Khi Chính Thất Không Còn Nhịn Nữa

1



1.

Tề Tư Niên hồi nhỏ theo đại sư học thư pháp, có một người sư huynh. Lúc anh khó khăn nhất, người sư huynh đó đã giúp đỡ rất nhiều. Thế nên khi sư huynh qua đời, anh lập tức bay tới ngay.

Một tuần sau, anh mang về một cô gái mồ côi — con gái của sư huynh, cô bé gọi anh là chú nhỏ. Anh nuôi con bé hai năm. Năm con bé mười tám tuổi, sau một trận rượu, nó đột nhiên tỏ tình: “Chú nhỏ, con thích chú.”

Gương mặt Tề Tư Niên lạnh tanh, anh ấn đầu con bé vào bồn nước, hỏi: “Tỉnh táo chưa?”

Anh nói với tôi: “Nếu biết con bé có tâm tư đó với anh, anh đã không nhận nuôi nó.”

Tôi mỉm cười gật đầu: “Em đương nhiên là tin anh rồi.”

Nhưng anh vẫn sợ tôi nghĩ ngợi, ngay ngày hôm sau đã tống con bé ra nước ngoài, còn hứa sẽ không bao giờ để nó quay lại. Ai cũng nói Tề Tư Niên tuyệt tình.

Nhưng họ không biết, ngay sau khi tiễn con bé đi, anh đã gọi điện cho bạn bè ở nước ngoài:

“Chăm sóc cô ấy cho tốt, đừng để cô ấy chịu khổ hay bị thương. Bảo cô ấy cứ ngoan ngoãn đi, khi nào rảnh tôi sẽ sang thăm.”

Người bạn không hiểu: “Đã không nỡ như thế, sao còn gửi đi?”

Tề Tư Niên rít một hơi thuốc, giọng trầm đục: “Tôi không dám cược, tôi sợ Ninh Yên mà điên lên sẽ làm hại cô ấy.”

Người bạn không tin: “Làm gì đến mức đó? Nói đi nói lại thì cậu vẫn không nỡ bỏ Ninh Yên thôi, dù sao hai người cũng bên nhau bao nhiêu năm rồi.”

Tề Tư Niên nhếch môi đầy mỉa mai, không nói thêm gì nữa.

Trong mắt mọi người, Ninh Yên là sự tồn tại ngoan ngoãn, phục tùng nhất. Nhưng chỉ có Tề Tư Niên biết, cô ấy đáng sợ đến mức nào.

2.

Thế là anh gửi cô gái anh trân trọng nhất ra nước ngoài, đồng thời bắt đầu ngoại tình để đánh lạc hướng tôi. Hai năm qua, anh bay sang đó không biết bao nhiêu lần. Cô bé kia càng được nuôi nấng càng kiêu kỳ, càng gan lỳ. Thậm chí còn bắt đầu khiêu khích tôi.

Hôm nay là sinh nhật tôi. Cô ta nhắn tin:

【Thím nhỏ, sinh nhật vui vẻ nhé.】

【Nhưng tôi thấy khó chịu trong người quá, tôi muốn chú nhỏ sang đây với tôi.】

【Thím đoán xem, chú ấy sẽ chọn thím hay chọn tôi?】

Hôm nay là sinh nhật tôi. Tề Tư Niên nói anh phải ra nước ngoài công tác.

“Đợi anh làm xong việc sẽ bù đắp cho em, muốn quà gì cứ nói, anh mang về cho.”

Tề Tư Niên mới tuyển một cô trợ lý mới, tính cách hừng hực, quyến rũ và lẳng lơ. Cô ta nện gót giày cao gót, chẳng thèm gõ cửa, cứ thế bấm mật mã xông thẳng vào nhà. Ánh mắt cô ta quét qua tôi, đầy vẻ khinh miệt và coi thường.

“Chào phu nhân, tôi đến thu xếp hành lý cho Tề tổng.”

Chẳng cần tôi trả lời, cô ta cứ thế đi thẳng vào trong. Nhưng khi đi ngang qua tôi, cô ta đảo mắt rồi dừng bước.

“Phu nhân, cô lên lầu giúp tôi một chuyến được không? Lấy bộ đồ thứ ba và thứ năm ở ngăn tủ giữa ấy. Còn đồ lót thì lấy mấy cái tôi mới mua, trong ngăn kéo thứ hai, chắc phu nhân tìm được nhỉ?”

Cô ta mỉm cười nhẹ nhàng, khom lưng xoa đầu gối: “Tôi cũng chẳng muốn phiền phu nhân đâu. Nhưng Tề tổng xấu xa quá, bắt người ta quỳ cả đêm, đến giờ đầu gối tôi vẫn còn sưng này.”

