Năm ta tám tuổi, phụ thân nạp kế thất. Thúc bá và thẩm thẩm hù dọa ta: “Có kế mẫu rồi ắt có kế phụ, nàng ta nhất định sẽ hãm hại con, tìm đường lui cho hài tử của mình.” Đời trước, ta tin lời họ, lúc nào cũng đối nghịch với kế mẫu, khiến nàng và phụ thân dần dần xa cách. Về sau, phụ thân tử trận nơi sa trường, đại phòng không có đích tử, tước vị rơi vào tay Nhị thúc. Muội muội bị đưa đi liên hôn, gả cho kẻ vô đức vô hạnh. Ta tính tình quật cường, không chịu khuất phục, bị thẩm thẩm tìm cớ ngược đãi, ném vào Tây viện không đoái hoài đến sống chế/t. Lúc hấp hối, chính kế mẫu – người bị bức phải rời phủ – đã dẫn theo tộc nhân bên ngoại, phá cửa xông vào, chạy đến chỗ ta. Ta còn chưa kịp gọi nàng một tiếng “nương,” đã ân hận mà lìa đời. Đột nhiên tỉnh lại, ta phát hiện mình đã trọng sinh, trở về ngày kế mẫu vừa bước vào cửa.
Bình luận