1.
Không phải tôi không biết ghen, mà là tôi ghen để làm gì?
Chu Đình có tám múi cơ bụng, vòng eo chó săn, quan trọng là cái mặt còn đẹp ngang minh tinh showbiz.
Người theo đuổi anh ta, từ đây xếp hàng chắc dài đến tận nước Pháp.
Mà tôi, là chim hoàng yến bên cạnh anh ta, tuy hơi uất ức một chút, nhưng mỗi tháng một triệu tệ tiền tiêu vặt cũng đủ để xoa dịu mỏi mệt.
Phúc lợi như thế rồi, tôi còn cần gì xe đạp nữa?*
*Là một câu nói mạng xã hội phổ biến của Trung Quốc. Chỉ việc ai đó đã được hưởng quá nhiều rồi mà vẫn còn đòi hỏi thêm những thứ nhỏ nhặt hoặc không cần thiết.
Phụ nữ thông minh, chưa bao giờ tự rước phiền phức vào người.
2.
Chu Đình từ thư phòng đi ra, lại lười nhác ngồi xuống bên cạnh tôi.
Vừa ngồi xem mấy bộ phim truyền hình ngớ ngẩn với tôi, vừa cầm lấy điện thoại.
Bỗng nhiên, lông mày anh ta nhíu lại, ngón tay chạm chạm vài cái trên màn hình.
Với đôi mắt cận 1.5 của mình, tôi lén liếc qua, thấy anh ta nhắn lại:
“Biết rồi.”
Ồ hô~ Thái tử gia tối nay định đi ngủ bên ngoài à?
Thế chẳng phải tôi được tha hồ bung lụa rồi sao?
Tôi cố kìm nén sự phấn khích, còn giả vờ chu đáo rót cho anh ta ly nước.
Chu Đình không uống, ngược lại dang cánh tay dài ôm tôi vào lòng, dựa sát vào tôi đầy hờ hững lười biếng.
Mi mắt rậm rạp, giọng nói mơ màng:
“Tối nay anh có một bữa tiệc, muốn đi cùng không?”
Ơ…
Anh với mấy chị hoàng yến khác có đêm vui vẻ thì tôi đâu cần góp mặt nhỉ.
Làm vậy chẳng khác gì tôi là một phần trong cái play của mấy người…
Trong lòng tôi thầm cà khịa, miệng vẫn nhẹ nhàng yếu ớt nói:
“Anh cứ đi đi, em không quen mấy buổi tiệc đó.”
Chu Đình “ừ” một tiếng, cũng không ép tôi.
Chỉ ôm tôi như đang ôm mèo, hít hà cả buổi, sau đó mới xách áo khoác rời đi.
Anh ta vừa rời khỏi trước chân, tôi đã lập tức gọi hội bạn thân kéo nhau thẳng tiến phố bar.
Bạn thân tôi cười trêu:
“Người kia nhà mày sao nỡ để mày ra ngoài chơi tối nay thế?”
Tôi vừa ngắm gã DJ mới trông ngon lành, vừa đáp:
“Chu Đình không có nhà, nên tranh thủ xõa một trận.”
Bạn tôi cười ha hả, nhưng rồi lại nói một câu khiến tôi suýt sặc rượu:
“Tao nghe nói mày với Chu Đình sắp đính hôn đó nha.”
Tôi đang cầm ly rượu, bàn tay lập tức siết lại.
“Hả?”
“Là Hạo tử nói đó, bảo gần đây Chu Đình đang chuẩn bị đính hôn, làm rình rang lắm. Mày mà thực sự chốt được vị thái tử gia này, chắc thiên hạ phải trố mắt ra.”
Tôi chậm rãi uống cạn ly rượu, hồi lâu mới nói một câu:
“Đừng nói người khác, chính tao giờ cũng thấy choáng.”
3.
Bạn tôi còn định nói tiếp gì đó, tôi đã vội vàng giả vờ vô tư chuyển chủ đề.