Tôi lặng lẽ nghe, tay vẫn cầm những đóa hồng rực rỡ. Chiếc kéo sắc lẹm cắt ngang thân cành. Cắt quá tay rồi, trông thật xấu xí, chẳng còn chút thẩm mỹ nào. Tôi tiếc nuối thở dài, ném bông hoa vào thùng rác. Đặt kéo xuống, tôi nở nụ cười dịu dàng với cô ta.

“Tề Tư Niên nói còn một bản hợp đồng cần mang theo, tôi không biết cái nào, cô đi cùng tôi lấy nhé?”

Phản ứng của tôi khiến cô ta nhíu mày, lộ rõ vẻ khó chịu. Tôi cúi đầu:

“Thôi vậy, chắc cô cũng không biết đâu, để tôi gọi điện hỏi anh ấy.”

“Làm sao tôi không biết được? Việc của Tề tổng đều do tôi quản cả.” Cô ta vênh mặt lên, “Dẫn tôi đi.”

“Được.”

Tôi dẫn cô ta đi xuống tầng hầm.

“Đây là đâu? Làm gì có chuyện để hợp đồng ở đây?”

“Đây là phòng tối để rửa ảnh. Hai hôm trước Tề Tư Niên mang hợp đồng vào đây, ở trên bàn đằng kia kìa, cô xem đi.”

Người đàn bà đó không chút phòng bị bước vào. “Đèn ở đâu…”

Cô ta còn chưa dứt lời, tôi đã nhìn chằm chằm vào bóng lưng cô ta, lạnh lùng đóng sập cửa lại. “Rầm!”

“Cô làm gì thế? Ninh Yên, cô định làm gì? Thả tôi ra!”

Giọng tôi bình thản đến lạ lùng: “Nếu đã vất vả thế thì nghỉ ngơi hai ngày đi. Hai ngày này đừng xuất hiện trước mặt ai nữa.”

3.

Tin nhắn của cô gái kia vẫn còn nằm trong hộp thoại. Tôi cầm điện thoại lên, trả lời:

【Tề Tư Niên không sang được đâu. Quậy phá vừa thôi, đừng để bản thân mất mạng.】

Trả lời xong, tôi chặn rồi xóa luôn. Tiếp đó, tôi bấm số của Tề Tư Niên.

“Alo, A Yên…”

“Cô trợ lý của anh, tôi nhốt lại rồi.”

Trong phút chốc, đầu dây bên kia im lặng như chết. Năm giây sau, Tề Tư Niên gầm lên:

“Cô đã làm gì cô ấy? Ninh Yên, cô đã làm cái quái gì hả?”

Tôi thong thả nghịch con d a o gọt hoa quả trên tay.

“Yên tâm, vẫn còn la hét được, anh muốn nghe không? Ồ, bên dưới này không có sóng, xuống đó là anh không nghe được đâu. Để tôi thuật lại nhé, cô ta nói anh sẽ không tha cho tôi, nói là khi anh phát hiện ra chắc chắn sẽ giếc tôi.”

Câu nói đó dường như đã chạm vào dây thần kinh nào đó của Tề Tư Niên. Anh lại gầm lên một lần nữa: “Ninh Yên!”

Tôi bật cười thích thú: “Thật ra, tôi cũng muốn hỏi anh. Tề Tư Niên này, nếu tôi giếc cô ta, anh sẽ báo cảnh sát bắt tôi, hay sẽ giúp tôi chôn x á k đây?”

“Ninh Yên, A Yên, anh sai rồi!” Giọng Tề Tư Niên run rẩy, nhưng anh cố ép cảm xúc xuống, dịu giọng nài nỉ: “Anh đang trên đường về rồi, em đợi anh, đừng làm chuyện dại dột. A Yên, tất cả là lỗi của anh, anh không đi đâu hết, anh ở nhà đón sinh nhật với em, anh nấu mì trường thọ cho em…”

“Anh vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi. Trả lời đi, anh chọn làm người tố giác, hay làm đồng phạm?”

Giọng tôi nhẹ nhàng, trầm thấp. Tiếng thở của Tề Tư Niên từ dồn dập chuyển sang bình ổn dần. Anh hít một hơi thật sâu, rồi thầm thì như tiếng rên rỉ: “Anh làm đồng phạm của em.”

4.

Chưa đầy nửa giờ sau, Tề Tư Niên đã phóng xe bán sống bán chết về nhà. Anh thở hổn hển, chẳng thèm liếc tôi lấy một cái mà lao thẳng xuống phòng tối.

Ngay khi cửa mở, người đàn bà kia khóc lóc định nhào vào lòng anh. Tề Tư Niên dứt khoát lách người sang một bên, mặc cho cô ta ngã sóng soài trên đất.

