Nghi.

Chỉ là khí chất thì không giống – bà không gai góc như An Nghi.

Bà khác hẳn mẹ tôi.

Rất dịu dàng, và vô cùng yêu thương con cái.

Ngay khi tôi chuẩn bị đăng xuất khỏi trò chơi,

bà đột nhiên xuất hiện trước mặt tôi, mỉm cười nói:

“Cảm ơn cháu, Trân Trân. Cảm ơn cháu vì đã trở thành gia đình của hai đứa con cô.”

Tôi sững người, chớp mắt một cái,

bóng hình đó đã biến mất như thể vừa rồi chỉ là ảo giác.

Tôi đi hỏi Bách Xuyên:

“Có phải anh cố tình thiết kế easter egg này cho em không?”

Anh phủ nhận:

“Không.”

Anh nghi hoặc hỏi ngược lại tôi:

“Trân Trân, em không phải bịa ra lời dối ngọt ngào để dỗ bọn anh vui đấy chứ?

Không sao đâu, anh và An Nghi sớm đã chấp nhận rồi, cũng không còn buồn nữa.”

Tôi lảng sang chuyện khác:

“Thật sao? Vậy chắc chỉ là ảo giác của em thôi.”

17

Về sau, rất rất nhiều năm trôi qua.

Tôi chợt nổi hứng, quyết định đi thăm lại Lệ Hoằng Dương.

Ông ta đã hoàn toàn mất đi phong thái lẫm liệt năm xưa nơi thương trường.

Đã già yếu, tóc bạc trắng.

Ông ta oán hận nhìn tôi, giơ tay qua song sắt như muốn đánh:

“Thời Trân Trân! Tao đối xử với mày tốt như vậy, đưa mày về nhà họ Lệ, cho mày hưởng mọi phúc phần, cho mày làm người thừa kế Lệ thị!

Vậy mà mày – đồ vong ân – lại đối xử với tao thế này?!

Biết trước thế này, tao đã không bao giờ nhận mày! Không bao giờ!”

Tôi nhướng mày, quay sang nhân viên y tế bên cạnh, tiếc nuối nói:

“Có vẻ bệnh của cha tôi ngày càng nặng, các anh nên thử những biện pháp điều trị hiệu quả hơn đi.”

Họ hiểu ý, gật đầu.

Một chiếc khăn bị nhét vào miệng ông ta.

Ngay sau đó, trong phòng trị liệu vang lên những tiếng gào rú thảm thiết.

Bước ra khỏi viện,

ánh nắng trưa hôm đó gay gắt đến chói mắt.

Tôi ngẩng đầu, lấy tay che nắng, nhìn những ngón tay mình dưới ánh mặt trời.

Báo ứng của tôi… sẽ là gì?

Tiền tài chăng?

Ong ——

Điện thoại tôi đổ chuông.

Là Lệ An Nghi gọi đến.

Giọng cô đầy xúc động và mừng rỡ:

“Trân Trân! Bác sĩ em tìm giúp chị nói tay chị có thể phẫu thuật phục hồi, nhiều nhất một năm nữa là sẽ linh hoạt như trước!”

Tôi vội vàng lên xe, lao nhanh về phía cô:

“Em đến đây, chị ơi! Chờ em nhé!”

Vừa dứt cuộc gọi,

điện thoại lại vang lên lần nữa.

Lần này là Lệ Bách Xuyên.

Anh vừa mở miệng đã nói:

“Cảm ơn em, Trân Trân.”

Tôi im lặng vài giây rồi trêu:

“Anh là trí tuệ nhân tạo hả anh hai? Cách vài ngày lại ‘cảm ơn, cảm ơn’ hoài vậy.”

[ TOÀN VĂN HOÀN ]




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.