9
Sau đó, Hứa Dao Dao lại nảy ra ý định vòi tiền.
Cô ta tính cuỗm một mớ tiền rồi trốn đến nơi không ai tìm ra, sống sung sướng một mình.
Nhưng đời không như mơ, kế hoạch của cô ta đầy sơ hở, chưa kịp làm gì đã lộ tẩy.
Nghe tôi nói xong, Hứa Dao Dao như quả bóng xì hơi, vô lực ngã quỵ xuống đất.
“Sao… sao có thể như vậy được…”
Ngay sau đó, cô ta bật khóc nức nở, gào lên đầy tuyệt vọng: “Tại sao chứ? Tại sao số cô lại tốt đến thế?”
“Tại sao chồng cô vừa giàu có, lại còn đối xử với cô tốt như vậy?”
“Còn tôi thì sao? Người tôi chọn chẳng thèm cưới tôi, còn suốt ngày đánh đập, lấy tiền nhà tôi!”
“Tại sao?”
Cô ta ôm đầu ngồi sụp dưới đất, khóc không thành tiếng.
Tôi lặng lẽ nhìn, trong lòng cũng có chút xót xa.
Trước đây chúng tôi từng là chị em thân thiết biết bao, vậy mà cuối cùng lại vì đàn ông mà rơi vào kết cục như thế này.
Một giây sau, Hứa Dao Dao bất ngờ quỳ rạp xuống đất, dập đầu liên tục trước mặt tôi.
“Tiểu Nhiễm, xin lỗi! Là lỗi của tôi, tất cả đều là lỗi của tôi!”
“Tôi nhất thời bị lòng tham làm mờ mắt, xin cô, nể tình tôi khổ sở như vậy, tha thứ cho tôi đi!”
Tôi không trả lời.
Cô ta cứ thế dập đầu, đến mức trán bật máu cũng không dừng lại.
Người đi đường xung quanh bệnh viện đều nhìn thấy, còn có người lên tiếng trách tôi ác độc, ngược đãi phụ nữ có thai.
Tôi chỉ nhếch mép cười nhẹ.
Miệng người đời thì ai quản nổi, họ muốn nói sao cũng được, tôi chẳng mất mát gì.
Tạ Tiêu từ đầu tới cuối vẫn luôn đứng về phía tôi, mọi chuyện đều theo ý tôi.
Dù tôi có tha thứ hay không, anh cũng sẽ không can thiệp.
Tôi cúi đầu nhìn Hứa Dao Dao, bình tĩnh mở miệng:
“Tôi sẽ không tha thứ cho cô.”
“Tổn thương mà cô gây ra cho tôi, cả đời này cũng không thể bù đắp được.”
“Từ hôm nay, cô đi đường cô, tôi đi đường tôi. Không còn bất kỳ liên quan gì nữa.”
Hình ảnh kiếp trước – tôi chết bệnh trong căn phòng trọ lạnh lẽo – hiện lên rõ mồn một trong đầu, càng khiến tôi thêm chắc chắn về quyết định này.
Kết cục hôm nay, là cô ta tự chuốc lấy!
Tạ Tiêu nắm tay tôi, cùng tôi trở về nhà.
Trên đường về, ánh hoàng hôn nhuộm vàng cả con phố, hai đứa ghé vào một tiệm vằn thắn nhỏ ven đường, ăn xong rồi tay trong tay đi bộ về nhà.
Khoảnh khắc ấy, mọi thứ đều yên bình, tương lai thật đáng mong chờ.
Một sáng nọ, như thường lệ tôi tỉnh dậy ăn sáng, bỗng cảm thấy buồn nôn dữ dội.
Tạ Tiêu thấy vậy thì hoảng hốt, vội vàng đưa tôi đến bệnh viện.
Anh cuống lên hỏi bác sĩ: “Bác sĩ, vợ tôi bị sao vậy? Tự nhiên đang yên đang lành lại muốn nôn?”
Bác sĩ nhìn kết quả kiểm tra rồi mỉm cười nói: “Chúc mừng anh, anh sắp làm bố rồi!”
Nghe thấy hai chữ “chúc mừng”, Tạ Tiêu cứ tưởng bác sĩ đang trêu mình, suýt chút nổi giận.
Đến khi nghe rõ câu sau, anh mới sững người rồi lập tức nắm lấy tay tôi, giọng đầy phấn khích: “Vợ ơi! Em nghe thấy không? Anh sắp làm bố rồi! Tuyệt quá! Anh được làm bố rồi!”
Nhìn người đàn ông từng lạnh lùng quyết đoán trên thương trường, giờ lại vui mừng như một đứa trẻ, lòng tôi cũng ấm lên.
Tôi ôm chầm lấy anh, hạnh phúc đáp lại niềm vui ấy: “Đúng rồi, anh sắp làm bố rồi đấy!”
10
Sau khi mang thai, tôi ở nhà an dưỡng, không ra ngoài nhiều.
Hôm đó, tự dưng tôi thèm ăn đùi gà nướng.
Dì giúp việc lại xin nghỉ, nên tôi tự mình ra ngoài mua.
Không ngờ trên đường lại đụng phải Hứa Dao Dao.