“Tề tổng, cô ta…”

“Câm miệng!” Ánh mắt Tề Tư Niên hung dữ, nghiến răng nghiến lợi: “Chuyện hôm nay nuốt trôi vào bụng cho tôi. Cô mà dám hé răng nửa lời, tôi sẽ không tha cho cô đâu.”

Cô ta không thể tin nổi: “Tề tổng, anh nói gì cơ? Là cô ta vô duyên vô cớ nhốt tôi, tôi không cần biết, tôi phải báo cảnh sát bắt cô ta…”

Cô ta như phát điên định xông ra ngoài, nhưng bị Tề Tư Niên với gương mặt lạnh lùng giữ chặt lại. Tôi “chậc” một tiếng, khoanh tay tựa vào tường.

“Hay là giếc quách đi cho rồi, tôi ra tay, anh đào hố. Cứ chôn ở sân sau ấy, cái cây đó đang thiếu chất, chẳng lớn nổi.”

Tôi nói năng nhẹ tênh, như thể đang bàn chuyện cơm bữa. Tề Tư Niên im lặng hồi lâu.

Cuối cùng, người đàn bà kia dường như đã nhận ra điều gì đó, cô ta bắt đầu run rẩy, trong cổ họng phát ra tiếng nức nở, sự kinh hoàng trong mắt không tài nào che giấu được.

Tề Tư Niên hít một hơi sâu, ánh mắt lạnh băng: “Tôi sẽ đưa cho cô một số tiền để cô rời đi. Cô nên biết, chuyện hôm nay dù cô có báo cảnh sát cũng chẳng có bằng chứng gì đâu.”

Tề Tư Niên tiễn cô ta đi. Lúc đến thì rực rỡ như công khổng xòe đuôi, lúc đi thì bước chân đã lảo đảo không vững. Tôi mỉm cười, ngồi lại vào chỗ cũ, tiếp tục cắm hoa.

5.

Tề Tư Niên quay lại rất nhanh, trên mặt cố nặn ra một nụ cười hiền hòa.

“Đói không? Muốn ăn gì nào? Hay để anh đón Viêm Viêm về, chúng ta cùng đi chơi nhé? Nhà ba người chúng ta lâu lắm rồi chưa đi cùng nhau.”

“Nếu em không muốn ra ngoài thì để anh đi mua thức ăn, chúng ta nấu ở nhà. Anh vào bếp xem còn gì không.”

Anh quay người định đi, tôi thản nhiên lên tiếng: “Điện thoại anh kêu kìa. Kêu nhiều lần rồi, không nghe sao?”

Tề Tư Niên khựng lại: “Chuyện công việc thôi, không sao. Hôm nay anh chỉ ở bên em.”

“Lại kêu rồi, nghe đi.”

“Không cần…”

“Điện thoại tôi cũng kêu này, để tôi xem…”

Nhưng tôi còn chưa kịp cầm điện thoại lên, Tề Tư Niên đã lao tới giật phắt lấy. Tôi nhìn anh, không chút cảm xúc:

“Giật cái gì? Sợ cái gì? Cuống cái gì?”

Cơ mặt Tề Tư Niên căng cứng, toàn thân anh đều gồng lên. “Em biết rồi.”

Tôi cắm bông hoa cuối cùng vào bình, rồi đẩy bình hoa ra chính giữa bàn ăn.

“Biết cái gì? Biết anh đưa Đàm Thanh Thanh ra nước ngoài thực chất là để bảo vệ cô ta? Biết mỗi lần anh ra nước ngoài thực chất là đi thăm cô ta? Biết cô ta thoát y quyến rũ anh mà anh không động vào thực chất là vì không nỡ?”

Tôi lôi điện thoại của anh từ trong túi ra. Chuông lại reo. Tôi bấm nghe.

Tiếng khóc không chút giúp đỡ của cô gái kia truyền đến: “Chú nhỏ, hình như có ai vào nhà rồi, con phải làm sao đây? Con sợ quá!”

Lập tức, hơi thở của Tề Tư Niên nghẹn lại: “Thanh Thanh…”

Giọng nói chan chứa tình cảm, lo lắng và hoảng loạn đến thế. Nhưng tôi không cho anh cơ hội nói thêm, cúp máy ngay lập tức. Tề Tư Niên trừng mắt nhìn tôi trân trân. Dường như đã hạ quyết tâm, anh quay người định rời đi.

Thế là tôi nói: “Nếu cô ta thực sự xảy ra chuyện gì, cách xa như thế, anh không cứu kịp đâu. Chi bằng tôi cho anh một cơ hội nhé. Soạn một bản ly hôn khiến tôi hài lòng, tôi sẽ ly hôn với anh.”

6

Tôi đã nói trắng mọi chuyện với Tề Tư Niên.

Thế là anh không còn gì phải dè chừng nữa, lập tức vội vã ra nước ngoài.

