Khải Hoàn Trở Về, Ta Tiêu Diệt Cả Nhà Tra Nam

Chương 2



05.

Ta ôm Chiêu Chiêu, dẫn theo đại quân trở về Thẩm phủ.

Cửa phủ đóng chặt, chỉ có hai gã gia đinh đứng gác bên ngoài.

Thấy ta tới, bọn chúng hếch mặt lên, giọng điệu đầy khinh miệt:

“Lão gia và thừa tướng có lệnh, hôm nay phu nhân khiến Thẩm gia mất mặt trước toàn kinh thành, đặc biệt ra lệnh cho nô tài ở đây chờ phu nhân.”“Phu nhân phải quỳ trước cửa phủ suốt một ngày một đêm mới được phép vào.”“Lão gia còn nói, con gái đã gả đi rồi thì cũng như bát nước hắt ra ngoài. Nếu phu nhân dám đưa tiểu thư về nhà, sẽ bị gia pháp nghiêm trị.”

Ánh mắt hai tên nô tài lướt qua Chiêu Chiêu trong lòng ta, không hề có lấy nửa điểm tôn trọng, thậm chí còn lóe lên chút khinh bỉ.

“Phu nhân, bọn nô tài khuyên người một câu, tốt nhất là đưa tiểu thư trở về phủ Trung Nghĩa Hầu đi.”“Đừng vừa mới về đã chọc lão gia nổi giận, nếu không, phủ này, phu nhân đừng mong đặt chân vào nữa.”

Lập tức, đám tướng sĩ phía sau ta đồng loạt tiến lên.

Những người này đều là huynh đệ theo ta vào sinh ra tử, tận mắt chứng kiến ta ôm Chiêu Chiêu ra khỏi nơi địa ngục đó.

Nhìn thấy nha đầu ngày nào họ từng bế bồng, từng dỗ dành từ lúc còn nằm nôi đến khi tập đi, tập nói… Giờ đây, lại biến thành một thân tàn tạ đầy vết thương.

Bao năm qua, dù họ có bị địch quân vung đao chém rách da thịt trên chiến trường, cũng chưa từng rơi một giọt lệ.

Nhưng giây phút này, tất cả đều đỏ hoe đôi mắt.

Nghe những lời bọn hạ nhân Thẩm gia nói, nhìn thái độ vô liêm sỉ của chúng, những chiến tướng từng ngang dọc sa trường không ai có thể nhịn được nữa.

“Tướng quân! Xuất lệnh đi!”“Vì tiểu thư, lấy lại công bằng!”

Bọn họ lo ta vẫn còn mê muội Thẩm Dật, lo ta vì hắn mà tiếp tục nhẫn nhịn, cam chịu uất ức.

Nhưng bọn họ không biết rằng—Thẩm Dật trong lòng ta sớm đã không là gì nữa.

Giờ đây, điều duy nhất ta muốn chính là đạp đổ cả cái nhà súc sinh này!

Ta trầm giọng hạ lệnh:

“Bao vây Thẩm phủ, không để một kẻ nào sống sót!”“Giết sạch!”

Hai tên gia đinh trợn tròn mắt, không thể tin nổi ta lại thực sự dám nói ra những lời này.

Trong mắt chúng, phu nhân của Thẩm gia xưa nay yêu thừa tướng đến điên dại, đến mức sẵn sàng dâng hiến gia sản, phủ đệ vì hắn.

Chúng điên cuồng đập cửa, định chạy vào thông báo.

Nhưng đại quân phía sau ta đã ra tay.

Chỉ trong chớp mắt, đầu hai tên gia đinh đã lăn lông lốc trên đất!

Ta ngẩng đầu nhìn tấm biển lớn treo trước cổng phủ Thẩm.

Nhếch môi cười lạnh, ta giơ chân đạp mạnh.

“Rầm!”

Biển hiệu rơi xuống, vỡ thành hai nửa ngay trước mặt ta.

Ta giẫm lên chữ “Thẩm”, ôm Chiêu Chiêu thẳng bước tiến vào, ngay khi đại quân đã phá tan cổng lớn!

06.

Sau bao năm, ta lại một lần nữa đặt chân vào tướng quân phủ.