Nhưng đầu óc lại bắt đầu rối bời.
Tôi và Chu Đình từng ký hợp đồng với nhau.
Bề ngoài là cặp đôi tình cảm yêu đương thắm thiết, để anh ta đối phó với ba mẹ suốt ngày giục cưới và lũ hồ ly tinh bên ngoài.
Thực chất, tôi chỉ là một con chim hoàng yến trong nhà anh ta.
Vậy mà bây giờ, Chu Đình định kết hôn?
Anh ta định cưới ai?
Thế còn bản hợp đồng kia, có còn hiệu lực không?
Đầu tôi như sắp nổ tung, lòng rối như tơ vò.
Uống liền hai ly nữa để giải sầu, tôi quyết định ra nhảy nhót một chút cho đỡ stress.
Vừa đứng dậy, tôi đã thấy trước cửa bar có chút náo động.
Tôi theo bản năng ngẩng đầu nhìn, thì thấy mấy thanh niên nam nữ bước vào.
Trong đó có một người đàn ông, dáng người cao ráo, khí chất cao quý.
Ánh đèn bar lấp lánh hắt lên khuôn mặt tựa như trúng xổ số gene của anh ta, nổi bật đến lạ thường.
Mấy người đi cùng vô thức vây quanh anh ta.
???
!!!
Má ơi, sao Chu Đình lại ở đây?!
Anh ta không phải đi hẹn hò với người khác sao?!
4
Có lẽ ánh mắt tôi nhìn quá lộ liễu, Chu Đình bỗng dưng ngẩng đầu nhìn về phía tôi.
Tôi giật mình, lập tức co người trốn sâu vào trong ghế, đến thở mạnh cũng không dám.
Xong rồi xong rồi, trước mặt anh ta tôi luôn đóng vai thỏ trắng nhỏ mềm mại ngoan ngoãn.
Giờ mà bị bắt gặp đang hút thuốc uống rượu trong bar thì chắc bị anh ta đập chết tại chỗ.
Liếc nhìn đám bạn đang điên cuồng quẩy trên sàn nhảy, tôi lặng lẽ xách túi, chuẩn bị chuồn lẹ vào nhà vệ sinh.
Tránh trước đã, giữ mạng là chính.
Đám thái tử gia chắc chắn sẽ vào phòng riêng uống rượu, đợi họ rút hết rồi tôi sẽ chuồn.
Không ngờ được, bọn họ lại chọn ngồi ngay cái bàn lớn sát bên tôi.
Cười nói rôm rả, náo nhiệt vô cùng, mấy cô gái xung quanh cũng ngoái đầu nhìn sang.
Tôi co rúm lại trong góc tối, không dám nhúc nhích, chỉ dám nhân lúc nhân viên phục vụ mang rượu tới mà len lén liếc một cái.
Xui làm sao, chỗ Chu Đình ngồi lại đối diện thẳng bàn tôi. Anh ta đang nghiêng đầu lắng nghe một cô gái nói gì đó, sườn mặt góc cạnh sắc nét.
Tôi hoảng hồn rụt người lại, trong lòng gào thét.
Giờ mà đứng lên thì kiểu gì cũng bị phát hiện mất!
Trong lúc tôi còn đang nghĩ cách trốn đi, giọng trò chuyện ở bàn bên cạnh lại truyền tới:
“Đình ca, không uống rượu à?”
“Không uống, tụi mày uống là được rồi.”
“Tôi hiểu mà hiểu mà, chị dâu không thích mùi rượu đúng không?”
“Biết rồi còn hỏi?”
Chu Đình tựa lưng uể oải, tay nghịch điện thoại, khóe môi còn cong cong cười.
“Bọn mày chơi đi, tao gọi cho cô ấy cái đã.”
“Ui ui ui ui——”
Trong tiếng chọc ghẹo, đầu óc tôi bắt đầu mơ hồ.
Chị dâu nào? Tôi chưa từng phàn nàn mùi rượu trước mặt anh ta nha?