Tôi chỉnh trang lại bản thân rồi đến nhà cũ đón Viêm Viêm.

Ông cụ đã đồng ý với tôi, hôm nay để Viêm Viêm ở với tôi.

Thằng bé vui cực kỳ, ở trong điện thoại ríu ra ríu rít suốt, giục tôi mau qua.

Lúc tôi đang đứng ngoài cửa chờ Viêm Viêm đi ra, Tề Mộ Viễn đột nhiên trở về.

“Anh cả.”

Anh ấy gật đầu.

“Đợi Viêm Viêm à?”

“Vâng.”

“Cô có thể vào trong ngồi đợi, ông nội sẽ không làm khó cô đâu.”

Tôi cười lắc đầu.

“Không sao đâu.”

Con người phải biết tiến biết lùi, hiểu chừng mực, không thể được voi đòi tiên.

Những năm qua, có lẽ vì tôi ngoan ngoãn thuận theo, cũng có lẽ vì tôi chưa từng gây chuyện, nên thái độ bên nhà cũ với tôi đã dần dịu đi.

Nhất là ông cụ.

Ông không còn khắt khe kiểm soát thời gian tôi và Viêm Viêm ở bên nhau nữa.

Thậm chí có lúc tôi đưa Viêm Viêm về, ông còn nói: “Rảnh thì ở lại ăn bữa cơm.”

Tuy tôi chưa từng ở lại, nhưng đó là một tín hiệu.

Một tín hiệu nói cho tôi biết, tôi đang dần được chấp nhận.

Tạm biệt Tề Mộ Viễn xong, tôi dẫn Viêm Viêm đến khu vui chơi.

Chơi một trận thật đã, lại dẫn thằng bé đi ăn món nó muốn ăn, tận hứng rồi mới về nhà.

“Mẹ sẽ đi khoảng một hai tháng, trước Tết sẽ về.”

“Vậy mẹ đi chơi hay đi làm?”

Người bé tí, vừa mở miệng lại như đang nói chuyện của người lớn, lần nào nghe cũng khiến tôi bật cười.

Tôi véo nhẹ mũi thằng bé.

“Một nửa một nửa, mẹ đến một sơn trang, ở đó có chỗ nung gốm, mẹ làm một con mèo nhỏ mang về cho con nhé?”

Viêm Viêm gật đầu.

Gật xong lại hỏi: “Nung gốm là gì ạ?”

Tôi tìm một đoạn video mở cho thằng bé xem.

Mắt nó sáng lấp lánh.

“Lần sau mẹ có thể đưa con đi không?”

“Tất nhiên là được.”

Tôi nhẹ nhàng vỗ về nó, chẳng mấy chốc thằng bé đã ngủ mất.

Không khóc không quấy, không vô lý làm ầm lên, cũng không cần tôi phải giải thích quá nhiều.

Nó được dạy dỗ rất tốt.

Cho dù mẹ của nó không được nhà họ Tề chấp nhận, cũng sẽ không có ai nói với nó rằng phải coi thường mẹ, xa lánh mẹ hay khinh rẻ mẹ.

Viêm Viêm có cuộc sống của Viêm Viêm.

Bố mẹ có cuộc sống của bố mẹ.

Cụ cố cũng có cuộc sống của cụ cố.

Đó vốn là một chuyện bình thường đến không thể bình thường hơn.

Giống như con người cần ăn cơm, cần ngủ, cần đi vệ sinh.

Tại sao phải nghĩ xem có chấp nhận hay không, có buồn hay không?

Tôi chưa từng nghĩ, sẽ có một ngày một đứa trẻ lại có thể gánh đỡ cảm xúc cho tôi.

Nhưng thằng bé thật sự đã làm được.

Hết chuyện này đến chuyện khác, từng việc từng việc, nó khiến tôi hiểu ra rằng, không có nhiều chuyện đáng để người ta phải đau đến xé lòng xé phổi như thế.

7、

Sau khi đưa Viêm Viêm về nhà cũ, tôi quay về biệt thự một chuyến.

Người phụ trách thu dọn đã bắt đầu sắp xếp rồi.

Tôi chỉ mang theo những giấy tờ quan trọng.

Trước khi đi, tôi đưa cho dì giúp việc một phong bao lì xì.

“Bên chỗ bà Kỷ tôi đã nói xong rồi, dọn dẹp xong dì có thể qua đó luôn.”

“Cô Ninh, cảm ơn cô.”

Tài xế đưa tôi ra sân bay.

Trên xe, tôi báo với anh ta: “Sau chuyến này anh không cần đến chỗ tôi báo cáo nữa.

Lương của anh đi từ tài khoản công ty, sau này có sắp xếp gì thì anh liên lạc với Tề Tư Niên.”

Xử lý xong hết mọi chuyện, tôi lên máy bay bay đến Nam Thành.

