13
Khả năng đó khiến lòng tôi nặng trĩu suốt từ hôm gặp cô gái kia.
Cảm giác như rượu nho chưa ủ kỹ, vị hậu ngọt chẳng đủ, chỉ toàn chát với chua.
Tôi không dám biểu lộ gì ra ngoài, vẫn ngoan ngoãn đi theo bên cạnh Chu Đình.
Không ngờ anh ta lại tỏ vẻ không hài lòng.
Vừa lên xe, anh ta chưa vội nổ máy đã lạnh mặt hỏi:
“Tiểu Uyển, mấy lời cô ta vừa nói, em không có gì muốn hỏi anh à?”
Trong đầu tôi xoay đủ tám trăm vòng, miệng lại chỉ dám thỏ thẻ một câu:
“Ông xã, mình… không ăn cơm nữa sao?”
Chu Đình: “…”
“Hừ.” Chu Đình bật cười.
Cười kiểu bị chọc điên mà đành cười, cười mà đôi mắt không hề có chút ý cười nào — toàn là bất lực.
“Em ngoài ăn với ngủ thì còn làm được gì nữa? Người ta đến tận nơi dằn mặt mà em cũng không biết phản kích?”
“Anh biết em không dám mà.”
“Ngốc.”
Tôi cười gượng mấy tiếng, len lén rướn người qua hôn anh ta một cái.
Chu Đình không né tránh, nhưng tay anh siết lấy eo tôi mạnh đến mức suýt nữa bóp tôi gãy làm đôi.
Thật ra, tôi biết anh đang chờ tôi hỏi.
Nhưng tôi không dám.
Tôi sợ, sợ hỏi xong sẽ nghe được câu trả lời như dao cứa tim.
Huống hồ lễ đính hôn của anh ta còn một tháng nữa mới diễn ra, tôi ít nhất còn nhận thêm được một triệu.
Giờ mà lật bài, chẳng khác nào tự tay dập tắt “lương tháng” của mình.
Ai lại đi gây chuyện với tiền cơ chứ?
Tôi thở dài một hơi, tự tìm cho mình một cái cớ hoàn hảo để che giấu sự do dự đó.
14
Khoảng thời gian sau đó, trong lúc đợi chuyến du lịch kia, tôi cảm giác như Chu Đình bắt đầu ghi sổ thù.
Thấy tôi ngày nào cũng chỉ biết ngủ với ăn, anh ta ra tay cực kỳ tàn nhẫn, ban hành một chỉ thị vô cùng ác liệt:
Mỗi ngày phải nấu cơm trưa mang đến cho anh ta.
Tôi ngẩn người, run rẩy hỏi:
“Cơm em nấu, heo nhìn còn muốn tuyệt thực đấy…”
Chu Đình vừa thắt cà vạt vừa liếc mắt nhìn tôi, giọng lạnh nhạt:
“Thì học.
Chỉ cần là em nấu, nấu ra thứ gì anh cũng ăn.”
Tôi nuốt nước bọt, gật đầu một cách khó tả.
Không ngờ thái tử gia lại có sở thích… M nhẹ đến thế.
Trước khi rời đi, Chu Đình bỗng nói thêm một câu với giọng điệu lạ lạ:
“Vài ngày nữa có một buổi tiệc gia đình, anh cần em đi cùng. Sẽ có người đến đo số làm đồ cho em.”
Tôi ngoan ngoãn gật đầu đồng ý.
Để làm hài lòng đại gia, sau khi đo xong, tôi liền lật tung mớ công thức nấu ăn lên học hành nghiêm túc.
Suýt nữa cho nổ tung cái bếp thì món ăn cũng thành hình xong xuôi.
Tôi hí hửng xách “đống gì đó nhìn như cục phân” đến công ty Chu Đình.
Là thái tử gia trong giới quý tộc Bắc Kinh, công ty của anh ta tất nhiên nằm ngay trung tâm sầm uất nhất.
Tôi từ trước tới giờ ngoài mặt dùng để chắn scandal, còn lại gần như không bao giờ tự tiện đến tìm anh.
Chủ trương của tôi luôn là: biết điều, ngoan ngoãn, không gây phiền phức.
Cô lễ tân vừa thấy tôi đã cung kính mời ngay vào thang máy riêng của tổng tài.