Cô ta cầm dao kề lên cổ tôi, bắt tôi phải đi theo.
Tình huống không thể phản kháng, tôi đành làm theo lời cô ta.
Cô ta dẫn tôi tới mép một vách đá, cắn răng nói với vẻ điên loạn: “Lâm Tiểu Nhiễm! Tại sao mày lại may mắn đến thế hả?”
“Tao muốn mày phải đau khổ giống tao!”
“Dù gì tao cũng chẳng còn gì để mất, chi bằng cùng nhau chết quách cho xong!”
Cô ta đẩy tôi về phía trước, đá vụn dưới chân rơi xuống không thấy vọng lại tiếng động nào.
Hứa Dao Dao cười điên dại: “Ha ha ha ha! Tạ Tiêu bảo vệ mày kỹ quá, tao đến gần cũng không được.”
“Nhưng ông trời thương tao, chính mày lại tự mò ra ngoài, còn để tao có cơ hội báo thù!”
Thấy chỉ còn cách mép đá vài bước, tôi vội mở miệng: “Khoan đã! Cô không muốn lật ngược tình thế sao?”
“Chẳng lẽ cô định để Triệu Cường đánh đập cả đời à?”
Hứa Dao Dao khựng lại, nghi hoặc hỏi: “Mày có cách gì?”
“Tốt nhất là nói cái gì cho ra hồn, nếu tao phát hiện mày câu giờ, tao đẩy mày xuống ngay!”
Cô ta sờ lên bụng tôi, nở nụ cười hiểm độc: “Nhìn xem, một xác hai mạng, coi như tao còn lời.”
Lúc này tôi mới phát hiện, bụng của Hứa Dao Dao đã xẹp xuống.
Không phải sinh con thì chắc chắn là sảy thai.
Thêm vào đó, trên mặt cô ta còn có vết bầm – chắc chắn là bị Triệu Cường đánh cho sảy thai.
Nghĩ đến đây, tôi thấy đúng là cô ta cũng thảm.
Nhưng cho dù vậy, tôi cũng không thể có chút đồng cảm nào – tất cả là cô ta tự chuốc lấy.
Tôi nói: “Tôi có thể cho cô tiền – năm mươi triệu. Đủ để cô đến nơi nào đó sống ẩn danh, bắt đầu lại từ đầu.”
Cô ta chẳng phải chỉ muốn thoát khỏi Triệu Cường sao?
Tôi có thể giúp.
Nghe đến tiền, Hứa Dao Dao lập tức dao động, nhưng vẫn dí dao sát hơn, lạnh lùng hừ một tiếng: “Hừ, cô tốt bụng đến vậy sao?”
Tôi thở dài bất lực: “Không phải tốt bụng gì cả. Mạng tôi đang trong tay cô, năm mươi triệu để mua mạng tôi, cũng đáng mà.”
Hứa Dao Dao nghe vậy, bắt đầu ra giá: “Sáu mươi triệu! Đưa tôi sáu mươi triệu thì tôi sẽ thả cô, thế nào?”
Tôi gật đầu không chút do dự.
Thấy vậy, cô ta liền nhắn tin cho Tạ Tiêu: “Sáu mươi triệu, chuộc mạng vợ anh.”
Tạ Tiêu không nghĩ ngợi nhiều, chuyển thẳng sáu mươi triệu vào tài khoản của cô ta.
“Tiền tôi đã chuyển. Mong cô giữ lời, không được làm hại Tiểu Nhiễm!”
Thấy tiền về, mắt Hứa Dao Dao sáng rực vì mừng rỡ.
Nhưng chưa được bao lâu, cô ta lại cười hiểm ác nhìn tôi: “Đúng là mệnh tốt ghê ha! Nhưng giờ tôi đã có tiền, cô cũng chẳng còn giá trị gì nữa.”
“Ngoan ngoãn mà chết đi!”
Nói rồi cô ta dốc toàn lực đẩy tôi.
Tôi nghiêng người né được, còn cô ta vì đẩy quá mạnh nên không giữ được thăng bằng, trượt chân rơi thẳng xuống vực.
Cùng lúc đó, cảnh sát ập tới.
Tạ Tiêu lo cho tôi, đã gắn thiết bị định vị trong điện thoại của tôi.
Thấy tín hiệu bất thường, anh lập tức báo cảnh sát.
Cảnh sát thấy tôi bị trói đứng trên mép vực, lập tức chạy tới cởi trói và đưa tôi tới nơi an toàn.
Cái chết của Hứa Dao Dao – chính là tự làm tự chịu.
Tổ điều tra cũng xác nhận toàn bộ đúng như lời tôi kể – cô ta tự ngã xuống.
Tạ Tiêu ôm tôi chặt cứng, mắt đỏ hoe, sợ hãi khẽ quát: “Từ giờ ra ngoài nhất định phải có người đi cùng, không được đi một mình nữa!”
Tôi gật đầu: “Vâng.”
Sau sự việc, cuộc sống dần trở lại yên bình.
Nhưng lần này, là bình yên thực sự – đầy hạnh phúc, đầy yêu thương.
[ TOÀN VĂN HOÀN ]