Cùng lúc đó, Tề Tư Niên đưa Đàm Thanh Thanh đến bệnh viện.

Đàm Thanh Thanh bị hoảng sợ, cảm xúc cực kỳ không ổn định.

Tề Tư Niên chỉ cần rời khỏi nửa bước, cô ta sẽ mất khống chế mà hét ầm lên.

Cô ta vừa chảy nước mắt vừa tái mét mặt.

“Chú nhỏ, chú lại định bỏ con lại một mình nữa sao?”

Chỉ trong nháy mắt, Tề Tư Niên đã không bước nổi nữa.

Bạn anh nói: “Nếu cậu thật sự không yên tâm, đưa luôn cô ta về nước chẳng phải xong rồi sao.”

Tề Tư Niên rít mạnh một hơi thuốc.

“Cậu còn nhớ thằng Hai nhà họ Lý không?”

“Thằng con út nhà họ Lý? Chẳng phải nó sợ cậu chết khiếp à?”

Tề Tư Niên lắc đầu.

“Nó không phải sợ tôi.”

“Hả?”

“Tay nó cũng không phải do tôi đâm xuyên.”

“Nhưng mà…”

Nhưng ai ai cũng nói Tề Tư Niên là một kẻ điên.

Mới mười chín tuổi đã dám cầm dao, ghim thẳng tay người khác xuống mặt bàn.

Bị ép đến đường cùng, ngay cả gi/ế/t người anh cũng dám.

Nhưng có ai thật sự nhìn rõ cảnh tượng đêm hôm đó?

Bọn họ không biết, người cầm dao đêm ấy là Ninh Yên.

Là cô xông vào, chộp lấy tay thằng Hai nhà họ Lý ấn xuống bàn, rồi nâng tay hạ dao, một nhát cắm xuống.

Toàn bộ quá trình còn chưa đến năm giây.

Nhanh đến mức tiếng kêu thảm của thằng Hai nhà họ Lý còn chậm mất nửa nhịp.

Ninh Yên là một người lòng dạ rất độc.

Trông cô dịu dàng mềm mỏng, như thể chẳng có tính khí gì.

Nhưng cô có thù tất báo.

Tề Tư Niên không hề nghi ngờ, nếu hôm qua anh không quay về, Ninh Yên cho dù chưa đến mức lấy mạng người, ít nhất cũng sẽ khiến người phụ nữ kia đổ máu.

Cho nên, anh làm sao dám, làm sao dám để Thanh Thanh về nước.

“Nhưng tại sao chứ? Thằng Hai nhà họ Lý đã làm gì mà Ninh Yên phải đâm xuyên tay nó?”

Một câu hỏi buột miệng của bạn anh khiến Tề Tư Niên cứng người.

Trong căn phòng tối mờ, tất cả mọi người đều đang cười.

Anh bị người ta giữ chặt tứ chi, ép nằm sấp trên mặt đất.

Thằng Hai nhà họ Lý tháo dây lưng quần, trên mặt đầy vẻ ngông cuồng và ác ý.

“Khát không? Cậu đây ban cho mày chút để uống.”

…………

Tề Tư Niên siết chặt đầu thuốc lá còn đang cháy trong lòng bàn tay.

Anh khó chịu kéo cổ áo, hít sâu một hơi.

“Vì sao không quan trọng, tôi sẽ không đem Thanh Thanh ra đánh cược.”

8、

Tôi chậm rãi đi lên con đường nhỏ, bước từng bậc đi lên.

Chẳng bao lâu đã nhìn thấy mấy đứa trẻ.

Mỗi đứa cầm một cây gậy trong tay, có đứa còn buộc dây ở hai đầu rồi đeo sau lưng.

Tôi từng hỏi Lâm Nguyện, bọn nhỏ đang làm gì.

Lâm Nguyện đầu cũng không ngẩng lên: “Đi tuần làng đấy, hồi nhỏ các cậu không chơi trò này à?”

Mấy đứa nhỏ kia cũng nhìn thấy tôi.

Chúng vèo vèo chạy tới.

“Chị là ai?”

Đứa nào cũng ưỡn n.g.ự.c, ngẩng đầu lên, khí thế đầy mình.

Tôi nhướng mày, đang định lên tiếng.

Đứa trẻ phía sau vội vàng kéo đứa vừa mở miệng lại.

“Đây là trưởng thôn.”

………………

Tôi cạn lời.

“Tôi không phải trưởng thôn!”

“Chỗ chúng tôi cũng không phải là thôn.”

Tuy gọi là thôn Đào Hoa, nhưng thật ra đây là một sơn trang hoạt động vì mục đích kinh doanh.

Hướng đến nhóm người muốn trốn khỏi sự ồn ào của thành phố, quay về với cuộc sống điền viên tốt đẹp.

