LY HÔN XONG, TÔI KẾT HÔN VỚI ĐỐI THỦ CỦA CHỒNG CŨ-2

Chương 7



[Không phải cái video của Lục Thời Nghiên đâu.]

[Là chuyện cậu và Chu Dật Bạch đăng ký kết hôn ấy.]

Tôi nhấn vào liên kết.

Các từ khóa hot search vẫn chễm chệ trên đầu.

#LâmTriHạ_ChuDậtBạch_KếtHôn#

#LụcThờiNghiễn_VừaLyHôn_VợCũTáiGiáVớiKẻThùKhôngĐộiTrờiChung#

#HảiThành_TáiHônNhanhNhất#

Phần bình luận đã bùng nổ.

Có người mắng tôi điên.

Có người mắng tôi không đoan chính.

Có người nói tôi đã sớm qua lại với Chu Dật Bạch rồi, nếu không thì sao vừa ly hôn đã kết hôn ngay được.

Cũng có người đào lại video Lục Thời Nghiên chúc mừng sinh nhật Hứa Nam Chi tối qua, nói giới hào môn thật đúng là đặc sắc.

Tôi nhìn những bình luận đó, đầu ngón tay dần lạnh toát.

Quả nhiên.

Mọi người chẳng thèm quan tâm tôi đã trải qua những gì.

Họ chỉ chăm chăm vào phần kịch tính nhất.

Vừa ly hôn.

Lập tức tái hôn.

Lấy kẻ thù không đội trời chung của chồng cũ.

Mấy từ này ghép lại với nhau, đủ để họ đóng đinh tôi vào cột nhục nhã.

Chu Dật Bạch chú ý đến sắc mặt tôi, vươn tay lấy điện thoại.

Anh lướt qua một cái, vẻ mặt không chút thay đổi.

“Đừng xem.”

Tôi cười khẽ.

“Bây giờ không xem, sớm muộn gì cũng biết thôi.”

“Tôi sẽ bảo người xử lý.”

“Không cần.”

Tôi cầm lại điện thoại.

“Dìm hot search cũng vô ích thôi.”

“Họ sẽ chỉ nghĩ tôi chột dạ.”

Chu Dật Bạch nhìn tôi.

“Vậy em muốn làm gì?”

Tôi nhìn chằm chằm vào những lời chửi rủa trên màn hình.

Bỗng nhiên cảm thấy rất bình tĩnh.

So với sự lạnh lẽo khi tôi nằm một mình trên giường bệnh đêm Lục Thời Nghiên khiến tôi sảy thai, sự ác ý của những người xa lạ này lại không đau đớn đến thế.

Họ muốn xem trò hay.

Vậy thì tôi sẽ cho họ xem cho bõ.

Tôi ngẩng đầu nhìn Chu Dật Bạch.

“Trước đây anh từng nói, muốn cho Lục Thời Nghiên thấy rõ anh ta đã vứt bỏ thứ gì.”

“Ừm.”

“Vậy thì chi bằng cứ để tất cả mọi người cùng thấy rõ.”

Đáy mắt Chu Dật Bạch khẽ động.

“Em chắc chứ?”

Tôi gật đầu.

“Chắc chắn.”

“Tôi muốn tổ chức họp báo.”

Anh nhìn tôi, như thể đang đánh giá xem tôi có phải nhất thời bốc đồng hay không.

Tôi đặt thìa xuống, từng chữ từng câu nói:

“Tôi muốn nói cho tất cả mọi người biết.”

“Ngày tôi sảy thai, Lục Thời Nghiên đang ở đâu.”

“Tôi muốn nói cho họ biết, tại sao tôi lại ly hôn.”

“Cũng muốn nói cho Hứa Nam Chi biết ——”

Tôi khẽ cười một tiếng.

“Cái vị trí bạch nguyệt quang này, cô ta ngồi quá lâu rồi.”

“Đến lúc phải ngã xuống rồi.”

Chu Dật Bạch nhìn tôi rất lâu.

Lâu đến mức tôi cứ tưởng anh sẽ khuyên tôi bình tĩnh lại.

Nhưng anh không làm vậy.

Anh chỉ cầm điện thoại lên, gọi một cuộc.

“Thông báo cho phòng PR.”

“Một tiếng nữa, tại phòng họp báo của Chu Thị.”

Đầu dây bên kia không biết đã nói gì.

Giọng điệu Chu Dật Bạch rất nhạt.

