12
Tối hôm đó, Trần Chỉ về nhà đã vội vàng giải thích với tôi:
“Vợ à, em nghĩ nhiều rồi. Gã đàn ông đó chỉ là anh họ cô ấy thôi, cô ấy còn cho anh xem nhóm chat gia đình để chứng minh nữa.”
Trong lòng tôi thầm mắng một tiếng “ngu ngốc”, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ kinh ngạc:
“Sao lại thế được? Rõ ràng em đã nhờ người điều tra cẩn thận mà.”
Giữa tôi và ả nhân tình, Trần Chỉ rõ ràng lựa chọn tin tưởng cô ta.
Nhưng không sao.
Tôi lập tức đăng một bài trên Weibo, nhờ dân mạng giúp thu thập bằng chứng:
【Nhờ mọi người giúp xác thực mối quan hệ giữa hai người này, ai cung cấp bằng chứng hợp lệ sẽ thưởng 500 ngàn tiền mặt!
【Chỉ nhận 5 người đầu tiên, ai nhanh thì được!】
Kèm theo đó là ảnh chụp ả nhân tình và gã đàn ông kia.
Bài đăng vừa lên đã lập tức gây bão nhỏ.
Cư dân mạng còn trêu rằng ả nhân tình đúng là đụng phải cứng rồi.
Ngay sau đó, Trần Chỉ thô lỗ đẩy cửa phòng làm việc của tôi ra:
“Chu Lật, em treo thưởng 500 ngàn tìm chứng cứ?
“Nhà có tiền cũng không thể phung phí kiểu này được!”
Tôi nghiêng đầu nhìn hắn, thẳng thắn:
“500 ngàn to tát gì?
“Có nhiều đâu mà làm như mất mạng.”
Trần Chỉ đau như cắt, tức đến mức lồng ngực phập phồng, muốn nói tiếp lại bị tôi xua tay đuổi ra ngoài.
Tôi còn đang bận trả lời tin nhắn của những cư dân mạng nhiệt tình gửi thông tin về.
Chỉ mất hai tiếng, đã có nhân viên cục dân chính nhắn tin cho tôi, nói tháng trước vừa làm thủ tục ly hôn cho bọn họ.
Hai người đó từng là vợ chồng hợp pháp, hoàn toàn không phải anh em họ gì hết.
Còn chưa kịp cho Trần Chỉ xem, điện thoại tôi đã đổ chuông — là ả nhân tình gọi tới.
“Chu Lật! Đừng tưởng có tí tiền mà muốn làm gì thì làm! Mày có tiền thưởng 500 ngàn cho người ngoài, tại sao lại không đưa cho tao?
“Mày tự ý thu thập thông tin cá nhân của tao, tao kiện mày tội xâm phạm quyền riêng tư!”
Tôi nhàn nhạt “ồ” một tiếng.
Vừa hay, Trần Chỉ cũng bước vào phòng.
Tôi bật loa ngoài.
“Không có tật sao phải giật mình?
“Và này, tiền của tôi, tôi thích tiêu thế nào là quyền của tôi, mắc mớ gì cô bận tâm nhiều thế?
“À đúng rồi, đã có người cung cấp chứng cứ xác nhận gã kia chính là chồng cũ của cô.
“Thế cô giải thích thế nào vụ bảo đó là anh họ?”
Vừa nói, tôi vừa đưa màn hình chứng cứ cho Trần Chỉ xem.
Sắc mặt hắn tối sầm lại rõ rệt.
Hắn gằn từng chữ bên điện thoại:
“Dư Noãn, Nhậm Dĩ Cường, ly hôn ngày 14 tháng 8 năm 2024?”
Bên kia điện thoại im phăng phắc.
Ả nhân tình vốn nói cái thai trong bụng là của Trần Chỉ, nhưng thực ra lúc đó cô ta còn chưa ly hôn.
Sắc mặt Trần Chỉ u ám đến đáng sợ, chỉ lạnh lùng nói:
“Chu Lật, anh có việc, ra ngoài chút.”
Nhìn hắn lảo đảo rời đi, tôi cố ý hét với theo bên loa ngoài:
“Chồng ơi, thế bao giờ mình chuyển khoản 500 ngàn cho Dư Noãn vậy? Không phải cô ta đang đòi à?”
Mặt Trần Chỉ đen kịt như đáy nồi, tức đến mức đấm thùm thụp vào tường.
“Không cho! Tiền nhà mình mắc gì phải cho người ta? Con cô ta chết thì liên quan gì tới nhà mình?!”
Dứt lời, hắn đùng đùng sập cửa bỏ đi.
Tôi cười tủm tỉm, đối diện với điện thoại:
“Nghe rồi đấy nhé? Xin lỗi, chồng tôi không muốn đưa tiền cho cô đâu.”
Dư Noãn tức đến nổ tung, chửi loạn cả lên, còn tôi thì thoải mái hưởng thụ cảm giác chiến thắng.
13
Tôi chuyển tiền cho năm cư dân mạng đã cung cấp bằng chứng đầu tiên, còn đăng cả ảnh giao dịch lên cho minh bạch.
