1
Sinh thần hai mươi tuổi, Thánh thượng sắc phong ta làm Thục Quý phi, còn thả đầy hoa đăng xuống hộ thành hà, cầu phúc cho ta và long chủng trong bụng.
Tẩu tẩu nhìn ta, mắt ánh vẻ ngưỡng mộ: “Tang Tang, thấy Thánh thượng đối đãi với muội thế này, người trong nhà cũng yên tâm rồi.”
Khách dự yến chung quanh cũng đồng loạt lộ vẻ hâm mộ:
“Ai chẳng nói thế, Thánh thượng vì nương nương mà thanh trừng hậu cung, nguyện một lòng một dạ sống cùng người.”
“Nay chính Viện chính Thái y viện cũng quả quyết, trong bụng nương nương là hoàng tử.”
Nhưng không ai hay biết, trong bình sứ đựng canh ô mai của ta, là một vò đầy hồng hoa.
Xuyên qua tầng tầng lớp lớp người đến chúc mừng, ta cắn răng nhẫn chịu cơn đau như dao cắt trong bụng, ngẩng đầu nâng chén với Thánh thượng từ xa, uống cạn chén cuối cùng — bát canh hồng hoa.
Ngay sau đó, cung nữ thất thanh kêu lên: “Má/u!”
Dưới thân ta, má/u tràn thành từng vũng lớn.
Cơn đau nơi bụng như muốn xé nát toàn thân, khiến ta không thể nào ngồi yên, chỉ có thể ôm bụng cuộn người ngã xuống đất, bật tiếng rên rỉ.
Chúng nhân dự yến đều biến sắc.
Kẻ yếu bóng vía, thậm chí đã run lẩy bẩy.
Ai cũng biết, Thái hậu và Thánh thượng xem trọng thai nhi trong bụng ta đến nhường nào.
Thế mà ta lại ngay trong sinh thần yến, bị người ám toán, sinh sinh hủy thai.
Giọng Thánh thượng run rẩy: “Thái y! Mau đi gọi thái y!”
Người ôm ta vào lòng, nước mắt từng giọt từng giọt nhỏ xuống, giọng nói nghẹn ngào:
“Tang Tang, đều là lỗi của trẫm… nàng không cho trẫm tổ chức long trọng, trẫm lại không nhịn được muốn cùng mọi người chia sẻ niềm hân hoan này.”
“Là trẫm cười quá lớn, kinh động đến trời cao… trẫm hại nàng, hại cả con rồi.”
Nói đoạn, ánh mắt ngập sát khí quét qua toàn trường:
“Là ai? Ai to gan muốn hại Thục phi của trẫm cùng hoàng tử?”
Mọi người đồng loạt quỳ rạp xuống đất.
Ta cố hít sâu, đè nén cơn đau như lửa thiêu trong bụng, hạ giọng mở lời:
“Là thần thiếp… tự mình chuẩn bị hồng hoa.”
Sắc mặt Thánh thượng chấn động:
“Nàng thân thể yếu ớt, đừng nói nữa. Trẫm nhất định sẽ tra ra kẻ đứng sau, bá/o th/ù cho nàng!”
Ta nghiến răng, từng chữ từng lời như rút từ đáy tim:
“Không ai hại thần thiếp… là thần thiếp không muốn giữ đứa bé này.”
Cung nữ thân cận của ta, Cẩm Sắc, kinh hô:
“Nương nương! Vì sao người lại làm thế?
Thánh thượng đã nói, chỉ cần sinh được hoàng tử, sẽ lập người làm hoàng hậu.
Hơn nữa… đứa bé trong bụng người là hoàng trưởng tử, là Thái tử tương lai kia mà!”
Tẩu tẩu quỳ giữa đám người, cũng đầy khó hiểu:
“Muội muội, ban đầu chính muội kiên quyết đòi gả cho Thánh thượng, nay mọi sự đã như ý, muội vì cớ gì phải làm vậy?
Muội có nỗi khổ gì trong lòng, sao không chịu nói với tỷ?”
