12.
Trở lại khách sạn, tôi mơ màng, nằm lên giường và để đầu óc trôi theo những suy nghĩ lộn xộn.
Thực ra, tôi còn khá may mắn.
Nếu phải ch*t, ít nhất không có ai khiến tôi phải vướng bận. Ung thư là một căn bệnh âm thầm, không tra tấn tôi ngay lập tức, mà chỉ để lại những phản ứng ở giai đoạn cuối.
Trong công việc, tôi có quý nhân giúp đỡ; trong tình yêu, tôi từng có những ngày tháng gắn bó hạnh phúc, ý hợp tâm đầu.
Có tiếc nuối không? Có chứ…
Nhưng cũng chỉ là tiếc nuối mà thôi.
Đêm dài thật khó chịu, lý trí không thể kìm nén những suy nghĩ bay tán loạn, nước mắt lại bắt đầu chảy, ngực đau như có một khối đá nặng đè ép.
Thuốc giảm đau cũng chẳng có tác dụng, chỉ càng khiến tôi chìm dần vào những hồi ức.
Lần đầu tiên tôi hút thuốc là do Lục Dương dạy.
Khi đó, tôi 22 tuổi, còn Lục Dương 24 tuổi.
Chúng tôi chưa xác định mối quan hệ, lúc đó anh đang trong giai đoạn theo đuổi tôi.
Vì công việc không thuận lợi, tôi bị cú sốc lớn, đã viết một dòng trạng thái thất vọng trên mạng xã hội.
Lục Dương nhìn thấy, và dù hình ảnh chỉ là cảnh sắc thiên nhiên, anh vẫn tìm được vị trí của tôi.
Cực kỳ có tâm và chủ động.
Nhưng tôi luôn chậm chạp trong việc chia sẻ cảm xúc, anh hỏi mãi mà không nhận được câu trả lời, chỉ đưa cho tôi một điếu thuốc.
“Em không thể cứ giữ mọi thứ cho riêng mình. Con người như quả bóng, đến một lúc nào đó sẽ nổ tung. Hút điếu thuốc đi, đó là cách giải tỏa áp lực.”
Tôi hơi sốc, rồi nhận lấy.
Anh đưa bật lửa cho tôi, nhìn tôi châm thuốc, ánh lửa phản chiếu trong mắt anh, tôi thấy được sự chân thành và tha thiết.
Từ đó, thỉnh thoảng tôi sẽ hút thuốc.
Khi chúng tôi chính thức bên nhau, tôi lại bỏ thuốc vì khói cứ ám vào tóc, rất khó ngửi.
Mà Lục Dương lại thích ôm tôi, dụi đầu vào tóc tôi và nói những lời ngọt ngào.
Hồi ức giống như thu/ốc phi/ện vậy, cảm xúc dâng trào, tôi đột nhiên bật khóc, khóc đến không thở nổi. Tôi mở điện thoại ra, lướt danh bạ, mong tìm được ai đó đưa tôi ra ngoài.
Nhưng không có ai để gọi.
Cảm giác tuyệt vọng từ bốn phương tám hướng bao trùm, đè nén tôi, xé nát tâm hồn.
Lặp đi lặp lại.
Ung thư thật đáng sợ, nhưng cô đơn còn đáng sợ hơn.
Tôi vô lực ném điện thoại xuống đất, “bụp” một tiếng, điện thoại bất ngờ phát ra âm thanh.
Nhìn qua lớp màn hình vỡ, tên của Tống Quân hiện lên.
Trong khoảnh khắc đó, tôi gần như bò đến để nghe, như bắt được phao cứu sinh.
“Người thất nghiệp ơi, tôi vừa mới tăng ca xong đây, em có thương tình thì đến đón sinh nhật cùng tôi được không?”
Nghe anh nói vậy, tôi mới nhận ra mình đang vô thức nín thở, vội vàng hít thở sâu hai lần.
Tống Quân vội hỏi: “Sao vậy?”
“Không sao, có thể uống chút rượu không?” Tôi hỏi.
“Uống thì không thành vấn đề, ai uống say phải thanh toán.”
Chúng tôi gặp nhau ở một quán nướng, khói đầu và hương của đồ ăn lan tỏa trong đêm khuya. Mọi người ngồi quanh bàn nhỏ, trò chuyện rôm rả, bỏ đi vẻ ngoài nghiêm túc ban ngày, tư thế thoải mái, tiếng cốc chạm nhau hòa cùng tiếng thịt nướng lách tách.