Lúc đầu khi Lâm Nguyện mời tôi góp vốn, tôi thật sự không hiểu.

“Kiếm ra tiền sao?”

“Ai sẽ đến?”

Nhưng sự thật chứng minh, người đến còn nhiều hơn tôi tưởng rất nhiều.

Có người dắt theo cả gia đình, có người đi cùng người yêu, cũng có người đi một mình.

Họ có thể chọn ở riêng một tiểu viện, cũng có thể ghép phòng với người khác.

Họ có thể tự nhốt mình trong phòng cả ngày không bước ra ngoài, cũng có thể khiến bản thân bận rộn như đang lao động cải tạo.

Có thể tự nấu ăn, cũng có thể ăn nhà ăn.

Có thể xuống ruộng trồng rau, xuống sông bắt cá, cũng có thể lên núi hái quả, ngắm mặt trời mọc.

Bạn có thể thanh cao nhã nhặn, cũng có thể dân dã bình thường.

Giống như trong Đào Hoa Nguyên Ký, chỉ là thôn Đào Hoa thì có thu phí.

Lâm Nguyện đã xây dựng nên một ngôi làng.

Cho một nhóm người một nơi để tạm thời trốn khỏi hiện thực, buông xuống tất cả.

Khá tốt, cũng rất có ý tưởng.

“Nhưng tại sao cô lại tìm tôi?”

“Vì cô rảnh, cô có tiền.”

“Tôi? Một bà nội trợ thôi, cô đánh giá tôi cao quá rồi.”

Cô ấy lại cười như đã hiểu rõ.

“Tôi là tổng quản nội vụ của nhà họ Tề mà, bao nhiêu tiền được chuyển vào tài khoản của cô mấy năm nay, tôi biết rõ hơn ai hết. Dù số tiền ấy với nhà họ Tề chỉ là chín trâu mất một sợi lông, nhưng cũng đủ để cô sống sung túc cả đời.”

“Đúng vậy, sống sung túc cả đời, vậy tại sao tôi còn phải mạo hiểm đi đầu tư cái gì?”

Khi ấy, câu hỏi đó của tôi đã khiến Lâm Nguyện, người luôn ứng đối rất thong dong, im lặng rất lâu.

Cuối cùng cô ấy nói: “Cảm giác, tôi cảm thấy cô sẽ đồng ý với tôi.”

Cứ vô duyên vô cớ như vậy, thế mà tôi thật sự đồng ý với cô ấy.

Cô ấy là trợ lý đặc biệt của Tề Mộ Viễn, theo anh ấy rất nhiều năm, tôi và cô ấy cùng lắm chỉ coi như quen biết gật đầu chào.

Nhưng vào năm đó, khi tôi chân trần chạy đến nhà cũ, muốn cầu xin bọn họ trả Viêm Viêm lại cho tôi, chính cô ấy đã đưa cho tôi một đôi giày.

Còn nói với tôi: “Cô rảnh quá rồi, rảnh đến mức thế giới của cô chỉ lớn bằng bàn tay, đi tìm chuyện gì đó mà làm đi.”

7、

Sáu giờ sáng, trời vừa hửng sáng.

Tôi buộc tóc đuôi ngựa, mặc đồ lao động rồi đi ra ngọn núi phía sau.

Nhưng có người còn đến sớm hơn tôi.

Vừa nhìn thấy tôi, cô ấy đã nhảy dựng lên, cười tươi rói rồi vẫy tay với tôi.

“Chị Ninh.”

“Sao sớm vậy?”

Cô ấy vội vàng lấy ra một túi đất nhỏ.

“Biết chị tới nên em mang cho chị xem thử, loại đất này thế nào?”

Tôi nhúm một ít, xoa xoa giữa đầu ngón tay, rồi đưa lên mũi ngửi.

“Đây là đất đỏ ở sườn tây nhỉ, hàm lượng sắt khá cao, nung lên sẽ ngả màu đỏ nâu.”

Kỳ Kỳ gật đầu, ghi lại.

Tôi lại xem từng mẫu khác mà cô ấy tìm được, đúng là đã bỏ công không ít.

“Không tệ, hôm nay tôi dạy em phối đất nhé?”

“Vâng ạ!”

Kỳ Kỳ cũng là khách trong thôn, đồng thời còn theo học làm gốm với thầy Trần, học phí là 1888.

Có lần thầy Trần xin nghỉ, tôi đã thay ông dạy cô ấy một buổi.

Những lúc rảnh tôi sang đây, cô ấy cũng luôn đi theo sau tôi.

Là một cô bé khá tĩnh tâm được.

Vào đến phòng làm việc, ở giữa là hai chiếc bàn gỗ lớn, trên bàn bày các mẫu đất sét màu sắc khác nhau.