Quả nhiên, Chu Đình có chim hoàng yến mới rồi.
Mẹ nó, đồ đàn ông tồi!
Đang chửi thầm trong lòng, điện thoại trong túi tôi lại đột ngột đổ chuông, giữa một dãy bàn im ắng thì cực kỳ chói tai.
Đáng kiếp, ai mà giờ này lại gọi cho tôi!
Tôi hoảng loạn gào thét trong đầu, cuống cuồng móc điện thoại ra chuyển sang chế độ im lặng, thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng vừa nhìn thấy tên người gọi, cả người tôi như bị sét đánh ngang tai.
5
Chu Đình gọi điện cho tôi làm gì chứ?
Không thể bắt máy, cũng không dám bắt.
Tôi chỉ có thể run rẩy ngồi đợi anh ta tự động cúp máy.
Giờ này thường là lúc tôi đang tắm, chắc Chu Đình sẽ hiểu thôi. Quả nhiên, anh ta không gọi lại nữa.
Tôi thở phào nhẹ nhõm như vừa thoát chết, lén thò đầu ra nhìn, thấy Chu Đình đang cúi mắt nhìn điện thoại.
Sắc mặt khó đoán.
Tôi còn chưa kịp suy nghĩ xem anh ta đang nghĩ gì, tranh thủ lúc này định lén đứng dậy chuồn đi thì bên cạnh chợt vang lên một giọng nam xa lạ, đầy nhiệt tình:
“Em gái xinh đẹp, em uống nhiều quá ngã xuống đất rồi hả?
Để anh đỡ em dậy nha.”
Tôi co rúm lại trong góc, vội vàng xua tay từ chối, hạ giọng:
“Không cần, không cần, em tự đứng được.”
Tên kia vẫn nói oang oang:
“Em gái, một mình thì không được đâu, nhìn mặt em đỏ hết rồi kìa.”
Tôi đỏ là vì gấp đến nỗi tức nghẹn!
Không muốn dây dưa với cái thể loại đàn ông tự cho mình là trung tâm vũ trụ, tôi chỉ mong hắn biến đi càng nhanh càng tốt, nếu không cứ ầm ĩ thế này thể nào cũng dẫn dụ Chu Đình tới.
Thế là tôi lạnh nhạt nhìn hắn:
“Không cần quan tâm, làm ơn đi cho.”
Tên đó cười khẩy, giọng khinh khỉnh:
“Ôi dào, chơi đùa một chút thì có sao đâu? Giả vờ làm cao cái gì?”
Vừa nói vừa cúi người định kéo tôi, hành động sàm sỡ khiến không ít người ngoái lại nhìn.
Tôi càng thêm cuống cuồng.
Ngay lúc ấy, sau lưng tên kia vang lên một giọng nói lạnh băng:
“Cô ấy bảo mày cút, mày không nghe thấy à?”
Cả người tôi cứng đờ, ngay sau đó tuyệt vọng nhắm mắt lại.
Xong thật rồi, coi như tan nát cả rồi…
6
Chu Đình lúc lạnh mặt thì đúng kiểu mang áp lực hủy diệt, ba cây số quanh anh ta chắc chẳng mọc nổi một ngọn cỏ.
Tên đàn ông kia xám xịt mặt mày, ngượng ngùng gãi mũi rồi lủi mất.
Hắn vừa đi, thì tôi cũng chính thức… toi đời.
Tôi luống cuống muốn giải thích, nhưng Chu Đình chỉ liếc xuống từ trên cao, ánh mắt u ám khó dò.
Rồi anh ta quay đầu nói với bạn bè ở bàn bên cạnh rằng có việc, sau đó quay gót bỏ đi.
Tôi giật bắn người, chẳng kịp nói lời nào với đám bạn, vội vàng đuổi theo ngay.
Mãi đến khi ngồi vào xe, Chu Đình vẫn im lặng không thèm để ý đến tôi.