Không khoe chứ lúc đó tôi cảm giác mình như đại cổ đông nào đó vừa đi thị sát vậy.
Tôi thong dong bước ra khỏi thang máy, nhưng lại không thấy Chu Đình đâu cả.
Thư ký nói anh đang họp, bảo tôi cứ vào văn phòng ngồi chờ.
Tôi lặng lẽ ngồi xuống chiếc ghế sofa nhỏ.
Lần gần nhất tôi đặt chân vào văn phòng Chu Đình là hồi mới ký hợp đồng tình yêu, chỉ có một lần.
Nhưng ánh mắt soi mói, đánh giá của mấy nhân viên đi ngang cũng đủ khiến tôi xấu hổ đến mức ngồi không yên.
May mà Chu Đình tính khí cũng không đến mức khó chịu, không bắt tôi phải tới nữa.
Nhưng hôm nay chẳng hiểu gió nào nổi, lại gọi tôi đem cơm lên.
Haiz, lòng dạ đàn ông, sâu hơn đáy biển.
Chờ mãi chẳng thấy ai quay lại, quá rảnh rỗi, tôi bắt đầu rón rén quan sát văn phòng của Chu Đình.
Bàn làm việc giá sáu con số, sofa giá năm con số, phong cách trang trí tối giản lạnh lùng.
Tôi không nhịn được, len lén thò đầu nhìn lên bàn làm việc của anh ta.
Máy tính, một xấp tài liệu, ly nước, một khung ảnh tinh xảo…
Ánh mắt tôi bỗng khựng lại.
Khoan đã!
Khung ảnh kia… hình như là ảnh tôi chụp cùng Chu Đình?!
15
Tôi nhìn chằm chằm vào bức ảnh kia, đầu óc trống rỗng.
Trong ảnh, tôi và Chu Đình trông trẻ hơn bây giờ vài tuổi.
Cả hai ngồi sát vai bên nhau, tay anh ta biến mất sau lưng tôi — chắc là đang ôm eo tôi đầy thân mật.
Tôi lúc đó có vẻ hơi căng thẳng, theo bản năng nghiêng người sát về phía anh ta.
Còn Chu Đình, hình như lúc đó có uống chút rượu, gương mặt trúng số di truyền càng thêm nổi bật, đôi mắt đào hoa long lanh như sao trời.
Môi khẽ cong lên, nhìn ra tâm trạng rất tốt.
Khoảnh khắc đó là lúc nào nhỉ?
Tôi nhớ ra rồi.
Hình như là lần sinh nhật của Hạo Tử — bạn anh ta, Chu Đình dẫn tôi đến dự tiệc.
Lúc đó tôi vừa mới gật đầu đồng ý làm bạn gái giả, cũng là lần đầu ra mắt bạn bè anh ta.
Bị cả đám bạn anh ấy trêu chọc gọi “chị dâu”, sau đó bị kéo đi chụp nguyên một đống hình lung tung.
Tôi còn nhớ mình từng mạnh dạn hỏi Chu Đình xin tấm ảnh này, mà lúc đó anh ta chỉ dừng lại một nhịp rồi thản nhiên nói:
“Bọn họ không gửi cho anh.”
Tôi cũng không dám làm phiền thêm, rồi dần quên mất.
Không ngờ, giờ bức ảnh ấy lại được anh ta đặt trên bàn làm việc, còn hơi ngả màu cũ.
Tôi không kìm được đưa tay chạm nhẹ vào khung ảnh, trong lòng dấy lên một chuỗi suy nghĩ.
Chu Đình… ý anh ta là gì đây?
Đặt ảnh chụp chung với tôi – một con chim hoàng yến hờ – lộ liễu như vậy, không sợ vị hôn thê thật của anh ta thấy rồi xé tóc tôi à?
Thế nhưng, trong lòng tôi lại lặng lẽ sinh ra một ý nghĩ…
Phải chăng… Chu Đình có chút gì đó khác với tôi?
16
Tôi vắt óc cũng nghĩ không ra nổi.
Mệt mỏi do bị hành thức đêm hôm trước ập tới, tôi ngáp một cái rồi cuộn mình ngủ gục luôn trên sofa trong văn phòng anh ta.