Trước mắt là một biển hoa bạt ngàn khoe sắc, rực rỡ dưới ánh nắng.

Trong khoảnh khắc đó, mắt ta đỏ rực, cơn giận đã dâng đến cực hạn, máu huyết toàn thân như sôi trào, cánh tay ôm Chiêu Chiêu cũng khẽ run lên.

Chiêu Chiêu bị dị ứng phấn hoa, nặng có thể dẫn đến ngạt thở mà chết!

Ta vội lấy áo choàng bọc chặt lấy Chiêu Chiêu, nhanh chóng vượt qua đám hoa.

Năm đó, Chiêu Chiêu suýt mất mạng vì dị ứng phấn hoa. Sau sự việc đó, ta đã hạ lệnh nhổ sạch toàn bộ hoa cỏ trong phủ, còn ra nghiêm lệnh—bất kỳ ai trồng hoa cỏ trong phủ, giết không tha!

Vậy mà giờ đây, cả phủ tướng quân đã biến thành một vườn hoa xa hoa lộng lẫy!

Những lão tướng theo ta năm xưa tức đến đỏ mắt:

“Tiểu thư bị dị ứng phấn hoa nghiêm trọng! Bọn cầm thú Thẩm gia này sao dám làm vậy?!”

Đúng vậy, bọn chúng sao dám?!

Vừa hưởng thụ vinh hoa phú quý do ta mang về, vừa dám bội nghịch mệnh lệnh của ta, hãm hại Chiêu Chiêu!

Rõ ràng năm đó, trước mặt ta, bọn chúng đã thề độc với trời, nói sẽ chăm sóc Chiêu Chiêu thật tốt.

Ta lạnh giọng ra lệnh:

“Nhổ sạch đám hoa này cho ta!”

Các tướng sĩ lập tức tiến lên.

Bỗng một giọng nữ chói tai vang lên:

“Xem ai dám! Đây là vườn hoa mà ca ca đã đích thân chăm sóc vì tẩu tẩu đấy!”

Một bóng dáng quen thuộc hiện ra—Thẩm Kiều.

Cái gọi là “tẩu tẩu” mà nàng ta nhắc đến, chắc chắn không phải ta.

Mà là biểu muội của Thẩm Dật, cũng chính là thiếp thất duy nhất trong phủ này.

Thẩm Kiều hếch cằm, giọng đầy khó chịu:

“Tẩu tẩu vừa mới về phủ đã làm loạn, muốn khiến cả nhà gà chó không yên sao?”“Có biết để tìm đủ trăm loại hoa này, ca ca đã tốn biết bao tâm tư và bạc không?”

Nàng ta nhìn thoáng qua Chiêu Chiêu trong lòng ta, như thể thấy thứ gì bẩn thỉu, lập tức lấy khăn tay che mũi, tỏ vẻ ghê tởm:

“Tẩu tẩu, ca ca đã hạ lệnh—tuyệt đối không được để con tiện nhân Thẩm Chiêu này bước vào cửa phủ!”“Con gái đã gả ra ngoài thì như bát nước hắt đi, dù có chết ở nhà chồng, Thẩm gia cũng không quản.”“Là nữ nhân gả vào Thẩm gia, tẩu tẩu phải tuân thủ quy tắc của nhà họ Thẩm!”“Hơn nữa, đừng quên, năm đó con tiện nhân này từng hạ dược hại Thái tử và Nhị tiểu thư! Nếu không phải Thái tử nhân từ không truy cứu, chỉ riêng chuyện ngu xuẩn đó cũng đủ để đánh chết ả rồi!”

Nực cười!

Một chữ ta cũng không tin!

Không ai hiểu tính tình Chiêu Chiêu hơn ta!

Thẩm Kiều hoàn toàn không nhận ra sát ý trong mắt ta ngày càng nồng đậm, vẫn tiếp tục thao thao bất tuyệt:

“Tẩu tẩu, nể tình người từng nuôi dưỡng ta, ta khuyên một câu—mau đưa con tiện nhân này về phủ Trung Nghĩa Hầu, rồi quỳ xuống trước cửa phủ sám hối đi!”“Còn nữa, phụ thân nói tẩu tẩu đã làm mất mặt Thái tử ở cổng thành, phải tự mình quỳ gối đến Đông cung cầu xin Thái tử tha thứ—”

“Chát!”