Tôi vội vàng kéo dây an toàn cài lại, thì anh ta đạp ga một phát, xe vọt đi vèo vèo như muốn nhấn chìm tôi bằng cảm giác bị ép sát lưng ghế.
Tôi không dám hó hé nửa lời, chỉ muốn quỳ xuống hát “Chinh phục” dỗ anh ta nguôi giận.
Chờ mãi chẳng thấy nói gì, tôi bắt đầu hoảng loạn trong đầu: Hay là nói tôi bị nhập hồn? Hay bảo mình chỉ đi ngang qua? Liệu anh ta có nổi đóa rồi đá tôi luôn không?
Trong lúc tôi đang run như cầy sấy thì xe dừng lại, đã về đến nhà.
Chu Đình xuống xe, vòng qua đầu xe đến bên cửa phụ, bế thẳng tôi — kẻ đang lén lút chuẩn bị lẻn xuống xe — vác lên vai.
Tôi lắp bắp:
“Chu, Chu Đình…”
Cái tư thế này làm bụng tôi bị vai anh ta đè đến khó chịu, tôi liền hơi giãy giụa.
Kết quả bị anh ta vỗ nhẹ một phát sau lưng:
“Nhiều sức như vậy thì tối nay theo anh thức đêm đi.”
Tôi: “…”
Hai tai đỏ bừng, cả người cứng ngắc trên vai anh ta, không dám động đậy nữa.
7
Nhiều lúc tôi mệt tới mức chỉ muốn gọi 113.
Nếu lịch sử không có ghi chép, tôi còn tưởng kim tự tháp Ai Cập là đêm nay tôi tự xây lên.
Ôm gối, tôi thở dài một cái rồi nhắn tin báo bình an cho đám bạn thân.
Chưa được bao lâu, phía sau đã có người nằm xuống giường.
Cũng mang theo mùi sữa tắm và nước nóng y hệt như tôi.
Tôi theo phản xạ muốn quay đầu chui vào lòng anh ta, nhưng trong đầu lại lập tức hiện lên cảnh tượng xấu hổ ở bar.
Thế là tôi cứng đơ như khúc gỗ, nhúc nhích cũng không xong mà nằm yên cũng không được.
Ngón chân bắt đầu bấu chặt vào không khí, móc lia lịa như muốn đào hố trốn xuống.
“Tiểu Uyển, quay qua đây.”
Giọng Chu Đình vang lên sau lưng, chẳng nóng cũng chẳng lạnh.
“Ờ ờ, được…”
Tôi từ từ xoay người lại, nở nụ cười nịnh nọt nhìn anh ta.
Sợ đến mức tưởng anh ta sẽ móc cồn và dây nịt ra để “vừa đánh vừa khử trùng”.
Tôi cứ tưởng mặt anh ta sẽ đen như đáy nồi, ai ngờ lại đang nhìn tôi với ánh mắt nửa cười nửa không.
Đường cằm rõ nét, ánh mắt hơi híp lại trông như hồ ly tinh đực, nhìn là thấy nguy hiểm chết người.
Anh ta nhéo má tôi một cái, sau đó dang tay kéo tôi ôm vào lòng.
“Ngủ đi.”
???
Không tính sổ luôn à?
Tôi nhìn trộm Chu Đình với vẻ khó tin.
“Nếu không ngủ được, thì tiếp tục chủ động đi?”
Chu Đình vẫn nhắm mắt, giọng lười biếng vang lên.
Tôi lập tức thu ánh mắt lại, giả chết tại chỗ.
Nhưng mà… lòng tò mò không chịu được, tôi vẫn len lén hỏi một câu:
“Chu Đình.”
“Hửm?”
Anh ta hé mắt liếc sang tôi, ánh mắt lạnh lạnh.
Tôi lập tức sửa miệng:
“Ông xã, chuyện ở bar, anh không giận sao?”
Chu Đình chỉ siết chặt tay, kéo tôi vào lòng hơn một chút, sau đó lạnh nhạt nói:
“Em tưởng anh là thằng ngốc à?”