Đang ngủ lơ mơ thì nghe thấy tiếng cửa phòng mở ra.
Cô thư ký vừa rồi đưa nước cho tôi đang nhanh chóng báo cáo gì đó, nhưng sau đó giọng cô ấy bị đè xuống thấp hẳn.
Tôi hơi cựa người.
Cơn buồn ngủ dần tan.
Có vẻ là Chu Đình đã quay lại.
Tôi đang định ngượng ngùng mở mắt thì bất chợt nghe thấy giọng anh ta — cố tình hạ thấp:
“Chiếc nhẫn cầu hôn mấy hôm trước tôi đặt, cô đi giục tiến độ giúp tôi. Cỡ lễ phục hôm nay cũng đã gửi rồi.”
“Vâng, tổng giám đốc Chu.”
“Buổi tiệc đính hôn trên đảo cũng phải theo sát. Cầu hôn xong hôm sau là tổ chức luôn.”
“Rõ ạ.”
Giọng thư ký vẫn lễ phép đáp lại.
Tôi cuộn người trong sofa, đôi mắt vừa hé ra lập tức nhắm chặt lại.
Thì ra Chu Đình… thực sự thích người đó đến thế.
Thích đến mức cầu hôn xong là cưới luôn, chẳng muốn chờ thêm một ngày.
17
Trước chuyến đi nghỉ ở đảo, Chu Đình bận túi bụi mấy ngày liền.
Ra khỏi nhà từ sáng sớm, về đến tối muộn, nhưng niềm vui thì viết rõ lên từng đường nét khuôn mặt.
Tôi nhìn anh ta đang đứng trên ban công quay lưng về phía tôi, gọi điện thoại, âm thầm bấm móng tay.
Chỉ còn hai ngày nữa là đi nghỉ.
Thật ra, tôi đã mơ hồ đoán được: anh ta có lẽ sẽ đính hôn với một cô gái nào đó trong chuyến đi này.
Tôi khẽ thở dài, bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc: đến lúc dự tiệc đính hôn của người ta thì tôi nên làm sao để… ăn uống cho đỡ xấu hổ?
Nhưng suy nghĩ mãi mà không ra kịch bản nào hợp lý.
Cuối cùng tôi cụp đuôi theo Chu Đình lên chiếc máy bay riêng của nhóm thái tử gia.
Vừa mới gặp mặt nhóm người giàu có này, thì một cậu trai trẻ rạng rỡ chạy ù tới, nhảy bổ vào người Chu Đình.
Vừa nhào vừa kêu:
“Chồng ơi~”
Khoảnh khắc đó… nói sao nhỉ?
Tôi như phát hiện ra bí mật động trời, trong lòng chỉ muốn gào thét.
Không thể nào… không thể nào…
Người nhắn tin hẹn Chu Đình đi mở phòng trước đó, hóa ra lại là… đàn ông?
Chẳng lẽ Chu Đình tìm tôi làm bạn gái giả là để che mắt thiên hạ?
Khám phá này khiến tôi chỉ biết trợn mắt há mồm: WTF?!
Lũ đàn ông ranh ma giả bộ thẳng mà lắm chiêu quá!!!
Ngay lúc tôi đang ngồi ngây ra, Chu Đình đã một cước đá bay cậu trai kia.
Vẻ mặt đầy khinh thường:
“Muốn ăn đòn?”
Tên kia bị đá mà vẫn cười như được mùa, lại còn chồm lên cười toe toét:
“Đình ca, mỗi lần em chọc anh là mỗi lần cười muốn nội thương!
“Lần trước em gọi anh là ‘chồng’ mà anh không phản ứng gì kìa~”
“Cút, chẳng qua là anh lười chấp thôi.”
Chu Đình liếc hắn một cái, tuy giọng không kiên nhẫn nhưng rõ ràng là… thân thiết.
Ơ?
Lại… xoắn não rồi.
Chọc ghẹo à?
Lúc này, Chu Đình quay sang nhìn tôi, chỉ liếc một cái mà đã nhíu mày, rồi cong môi cười như không cười.
“Tiểu Uyển, sao em làm mặt như thể bị sét đánh thế?
“Không lẽ em tưởng nó nghiêm túc à?”