Ta lạnh mặt, gạt tay nàng ra:
“Không có. Ta chỉ là không muốn đứa bé này.”
Thái hậu nổi giận đùng đùng:
“Tổn thương long tử là trọng tội! Thục phi, ngươi tốt nhất nói rõ đầu đuôi, nếu không, ai gia nhất định trị tội ngươi nghiêm khắc!”
Thánh thượng đau đớn rít lên:
“Công nhiên hại hoàng tự, Thục phi, ngươi… không sợ chế/t sao?”
Sợ chứ!
Sao ta lại không sợ chế/t?
Hiện giờ đây, ta đau đến gần như ngất lịm.
Nhưng nếu bỏ đứa bé, ta chế/t một mình.
Còn nếu sinh đứa bé ra đời… cả nhà họ Giang hơn trăm mạng người phải bồi táng theo.
Giữa một mạng ta, và trăm mạng người nhà…
Ta, vẫn phân biệt được rõ ràng.
2
Hủy thai, so với tưởng tượng của ta… còn đau gấp trăm lần.
Lúc mới mang thai, điều ta yêu thích nhất chính là kéo lấy nữ thái y hỏi đủ điều về dưỡng thai và sinh nở.
Vốn là người ưa cay mặn, chỉ sợ hỏa khí quá vượng ảnh hưởng thai nhi, ta nhẫn nhịn suốt bảy tháng trời không đụng qua một giọt tương ớt.
Ta đã vô số lần mơ tưởng đến cảnh hoàng nhi chào đời.
Nhất định con sẽ là đứa bé được mọi người kỳ vọng, kế thừa toàn bộ những gì tốt đẹp nhất từ ta và phụ hoàng nó.
Khi quyết định uống hồng hoa, ta vốn không biết, thai nhi đã lớn tháng, dù có rơi xuống… cũng phải sinh hạ như một đứa trẻ đủ ngày đủ tháng.
Lúc Cẩm Sắc run rẩy ôm đến trước mặt ta thân thể tím bầm của đứa bé, tim ta đau thắt, suýt nữa nghẹn thở.
Cho dù toàn thân tím tái, vẫn có thể nhận ra… đó là một nam hài khỏe mạnh.
Mà ta, lại tự tay chặn đứng con đường đến thế gian của nó.
Nhưng thế vẫn chưa đủ.
Nhân lúc trong cung đang hỗn loạn, ta đổ hết lọ dầu quế hoa trên bàn trang điểm lên thân thể đứa bé, đặt nó vào lò sưởi, đốt thành tro tàn.
Khi Thánh thượng hấp tấp chạy tới, điều người thấy… chỉ là một vũng tro đen.
Hàm dưới người siết chặt:
“Giờ thì nàng có thể nói thật được chưa? Ta thấy nàng khóc rồi. Ta không tin, đứa bé đáng thương như vậy, nàng lại không đau lòng.”
Sao lại không đau?
Ta và con từng đồng hành bảy tháng, từng cảm nhận thai động và nhịp tim, máu mủ tương liên…
Nhưng khi đối diện ánh mắt đau đớn của Thánh thượng, ta vẫn lặp lại câu cũ:
“Thần thiếp không muốn sinh.”
Thánh thượng đập nát bát thuốc bổ cung nữ bưng lên, xé vụn từng tấc y phục ta từng đêm thức trắng khâu cho con.
Giọng người nghiến răng từng chữ:
“Giang Tang Nhiễm, nàng cứ chờ đó mà hối hận đi!”
Ta ngoảnh mặt, không buồn nhìn người nữa.
Sáng hôm sau, Thái hậu liền ra lệnh đưa ta áp giải tới Tông Nhân phủ.
Bà nói ta mưu hại hoàng tự, tất phải trả giá.
Cẩm Sắc khóc đến đỏ mắt, níu chặt tay áo ta không buông:
“Nương nương, người rốt cuộc có nỗi khổ gì, xin hãy nói ra!
Khắp thiên hạ này ai cũng có thể mưu hại hoàng tự, nhưng chỉ trừ người!