Rồi ngồi khoanh chân, nhàn nhã gõ nhẹ ngón tay lên bàn.
Khoảng nửa tiếng sau, trong tai nghe của tôi truyền tới giọng Dư Noãn.
“Trần Chỉ, sao anh hung dữ thế? Anh tin bọn họ à?
“Bọn họ vì tiền mà bịa chuyện thôi!
“Vợ anh nhiều tiền quá, 2 triệu rưỡi mà dám đem ra vứt cho thiên hạ…”
Chưa nói dứt câu, cô ta đã ho sặc sụa kịch liệt.
Tiếng thở đứt quãng truyền qua ống nghe.
“Trần… anh buông tay ra…
“Em không thở được…”
Trần Chỉ nghiến răng:
“Nói thật đi, đứa bé đó là của ai? Gã kia có phải chồng cũ của cô không?
“Cô không phải bảo rằng chia tay rồi, vẫn cô đơn đợi tôi hay sao?!”
Tôi bên này hừ lạnh, lời nói như vậy mà cũng tin được à?
Dư Noãn bị bóp cổ không nói nổi, chỉ phát ra tiếng khò khè vùng vẫy.
Ngay sau đó, Trần Chỉ gằn lên:
“Cô không phải thích leo lên tầng thượng sao? Đi!
“Giờ tôi dắt cô lên đấy, nói cho rõ ràng!”
Tiếng ồn ào hỗn loạn vang lên từ đầu bên kia.
Tôi mặt không biểu cảm bấm gọi một cuộc điện thoại.
Đầu dây bên kia vang lên một giọng đàn ông thô kệch — là Nhậm Dĩ Cường, chồng cũ của Dư Noãn.
Hắn gắt gỏng:
“Ai đấy?”
Tôi giả vờ lo lắng:
“Anh có thấy chồng tôi không? Hình như anh ấy đang tức giận chạy đi tìm Dư Noãn rồi!”
“Cái gì?!”
Điện thoại bị dập thẳng ngay sau đó.
Tôi khẽ cong khóe môi.
Cứ đi đi, càng đông người càng vui!
14
Trên sân thượng, gió gào thét dữ dội, nhưng vẫn không át nổi tiếng gầm giận dữ của Trần Chỉ.
Hắn gào lên:
“Cô khai thật ra cho tôi! Không thì tôi đẩy cô xuống dưới cho rồi!
“Con đĩ thối tha, dám lừa tình cảm của ông! Đứa bé trong bụng rốt cuộc là của ai?!”
Đáp lại hắn chỉ là tiếng thét chói tai của ả nhân tình.
“Vì cô mà tôi còn đi lừa vợ mình! Vợ tôi tuy dữ nhưng ít ra còn biết kiếm tiền, còn cô chỉ là đồ lừa đảo!
“Cô chỉ muốn moi tiền của tôi để trả nợ cho chồng cũ của cô đúng không?
“Tôi giết cô! Hôm nay tôi phải giết cô!”
Tiếng vật lộn vang lên không ngừng, tôi ở đầu bên này nghe cũng càng lúc càng kích động.
Nhưng rồi sau một tiếng quát giận dữ, mọi thứ đột nhiên im bặt.
Có người rơi xuống.
Ai?
Không biết bao lâu sau, tiếng khóc sợ hãi của Dư Noãn mới truyền ra:
“Ý Cường, phải làm sao đây? Chúng ta giết người rồi…
“Sao anh lại bất ngờ đến vậy, làm em sợ chết khiếp…”
Nhậm Dĩ Cường đến rồi.
Vậy người rơi xuống là Trần Chỉ?
Nhậm Dĩ Cường lạnh lùng hơn tôi tưởng:
“Đừng có khóc!
“Hắn tự ngã, không liên quan gì đến chúng ta, hiểu chưa? Coi như không biết gì hết!
“Chuyện này chỉ có trời biết, đất biết, tôi biết, cô biết… không đúng!”
Giọng hắn đột nhiên nặng nề hẳn:
“Hình như… vợ hắn cũng biết.”
Vài giây im lặng, rồi điện thoại tôi bất chợt đổ chuông.
Tôi ấn nghe.
“Chúng tôi đã tìm thấy chồng cô, cô có đang ở nhà không?”
Bọn họ định giết người diệt khẩu sao?
Đáng tiếc, kẻ làm ác sớm muộn cũng tự diệt vong thôi.
Bọn họ chỉ đang tự chui đầu vào rọ mà thôi.
15
Mười lăm phút sau, Nhậm Dĩ Cường dẫn Dư Noãn tới nhà tôi.
Qua mắt mèo, tôi thấy hắn cúi đầu khom lưng, thái độ cực kỳ cung kính.
Nhưng vừa bước vào, hắn lập tức rút dao găm ra tính giết người.
Chỉ là con dao vừa lộ ra, đã bị hai cảnh sát mai phục sẵn ở cửa tóm gọn, mỗi bên khóa một tay.
Mọi việc xảy ra quá nhanh khiến hắn chưa kịp phản ứng.