Cảm giác giản dị và ấm áp này thật dễ chịu, có thể xua tan những u sầu trong lòng.
Tôi rất thích.
Dù rất khó ăn, nhưng nhìn cũng cảm thấy thỏa mãn.
Tống Quân nâng ly cụng với tôi: “Đây là lần thứ 5 em đón sinh nhật cùng tôi.”
Tôi uống một hớp lớn, chép chép miệng: “Em đón sinh nhật với anh bao giờ?”
Tống Quân đưa tay gõ nhẹ vào trán tôi: “Người không có lương tâm, lần nào tôi mời mọi người đi ăn sinh nhật mà chẳng có em? Năm đầu tiên em vào công ty còn tặng quà tôi mà.”
Tôi thật sự không nhớ, Tống Quân là người hào phóng, thường xuyên tổ chức tiệc tùng, tôi cũng không để ý, chỉ biết đi thôi.
Nhưng mà ăn riêng với nhau thì chưa từng.
Thấy tôi ngơ ngác, Tống Quân thở dài: “Thôi, không nói nữa, tiền mất trắng rồi.”
Tôi mỉm cười, tiếp tục uống rượu.
“Mắt đỏ như vậy, vừa mới khóc à? Haiz, loại đàn ông không có tự trọng ấy khác gì cải thối, ném đi là xong, đau lòng cái gì? Nhìn tôi này, độc thân từ trong bụng mẹ, như tôi bị ném hãy tiếc.”
Anh ấy cố gắng khuấy động không khí, khi nói chuyện cố tỏ ra vui vẻ, nhìn hơi ngốc nghếch.
Tôi cười cười, đáp: “Nói đúng lắm, thôi kệ đi, cải trắng, chúc anh sinh nhật vui vẻ.”
Ánh mắt Tống Quân sáng lên, giơ ly rượu nhìn tôi: “Cảm ơn, hy vọng năm sau, cũng có thể nghe được những lời này từ em.”
Lòng tôi trầm xuống, giơ ly lên: “Chúc anh sống lâu trăm tuổi, sức khỏe dồi dào.”
“Haiz, vốn từ của em chán vậy.”
Tối nay, Tống Quân nói rất nhiều, liên miên không dứt, có nhiều điều tôi không nhớ.
Ví dụ như, khi anh mới được thăng chức, bị đối thủ cô lập, cả công ty đều xem thường anh, chỉ có tôi, vừa thấy anh liền chào hỏi, gọi anh là “Tống tổng”.
Anh còn nói, thỉnh thoảng tôi đăng mấy bài mình hát lên mạng, anh ấy đều nghe hết, thậm chí vì vậy tổ chức vài buổi karaoke, muốn gây bất ngờ cho tôi.
Còn có, toàn công ty, anh ấy thích mắng tôi nhất, mắng xong có vẻ nghiện, vì tôi có biểu cảm nhiều nhất, thực sự như viết lời nói trên mặt.
Không biết có phải vì uống rượu nhiều không, mặt anh ấy càng ngày càng đỏ, đỏ từ tai lan ra cổ, đôi mắt sáng lên như ánh sao.
Tôi vẫn luôn cười, đôi khi phụ họa vài câu, uống nhiều rượu, cảm giác tê dại.
Không để ý anh nói gì, chỉ cảm thấy náo nhiệt và có người bầu bạn.
13.
Ngày hôm sau tỉnh dậy, thật hiếm hoi là vào buổi sáng, tinh thần tôi khá tốt, cảm giác có thể làm được nhiều việc.
Tôi đi đến bệnh viện để lấy thuốc, chuẩn bị để đi du lịch, không ngờ lại gặp Lục Dương ở hành lang.
Chia tay chưa bao lâu nhưng giờ nhìn anh ấy, tôi bỗng thấy hoảng hốt.
Anh ấy gầy đi nhiều, ánh mắt mệt mỏi.
“Nói chuyện một chút được không?” Anh hỏi, giọng có chút nghẹn lại, khiến tôi lại cảm thấy thật thâm tình.
“Ừm.”
Chúng tôi ngồi im lặng trên ghế dài một hồi lâu, anh nghiêng đầu nhìn tôi: “Mấy ngày nay em ở đâu? Anh đã đi tìm em.”