Tôi lấy từ trên giá xuống năm chiếc vò gốm.

“Đây là đất nền tiêu chuẩn tôi từng lấy từ năm nơi trong thôn, đã được phơi khô, nghiền nhỏ, rồi sàng qua.”

“Tính cách của đồ gốm được quyết định ngay từ lúc đất bắt đầu pha trộn.”

Tôi vừa nói vừa lấy cân và bát nhỏ, bắt đầu phối tỷ lệ.

“Ấm trà cần độ thoáng khí tốt, vậy phải cho thêm một ít đất có tính cát.”

“Bình hoa muốn mịn và nhẵn thì phải dùng nhiều đất sét hơn.”

Trộn đều, thêm nước, khuấy lên.

Nhịp độ chậm rãi, không gấp không vội, nhưng lại có thể khiến con người trong thời gian ngắn nhất bình tâm trở lại.

Suốt cả buổi sáng, tôi và Kỳ Kỳ đều vùi ở trong phòng làm việc.

Cho đến khi Lâm Nguyện xuất hiện, gõ gõ cửa.

“Ăn cơm thôi.”

8、

“Sao cô lại tới đây?”

Lâm Nguyện ngáp một cái.

“Đi xuyên đêm tới.”

………………

“Ý tôi là tại sao cô lại đột nhiên qua đây, không phải hỏi cô tới lúc nào.”

“Tôi nghỉ việc rồi.”

“Cô…”

“Tôi tỏ tình với anh ấy, anh ấy giả vờ như không nghe thấy. Chẳng còn gì thú vị nữa, tôi không làm nữa!”

“Tề Mộ Viễn?”

“Đừng nói là cô không nhận ra tôi thích anh ấy nhé? Cả thế giới đều biết tôi thích anh ấy mà!”

………………

………………

Lâm Nguyện lải nhải một tràng, như đổ đậu vậy.

Một chuỗi thông tin nổ tung đến mức khiến tôi choáng váng.

Nhất thời không biết phải mở miệng thế nào.

Thế là Lâm Nguyện tự mình nói tiếp.

Cô ấy và Tề Mộ Viễn là bạn đại học, từ thời đại học cô ấy đã thích anh.

Lần đầu tiên tỏ tình là ở tiệc sinh nhật, cô ấy ghé sát tai Tề Mộ Viễn, nói: “Tôi thích anh.”

Khoảng cách gần như thế, vậy mà Tề Mộ Viễn lại ngơ ngác quay đầu, hỏi: “Cô nói gì? Tôi không nghe rõ.”

Lần thứ hai tỏ tình là vào năm tốt nghiệp, cô ấy ôm hoa đứng dưới lầu nhà Tề Mộ Viễn.

Cô ấy gọi điện cho Tề Mộ Viễn, bảo anh xuống lầu, Tề Mộ Viễn nói: “Xuống ngay.”

Nhưng Lâm Nguyện đợi suốt một đêm, Tề Mộ Viễn vẫn không xuống.

Hôm sau anh chỉ hời hợt nói: “Tối qua cô tìm tôi có chuyện gì? Tôi ngủ quên mất.”

Khoảnh khắc ấy Lâm Nguyện đã hiểu ra rồi.

Tề Mộ Viễn biết cô ấy thích anh, nhưng anh không muốn chọc thủng lớp giấy ấy.

Vậy thì cứ thế thôi.

Là bạn học, là bạn bè, là sếp và nhân viên.

Nhưng con người lúc nào cũng không cam lòng.

Thế nên mới có lần thứ ba này.

Cô ấy dìu Tề Mộ Viễn đã say rượu về nhà.

Nói: “Tôi thích anh.”

Ngay trước đó vẫn còn có thể nói chuyện với cô ấy, vậy mà ngay trong khoảnh khắc lời Lâm Nguyện vừa dứt, Tề Mộ Viễn đã ngủ thiếp đi.

Lâm Nguyện nghĩ: đi mẹ nó, bà đây không làm nữa!

“Thật ra tôi đã sớm không muốn làm rồi. Tề Mộ Viễn là một kẻ cuồng công việc, theo anh ấy thức khuya dậy sớm, làm quần quật sống quần quật chết, chu kỳ sinh lý của tôi còn chưa từng bình thường nổi.”

“Bây giờ tiền tiết kiệm của tôi cũng đủ để dưỡng già rồi, kiếm tiền chẳng phải để hưởng thụ sao? Chẳng lẽ còn phải sống tới già, làm tới già?”

Chúng tôi ngồi trong đình nghỉ mát.

Con thú chơi trà trên bàn bị cô ấy tưới đến cả trăm lần.

Ngay cả con ếch trong ống rửa trà cũng phun nước suốt cả buổi chiều.

9、

Đến chiều tối, Tề Tư Niên gọi điện tới.