“Này, các người làm gì vậy?!”
Tôi mỉm cười không đáp, cảnh sát bình tĩnh giơ thẻ ra:
“Dư Noãn, Nhậm Dĩ Cường, hai người bị tình nghi cố ý giết người và giết người bất thành. Mời theo chúng tôi về đồn.”
Chưa kịp thanh minh, bọn họ đã bị giải đi.
Khi tôi đang viết lời khai, bệnh viện cũng gọi báo tin:
Trần Chỉ ngã từ tầng 16, chết ngay tại chỗ.
Tôi cố nén “nỗi đau buồn” để lo hậu sự cho hắn.
Một tuần sau, tôi còn trang điểm cho mình vẻ tiều tụy, môi mím chặt, tới công ty bảo hiểm.
“Phiền anh xử lý hồ sơ đền bù tai nạn cho Trần Chỉ giúp tôi.”
Ngay khi trọng sinh, tôi đã âm thầm mua cho hắn gói bảo hiểm tử vong cao ngất ngưởng.
Ván cờ này, không phải hắn chết thì là tôi.
Nhưng đã sống lại một lần, tôi chưa từng nghĩ mình sẽ thua.
Một tuần sau, khoản bồi thường 7 triệu tệ vào tài khoản.
Nhìn dãy số dài ngoằng ấy, tôi bật cười.
Bọn họ vì tham tài sản của tôi mà hại tôi.
Nhưng bây giờ thì sao?
Tiền của tôi không những không mất, còn nhiều hơn!
Còn bọn họ thì kẻ chết, kẻ ngồi tù.
16
Có đoạn ghi âm làm bằng chứng, Dư Noãn và Nhậm Dĩ Cường bị bắt tạm giam vì tội cố ý giết người.
Ban đầu, họ còn định lấy lý do “phòng vệ quá mức”.
Nhưng thi thể Trần Chỉ quá thảm.
Anh ta rơi thẳng vào hàng rào bảo vệ tầng một, bị xuyên thủng cả người.
Gia đình tầng một vì quá sợ hãi, đã vội dọn nhà đi ngay trong đêm.
Sự việc ầm ĩ đến mức luật sư nào cũng ngán ngẩm không dám nhận bào chữa cho họ.
Ngày ra tòa, bên ngoài tòa án chật kín phóng viên.
Mạng xã hội thì vẫn tràn ngập những lời thương tiếc cho Trần Chỉ — người mà dân mạng cứ tưởng là “nạn nhân” đáng thương.
【Bà Trần, chúng tôi biết chị rất đau lòng, xin hỏi cảm xúc của chị hiện giờ ra sao?】
【Chị có còn tin vào lòng tốt và sẵn sàng cứu người nữa không?】
Tất cả ánh mắt nhìn tôi đều ngập tràn sự thương cảm.
Tôi giả vờ thất thần, rồi đột nhiên ôm mặt òa khóc.
“Tất cả chúng ta đều bị lừa rồi!
“Ngay từ đầu, đây đã là một cái bẫy.
“Dư Noãn là nhân tình của Trần Chỉ!
“Bọn họ cấu kết với nhau để lừa tiền tôi!”
Lời này vừa dứt, cả hội trường bàng hoàng sửng sốt.
【Vậy tại sao Trần Chỉ lại bị cô ta đẩy xuống từ sân thượng?】
Tôi lấy bằng chứng ghi âm ra.
Giải thích rõ: Dư Noãn lợi dụng Trần Chỉ để moi tiền trả nợ cho chồng cũ, nhưng Trần Chỉ lại động lòng thật sự.
Hôm vỡ lở, hắn vì phát hiện bị lừa mà mất kiểm soát, dẫn tới thảm kịch.
Bản tin này vừa phát sóng, lập tức lan truyền khắp mạng.
Hình ảnh Trần Chỉ từ nạn nhân đáng thương biến thành tội nhân bị thiên hạ phẫn nộ.
Có người còn kích động đòi đào mộ hắn để hả giận.
Cùng lúc đó, sự phẫn nộ với Dư Noãn và Nhậm Dĩ Cường cũng đạt đỉnh điểm.
Ai nấy đều kêu gào đòi tử hình bọn họ.
Còn tôi…
Từ một người vợ bị phản bội, lại trở thành hình mẫu được toàn dân thương xót.
Tôi dùng tài khoản phụ, vô tình để lộ tin tức công ty mình kinh doanh.
Ngay lập tức có rất nhiều người tìm tới hợp tác.
Chỉ trong một tuần, đơn hàng công ty tôi tăng 40%.
Mất chồng mà phát tài, tiểu tam thì chết chắc, còn tôi — chính là người chiến thắng hoàn mỹ nhất!
Sau khi Dư Noãn và chồng cũ bị giam, tôi còn bỏ tiền nhờ người “chăm sóc” đặc biệt họ trong tù.
Chỉ là thuận tiện giúp họ… “hưởng thụ” cuộc sống trong trại giam mà thôi.
[ TOÀN VĂN HOÀN ]