Nếu thực sự muốn tìm một người, sao chỉ có thể làm vậy? Tôi đã chặn mọi phương thức liên lạc của anh, nhưng anh không nghĩ đến cách khác để tìm tôi.
Tùy ý đi trên phố 2 vòng chính là tìm à?
Trước kia không phải tôi chưa từng chặn Lục Dương. Lúc đó anh ấy tìm tôi thế nào?
Một lần lại một lần gửi tin nhắn đến số phụ của tôi xin lỗi, thậm chí còn viết thư tay sến sùa gửi đến chỗ tôi làm.
Vậy mà giờ đây, sao anh ấy không làm vậy nữa?
Có vẻ như anh đã hết nhiệt tình, giờ chỉ còn lại sự lạnh lùng và xa lánh?
“Em ở khách sạn, còn anh đến bệnh viện làm gì?” Tôi cố gắng giữ bình tĩnh, hỏi.
Anh gật đầu: “Anh không biết nấu ăn, mấy ngày nay chỉ ăn cơm hộp, cơ thể không chịu nổi.”
“Trần Thi Thi cũng không biết nấu à?”
Câu hỏi của tôi dường như kích động anh, anh nắm chặt tay tôi, lắc nhẹ: “Tiểu Tĩnh, anh thề, giữa anh và Trần Thi Thi thật sự không có gì. Anh chỉ là thấy cô ấy chia tay bạn trai, không có chỗ đi, nên cho cô ấy ở lại vài ngày.”
Đúng là một trời một vực, Trần Thi Thi thật may mắn, chia tay không biết đi đâu đã có bạn trai tôi thu nhận. Còn tôi chia tay bạn trai không biết đi đâu thì chỉ có thể đến khách sạn ở.
Con người… không biết xấu hổ thật là vô hạn, làm gì cũng không biết ngượng.
Tôi nghiêm túc nhìn anh: “Anh thực sự muốn sống cùng em cả đời à?”
“Đúng vậy.” Anh không do dự, “Anh yêu em, còn em thì sao?”
Tôi mỉm cười, rút tay lại: “Anh chẳng thực sự yêu em, nếu không, Trần Thi Thi đã không xuất hiện. Nếu anh thực sự yêu em, anh sẽ quan tâm đến em, không phải chỉ sau khi nghĩ kĩ mới quyết định. Anh nói cả đời, chỉ là lựa chọn sau khi cân nhắc, không phải là tình yêu.”
Bụng tôi bắt đầu quặn lên, cơn đau ngày càng nghiêm trọng.
Mấy ngày nay, những cơn đau này càng ngày càng thường xuyên.
Tôi vội vàng đứng dậy, từ biệt Lục Dương: “Nói thêm nữa sẽ chỉ là những điều anh không muốn nghe. Em đi đây.”
Anh giữ chặt tay tôi, cuối cùng cũng nhận ra tôi không ổn: “Em đến bệnh viện làm gì? Chỗ nào không thoải mái?”
Lời quan tâm muộn màng đó khiến tôi gần như bật khóc.
Sắc mặt tôi ngày càng kém, vàng vọt hết cả rồi, sao anh ấy lại không nhìn ra nhỉ?
Anh ấy còn chẳng nhìn mặt tôi mà có thể trắng trợn nói yêu tôi.
Tôi thà rằng anh thẳng thắn thừa nhận không yêu tôi, còn hơn lừa dối tôi.
“Tránh xa tôi ra, đừng làm tôi ghê tởm.”
Nói xong, tôi rút tay lại và chuẩn bị rời đi thì Trần Thi Thi từ thang máy chạy đến, thở hồng hộc.
Thấy tôi, cô ta tỏ ra xấu hổ: “Chị Tiểu Tĩnh, thật xin lỗi, em không chăm sóc tốt cho anh Dương.”
Một lời xin lỗi thật nực cười.
Hai người đó, đều khiến người ta cảm thấy ghê tởm.
“Tôi đã tát cô một cái, nếu có liêm sỉ thì cô đã rời xa Lục Dương rồi. Cô không đi, vẫn dính lấy anh ta chứng tỏ tâm tư cô thế nào ai cũng rõ, đừng có diễn nữa, cô với anh ta đều thích diễn như vậy thì ở bên nhau đi, đừng làm tôi cảm thấy ghê tởm.”
Nói xong một hơi, tôi thực sự cảm thấy buồn nôn, đau đến đầu óc quay cuồng, tôi vội che miệng và chạy vào toilet.