Đó là cốt nhục người sinh ra, là vinh quang cả đời người.
Người khác không biết, nhưng nô tỳ thấy rất rõ…
Người từng mong chờ hoàng tử đến thế nào, người còn đặc biệt đi cầu xin trăm nhà đoạn vải, đích thân khâu lấy trăm bộ chăn gối cho tiểu hoàng tử!
Nô tỳ không tin, không tin người lại hại hoàng tự!”
Ta lảo đảo đẩy nàng ra, giọng khàn đặc, đoạn tuyệt:
“Làm gì có nhiều lý do như thế?
Ta không muốn sinh con, ta sợ đau.
Ta ghét việc phải dậy giữa đêm, ghét cảm giác chuột rút đau thắt cả chân, càng không chịu nổi khi thấy vòng eo mình ngày càng phình to.”
Thái hậu giận đến đập bàn:
“Lôi nữ tội nhân này xuống! Mau lôi đi!”
Thánh thượng lại dang tay cản trước người ta.
“Tang Tang, chỉ cần nàng nhận sai, chỉ cần nàng dập đầu nhận lỗi trước mẫu hậu, nàng vẫn là hoàng hậu trẫm yêu thương nhất.
Nàng không muốn sinh? Chúng ta có thể nhận con nuôi, có được không?
Nàng vừa mới sẩy thai, thân thể suy nhược, Tông Nhân phủ âm hàn như thế, sao có thể chịu nổi?”
Ta vẫn không hề dao động:
“Thần thiếp đã phạm tội, thần thiếp nguyện chịu phạt.”
Bỗng ngoài điện truyền vào tiếng ồn ào:
“Giang phu nhân! Nay đã không như trước, nô tài biết bà từng được miễn bẩm báo, nhưng bây giờ nương nương phạm tội, Thánh thượng và Thái hậu đều đang trong điện!”
“Ta chỉ cầu xin một vị thuốc! Cầm được thuốc ta lập tức rời đi!
Đại nhân, xin thương cho lòng ta làm tổ mẫu.
Đứa nhỏ nhà ta mới ba tuổi, bị hen suyễn bẩm sinh, mỗi ngày đều phải dùng đúng loại dược hoàn do Thái y viện điều chế tươi sống!
Nếu thuốc đứt đoạn… nhỡ có mệnh hệ gì, thì biết làm sao!”
Là giọng mẫu thân.
Vì nhất thời hồ đồ đánh mất long thai, ta lại quên mất…
Cháu trai ta bị hen bẩm sinh, mỗi ngày đều phải dùng dược hoàn của Thái y viện để dưỡng thân.
Ta hoảng hốt quay đầu nhìn về phía Thánh thượng và Thái hậu.
Cháu ta mới ba tuổi, đáng yêu lanh lợi như ngọc tuyết, thân thể vốn đã điều dưỡng gần một năm, chỉ còn nửa tháng nữa là hoàn toàn hồi phục…
Tuyệt đối không thể uổng phí mọi công sức trước đó!
Thánh thượng chỉ liếc mắt một cái, thái giám thân cận lập tức kính cẩn đón mẫu thân vào điện.
Đôi mắt bà đỏ au, vừa thấy ta đã quỳ xuống:
“Con nghiệt chủng này! Con còn định bướng bỉnh đến bao giờ hả?!”
3
Ta há miệng, cổ họng như bị dính keo, một lời cũng chẳng thốt nên câu.
Thái hậu ngồi nghiêm ở thượng vị, giọng lạnh lùng vang lên:
“Thứ đan dược đó, là phần thưởng do ai gia ban cho Thục phi vì nàng có công chăm sóc ai gia và Thánh thượng khi mới nhập cung.
Biết người biết mặt chẳng biết lòng, Thục phi ngươi lại dã tâm như vậy, tự tay chặt đứt long mạch, thì cũng đừng trách ai gia lòng dạ độc ác.”
Ta quỳ rạp dưới chân bà, không ngừng dập đầu:
“Mẫu hậu! Cháu trai thần thiếp còn nhỏ dại, nó còn cả một đời ở phía trước… xin người thương xót!”