“Em đang ở đâu?”

“Tại sao lại cho dì giúp việc nghỉ? Tại sao lại bảo tài xế ngày mai không cần qua nữa?”

“Ninh Yên, rốt cuộc em muốn làm gì?”

Tôi ngồi xếp bằng trên bãi cỏ, mấy nhân viên đang chuẩn bị cho buổi tiệc lửa trại tối nay.

Bên cạnh còn có các gian hàng, có vị khách mang rau mình tự trồng ra, có người bày món ăn tự làm, còn có đồ thủ công của trẻ con, đồ gốm Kỳ Kỳ làm cũng nằm trong đó.

Lấy vật đổi vật, chỉ cầu một câu anh tình tôi nguyện, anh vui tôi cũng vui.

Những thứ này đều là ý tưởng của Lâm Nguyện.

Khá thú vị.

Nhưng khi giọng Tề Tư Niên vừa truyền tới, mọi thứ trước mắt lại như sắp tan thành từng mảnh.

Tôi thở ra một hơi đục, đứng dậy đi sang một bên.

“Chuyện ly hôn anh nghĩ thế nào rồi?”

Trong thoáng chốc, Tề Tư Niên im lặng.

Qua nửa phút, giọng anh căng lại.

“Chỉ vì Thanh Thanh?”

“Em thật sự cho rằng anh sẽ thích cô ta, ở bên cô ta sao?”

“Nó chỉ là một đứa trẻ, em chỉ thấy anh đang bảo vệ nó, chẳng lẽ anh không phải cũng đang bảo vệ em sao?”

“Ninh Yên, anh không muốn em làm ra chuyện thiếu lý trí.”

Tôi yên lặng nghe anh nói hết.

Sau đó đọc ra một địa chỉ, chính xác đến từng con phố, số nhà.

Là nơi Đàm Thanh Thanh ở tại nước ngoài.

Tề Tư Niên gần như vỡ giọng:

“Em muốn làm gì?”

“Ninh Yên, anh cảnh cáo em…”

“Tề Tư Niên!” Tôi ngắt lời anh, “Chúng ta đừng giả vờ nữa, anh cũng không cần dò xét tôi. Chuyện ly hôn anh có thể suy nghĩ cho kỹ, đây hẳn là một việc rất đáng để anh cược một phen.”

10、

Tề Tư Niên đưa Đàm Thanh Thanh về nước.

Đã ở nước ngoài cũng không an toàn, vậy chi bằng để ngay bên cạnh mình.

Bọn họ về nước được một tuần, tôi không chờ được bản thỏa thuận ly hôn của Tề Tư Niên, lại chờ được tin anh ra tay đánh Viêm Viêm.

Ngay lập tức tôi thu dọn đồ đạc, chuẩn bị rời đi.

Lâm Nguyện kéo tôi lại: “Cô đi đâu?”

Mặt tôi không cảm xúc.

“Đi gi/ế/t người.”

Là Tề Mộ Viễn nói cho tôi biết chuyện này.

Nói rằng Viêm Viêm và Đàm Thanh Thanh xảy ra xung đột.

Không biết đã xảy ra chuyện gì, Viêm Viêm cắn mạnh một cái lên cánh tay Đàm Thanh Thanh.

Để khiến Viêm Viêm nhả miệng, để bảo vệ Đàm Thanh Thanh, Tề Tư Niên trực tiếp hất văng Viêm Viêm ra ngoài.

“Không nghiêm trọng, chỉ là vết thương ngoài da.”

“Tại sao anh lại nói cho tôi biết?”

“Tôi biết Lâm Nguyện đang ở cùng cô.”

“Tôi sẽ không giúp anh.”

Anh ấy lại khẽ cười một tiếng: “Rất tốt.”

Xuống máy bay, tôi đi thẳng đến nhà cũ.

Đây là lần thứ hai tôi bước qua cánh cổng lớn của nhà cũ.

Ông cụ nhíu mày, nhìn thấy tôi chỉ nói: “Vừa mới ngủ, nhỏ tiếng thôi.”

Tôi gật đầu, bước vào phòng Viêm Viêm.

Thằng bé ngủ rất say, cánh tay để ngoài chăn, ôm con thú bông.

Tôi có thể nhìn rõ cục sưng hơi nhô lên trên trán nó và vết bầm nơi đuôi lông mày.

Tôi nhẹ tay nhẹ chân ngồi xổm xuống bên giường, sờ lên gương mặt nó, lại hôn lên trán nó.

Cuối cùng đặt con mèo gốm bên gối nó.

Rồi đứng dậy rời đi.

Tôi không về biệt thự, mà đi thẳng đến căn hộ gần công ty của Tề Tư Niên.

Nhập mật mã rồi bước vào.

Tề Tư Niên đang ở trong bếp.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.