Cố Diên Thần bắt đầu chuỗi ngày “chuộc tội” điên cuồng của mình.
Hắn bán hết siêu xe và bất động sản đứng tên mình, thành lập quỹ y tế mang tên Tô Dương.
Hắn từ chức viện trưởng, mỗi ngày quỳ trước bia mộ Tô Dương.
Mặc kệ mưa gió.
Cả người gầy rộc đi, râu ria xồm xoàm, chẳng còn chút phong độ ngày xưa.
Hắn tưởng rằng chỉ cần hắn đủ thảm, đủ thành tâm, tôi sẽ tha thứ cho hắn.
Dù chỉ là gặp hắn một lần cũng được.
Nhưng tôi không làm thế.
Biết tin hắn quỳ hỏng cả thảm cỏ trước mộ, tôi chỉ lạnh lùng bảo trợ lý gửi hóa đơn sửa chữa cho hắn.
Kèm theo một câu: “Đừng làm bẩn đường luân hồi của em trai tôi.”
Ngày nhận được hóa đơn, Cố Diên Thần khóc ngất đi ở nghĩa trang.
Nhưng hắn không bỏ cuộc.
Hắn dò hỏi được địa chỉ phòng thí nghiệm mới của tôi, định xông vào.
“Thanh! Em gặp anh đi! Cầu xin em!”
Hắn la lối om sòm dưới lầu, thu hút bảo vệ tới.
Một bác sĩ nam trẻ tuổi tuấn tú chắn trước mặt hắn.
Đó là người theo đuổi tôi, cũng là cộng sự mới của tôi, Lục Viễn.
“Anh Cố, xin tự trọng.”
Lục Viễn lạnh lùng nhìn hắn, trong mắt đầy vẻ khinh bỉ.
“Bác sĩ Tô không muốn gặp anh.”
Cố Diên Thần nhìn Lục Viễn, ghen ghét đến phát điên.
“Mày là ai? Mày dựa vào đâu mà thay cô ấy quyết định?”
“Tao là chồng cô ấy! Còn chưa ly hôn đâu!”
“Ai nói chưa ly?”
Tôi từ trong tòa nhà đi ra, trên tay cầm một cuốn sổ ly hôn màu đỏ.
Đó là thứ tòa án gửi tới sau khi phán quyết vắng mặt có hiệu lực.
Tôi ném thẳng vào mặt Cố Diên Thần.
“Nhìn cho rõ đi, chồng cũ họ Cố.”
“Chúng ta đã không còn bất kỳ quan hệ nào nữa.”
Cố Diên Thần nhặt cuốn sổ ly hôn lên, tay run như cầy sấy.
“Không… anh không nhận…”
“Thanh, anh biết sai rồi, anh thật sự biết sai rồi.”
“Em đánh anh mắng anh cũng được, đừng bỏ anh…”
Hắn đột nhiên móc từ trong túi ra một con dao gọt hoa quả, kề lên cổ tay mình.
“Nếu em không tha thứ cho anh, anh sẽ chết cho em xem!”
Những người xung quanh thốt lên kinh hãi.
Lục Viễn nhíu mày định tiến lên, bị tôi ngăn lại.
Tôi bình tĩnh nhìn Cố Diên Thần, nhìn bộ dạng cuồng loạn xấu xí của hắn.
“Cố Diên Thần, anh thật kinh tởm.”
“Tay của bác sĩ là để cứu người, không phải dùng để tống tiền tình cảm.”
“Anh muốn chết thì chết xa một chút, đừng làm bẩn chỗ của tôi.”
Cố Diên Thần khó tin nhìn tôi.
Hắn không ngờ tôi lại tuyệt tình đến vậy.
Trong cơn tuyệt vọng, tay hắn dùng sức, máu tươi phun ra.
“Thanh… anh thật sự yêu em…”
Tôi lạnh mắt nhìn hắn ngã trong vũng máu.
Lấy điện thoại gọi 120, sau đó xoay người rời đi.
“Lục Viễn, đi thôi, thí nghiệm còn chưa làm xong.”
Sau lưng truyền đến tiếng còi xe cứu thương, tôi một lần cũng không quay đầu lại.