Ta vung tay tát thẳng vào mặt nàng ta!

Thẩm Kiều loạng choạng ngã ngồi xuống đất, ôm lấy gương mặt sưng đỏ, từ miệng trào ra máu tươi lẫn hai chiếc răng gãy.

Nàng ta trợn mắt hét lên:

“Võ Thanh Thu! Tiện nhân nhà ngươi dám đánh ta! Ngươi không sợ ta nói lại với phụ thân và ca ca sao—”

“Bốp!”

Ta đá mạnh vào bụng nàng ta!

Thẩm Kiều nặng nề va vào cột đình, vừa chạm đất đã ho sặc sụa, phun ra một búng máu lớn.

Khuôn mặt nàng ta tái mét, ánh mắt hiện lên vẻ kinh hãi.

Ta giẫm chân lên ngực nàng ta, cúi đầu, gằn từng chữ:

“Cái phủ này họ Võ, không phải họ Thẩm!“Năm đó là ta ngu muội, mắt mù lòng mù, không phân biệt được người hay súc sinh, mới đem cả cái lũ chó lợn nhà Thẩm các ngươi vào đây!”“Chiêu Chiêu bị dị ứng phấn hoa, trong phủ này ai ai cũng biết! Thẩm Dật cái loại cầm thú đó lại vì nịnh nọt ả trên giường, dám xem nhẹ tính mạng con gái ta—ngươi nghĩ ta còn sợ hắn sao?”“Ta hận không thể băm vằm hắn ra thành vạn mảnh ngay bây giờ!”

Ta đạp mạnh một cái!

Thẩm Kiều trợn tròn mắt, đồng tử co rút, cảm giác xương ngực vỡ vụn, đau đớn đến giãy giụa liên hồi.

Nàng ta liều mạng cầu xin:

“Tẩu tẩu… Tẩu tẩu tha mạng… Chuyện này không liên quan đến ta… Tẩu tẩu, ta là muội muội mà người nuôi lớn đấy! Ta và Chiêu Chiêu đã cùng nhau lớn lên bên người… Người không thể giết ta…”

Ồ? Thẩm Kiều vẫn còn nhớ, năm đó chính tay ta đã nuôi lớn nàng ta sao?

07.

Năm ta gả cho Thẩm Dật, Thẩm Kiều vừa mới chào đời, còn mẹ nàng ta vì sinh nở mà sức khỏe bị tổn hại nghiêm trọng.

Chính ta—một tân nương vừa bước vào nhà chồng—là người đã thay mẹ nàng ta chăm sóc nàng.

Thậm chí, ngay cả khi mang thai Chiêu Chiêu, ta vẫn luôn mang Thẩm Kiều theo bên mình.

Nàng ta chỉ hơn Chiêu Chiêu một tuổi, hai đứa trẻ lớn lên cùng nhau dưới sự chăm sóc của ta. Chiêu Chiêu yêu quý nàng ta còn hơn cả ta, lúc nào cũng ríu rít chạy theo sau gọi “cô cô” bằng giọng non nớt.

Bất kể có thứ gì ngon hay đẹp, Chiêu Chiêu đều nâng niu dâng lên cho nàng ta đầu tiên, dù rằng phần của nàng ta vốn đã có sẵn.

Vậy mà nàng ta lại có thể cùng những kẻ đó hãm hại, tra tấn và nhục mạ Chiêu Chiêu!

Không thể tha thứ!

Ta cúi xuống, nhìn Thẩm Kiều, lạnh lùng nói:

“Thẩm Kiều, ta từng coi ngươi như con ruột mà đối đãi.”“Nhưng chính ngươi mới là kẻ vong ân bội nghĩa, kẻ trở mặt cắn chủ! Nếu có kẻ đáng chết, thì đó phải là ngươi!”

“Không… Tẩu tẩu! Đừng giết ta…!”

Rắc!

Ta dồn sức đạp mạnh xuống. Tiếng cầu xin của nàng ta lập tức bị cắt đứt.

Đôi mắt trợn trừng, bàn tay nàng ta còn bấu chặt lấy ủng chiến của ta, miệng há ra như muốn nói gì đó, nhưng hơi thở đã tắt hẳn.