Thái hậu phẫn nộ đến cực điểm, một cước đá thẳng vào ngực ta:
“Cháu ngoan của ai gia còn chưa kịp mở mắt nhìn đời, đã bị ngươi tước đoạt mạng sống!
Hổ dữ còn không ăn thịt con, ngươi là loại nữ nhân độc địa như vậy, cũng biết đau lòng, cũng biết cầu xin sao?
Muốn đòi thuốc cũng được! Hãy nói cho ai gia biết — kẻ đứng sau là ai? Tại sao ngươi phải giết cháu ngoan của ai gia?!”
Không có ai đứng sau cả.
Là ta tự tay chuẩn bị hồng hoa.
Cũng là ta tự mình uống thứ thuốc ấy.
Mẫu thân ta hoảng hốt, cố sức kéo lấy tay áo ta:
“Con nói đi! Con mau nói đi! Chẳng lẽ con muốn trơ mắt nhìn cháu con chết sao?!”
Thánh thượng nhẹ nhàng ôm ta vào lòng, giọng mềm mỏng:
“Tang Tang, trẫm biết… dạo gần đây vì lo chính sự nên lơ là với nàng.
Đêm qua trẫm đã hỏi qua thái y, hóa ra nữ tử mang thai dễ nghĩ quẩn, dễ hành động khác lẽ thường.
Tang Tang ngoan, nàng chỉ cần nhận sai, chuyện này liền bỏ qua.
Dù gì thì… Đại Lý Tự không phải nơi dễ chịu. Nếu bị định tội, nàng sẽ phải quỳ trước điện Càn Thuận, viết tội kệ giữa muôn dân, chịu thiên hạ chỉ trích và nhục mạ — nàng chịu được sao?”
Nhìn ánh mắt có vẻ xót xa kia của người, ta chỉ cảm thấy khắp thân lạnh buốt.
Tội kệ?
Rồi sau đó thì sao?
Sau khi phong ba qua đi, chẳng lẽ ta phải trơ mắt nhìn nhà họ Giang chịu tru di cửu tộc?
Không thể nào.
Mẫu thân dậm chân, giọng run rẩy:
“Tang Tang! Con mau nhận sai đi! Con chỉ cần nhận sai, cháu con sẽ được cứu!
Nó mới ba tuổi thôi! Cuộc đời nó còn chưa bắt đầu! Trước khi con xuất giá, chẳng phải con còn từng bế nó đấy sao?”
Ta mấp máy môi: “Ta…”
Thánh thượng nhìn ta bằng ánh mắt tha thiết:
“Chỉ cần nàng chịu nhận sai, những chuyện còn lại… trẫm sẽ vì nàng mà lo liệu.”
Ánh mắt người tha thiết đến thế, lại khiến lòng ta càng thêm bàng hoàng.
Ta cắn chặt môi, đến khi vị máu tanh tràn khắp khoang miệng, đau đớn nhói buốt khiến ta giữ được thanh tỉnh.
Ta gạt tay mẫu thân đang siết lấy cánh tay mình, từng chữ như chém vào tim:
“Long thai… là thần thiếp tự tay phá bỏ. Thần thiếp… không hối hận.”
Trước khi rời đi, ánh mắt cuối cùng mẫu thân nhìn ta — như mũi kim xuyên thẳng vào tâm can.
Nhưng ta không thể mềm lòng.
Chỉ cần ta buông lời, người Giang gia phải chế/t… sẽ không chỉ có ta và cháu nhỏ.
Ta nhất định phải vào Đại Lý Tự.
Ta đã sớm dò hỏi rồi — Đại Lý Tự khanh là Nghiêm Thâm, người nổi danh thanh liêm, công chính vô tư.
Tháng trước mới xử vụ án Quận mã giết chính thê, dù bị vương gia và quận chúa gây áp lực, y vẫn chém Quận mã giữa chợ, không chút do dự.
Ta cố ý giữa chốn đông người đoạn thai, chính là để được đưa tới Đại Lý Tự, gặp được người ấy.