“Kiều Kiều! Con gái của ta—!”

Một tiếng gào thê lương vang lên từ xa.

Ta ngẩng đầu, liếc nhìn—là mẹ ruột của Thẩm Kiều, bà ta đã nghe tin chạy tới.

Khi nãy, lúc ta tát Thẩm Kiều, ta đã thoáng thấy một nha hoàn lén lút rời đi.

Tốt thôi. Đỡ phải tốn công tìm kiếm bọn chúng.

Lúc này, trong lòng ta, một giọng nói run rẩy cất lên:

“Mẫu thân… Là mẫu thân phải không?”

Chiêu Chiêu?!

Ta cúi đầu, thấy nàng run rẩy níu lấy vạt áo ta, đôi mắt hoảng hốt ngước lên nhìn ta, giọng yếu ớt nghẹn ngào:

“Là mẫu thân … Nhất định là mẫu thân … Chiêu Chiêu ngửi được mùi hương trên người người…”“Mẫu thân … Mẫu thân đến cứu Chiêu Chiêu rồi…”

Ta chỉ cảm thấy trái tim như bị ai đó bóp nghẹt.

“Mẫu thân … Chiêu Chiêu đau lắm… Đau lắm…”

Giọng nàng càng lúc càng nghẹn lại, từng chữ đều như lưỡi dao cắt vào da thịt ta.

Ta cảm giác như có ai đó đang sống sờ sờ xé nát lồng ngực ta, đau đến không thở nổi.

Đều là lỗi của ta!

Là ta ngu xuẩn không nhìn rõ lòng người!

Là ta tin nhầm kẻ cặn bã!

Là ta đã đẩy con gái mình vào địa ngục!

“Kiều Kiều! Con gái ta—!”

Thẩm phu nhân nhào tới, ôm lấy thi thể của Thẩm Kiều, gào khóc xé lòng.

Bà ta tru tréo, giọng khàn đi vì phẫn hận:

“Võ Thanh Thu, tiện nhân nhà ngươi! Cả ngày lăn lộn trong đám nam nhân, ngươi còn dám giết Kiều Kiều của ta—!”“Ta muốn ngươi chết! Muốn ngươi và con tiện nhân ngươi ôm trong lòng phải chết để chôn cùng Kiều Kiều—!”

Nghe thấy giọng bà ta, Chiêu Chiêu đột nhiên rụt sâu vào lòng ta, cả người run rẩy kịch liệt, miệng lắp bắp cầu xin:

“Tổ mẫu… Con không có trộm thơ của muội muội… Là muội muội lấy trộm sổ ghi chép của con…”“Những bài thơ đó… Là con viết cho mẫu thân, để gửi đến biên cương… Tổ mẫu, xin người đừng đánh nữa, roi mây đau lắm…”

“Tổ mẫu… Nước trong hồ lạnh lắm… Toàn là băng vụn… Con không có đẩy muội muội xuống… Là muội muội kéo con cùng ngã…”“Xin bà… Xin bà cứu con… Con sắp không chịu nổi nữa rồi…”

“Tổ mẫu … Con không hạ dược cho muội muội và Thái tử… Là con vô tình nhìn thấy bọn họ ở trong phòng thân mật…”“Con không có tư tình với ai cả… Bọn họ vu oan cho con…”“Con không nhận tội! Các người không thể ép con! Không thể…”

“Mẫu thân ơi… Mẫu thân ơi…”

“Mẫu thân, mau về cứu con… Đóng đinh trên giường đau lắm… Kẹp ngón tay đau lắm… Roi tẩm muối cũng đau lắm…”

Ta cứng đờ cả người.

Từng câu từng chữ của Chiêu Chiêu như một thanh đao sắc bén đâm vào tim ta, đau đớn đến mức ta suýt ngã quỵ xuống đất.

Mười năm…

Suốt mười năm qua, con bé đã phải chịu bao nhiêu đau đớn, bao nhiêu oan khuất?!

“Võ Thanh Thu! Ta muốn giết ngươi!”

Một tiếng thét sắc lạnh vang lên.

Thẩm phu nhân lao về phía ta, rút trâm cài trên đầu, nhằm thẳng vào ta đâm tới!




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.