“Đúng vậy.”

“Vợ tôi muốn tổ chức họp báo.”

Tay tôi đang cầm thìa hơi khựng lại.

Vợ anh ấy.

Ba chữ này thốt ra từ miệng anh, vẫn khiến tôi có chút không quen trong giây lát.

Nhưng lần này, tôi không phản bác.

Sau khi cúp điện thoại, anh nhìn tôi.

“Em còn chịu được không?”

Tôi gật đầu.

“Được.”

Chu Dật Bạch không nói ngay.

Anh đứng dậy, đi đến trước mặt tôi, cúi đầu nhìn tôi.

“Lâm Tri Hạ.”

“Hửm?”

“Em bây giờ có thể phản công.”

“Nhưng đừng gắng gượng.”

Tôi ngẩng đầu nhìn anh.

Đáy mắt anh rất sâu.

Không có sự đồng cảm.

Cũng không có lòng thương hại.

Chỉ là rất nghiêm túc.

“Nếu em cảm thấy mệt, hôm nay có thể không làm gì cả.”

“Dư luận tôi có thể xử lý.”

“Lục Thời Nghiên tôi cũng có thể xử lý.”

“Hứa Nam Chi càng không đáng để em đích thân ra mặt.”

Tôi bỗng nhiên bật cười.

“Chu Dật Bạch.”

“Hửm?”

“Anh có phải quên mất rồi không, chúng ta là hôn nhân hợp đồng đấy?”

“Không quên.”

“Vậy anh quan tâm cho tôi như vậy, trong hợp đồng có ghi à?”

Anh yên lặng nhìn tôi hai giây.

“Điều khoản bổ sung.”

Tôi bị anh ta làm cho nghẹn lời.

Người này đúng là.

Chuyện gì cũng có thể lôi lại vào hợp đồng.

Thế mà lại lạ lùng thay, tôi bỗng thấy không khó chịu như vậy nữa.

Tôi cúi đầu uống hết ngụm cháo cuối cùng, rồi đặt thìa xuống.

“Tôi không gắng gượng.”

“Tôi là muốn đích thân nói ra.”

“Trước đây tôi vẫn luôn nghĩ, xấu chàng hổ ai, chuyện vợ chồng cứ đóng cửa bảo nhau là được.”

“Vì vậy Hứa Nam Chi hết lần này đến lần khác khiêu khích, tôi nhịn.”

“Lục Thời Nghiên hết lần này đến lần khác bênh vực cô ta, tôi cũng nhịn.”

“Người nhà họ Lục bảo tôi phải hiểu chuyện, tôi vẫn nhịn.”

Tôi ngẩng đầu nhìn anh, giọng rất khẽ, nhưng lại rất vững vàng.

“Nhưng nhịn đến cuối cùng, tất cả mọi người đều nghĩ tôi đáng đời.”

“Họ nghĩ tôi sẽ không đau, không rời đi, không phản kháng.”

“Cho nên lần này, tôi muốn tự mình nói.”

“Tôi muốn cho họ biết, tôi không phải bị nhà họ Lục đá ra đường.”

“Mà là tôi không cần Lục Thời Nghiên nữa.”

Chu Dật Bạch nhìn tôi.

Một lúc sau, anh gật đầu.

“Được.”

Một chữ.

Nhưng lại rất vững.

Giống như một hòn đá rơi xuống phía sau lưng tôi.

Khiến tôi bỗng dưng không còn sợ hãi nữa.

Buổi họp báo được sắp xếp rất nhanh.

Hiệu suất của Chu Thị, còn đáng sợ hơn tôi tưởng tượng.

Một tiếng sau.

Tôi ngồi trong xe, xe đã dừng trước cửa tòa nhà Chu Thị.

Bên ngoài toàn là phóng viên.

Họ đứng chen chúc, ống kính máy ảnh giăng kín mít, không một kẽ hở.

Tôi liếc nhìn một cái, đầu ngón tay vẫn không kiểm soát được mà lạnh buốt.

Không phải sợ hãi.

Chỉ là cơ thể vẫn còn yếu, cảm xúc căng thẳng một cái, bụng dưới liền âm ỉ đau.

Chu Dật Bạch ngồi bên cạnh tôi.

Anh không giục.

Chỉ là đưa một chiếc khăn choàng bằng len cashmere cho tôi.

“Khoác lên đi.”

Tôi nhận lấy.

“Cái này cũng là điều khoản bổ sung à?”

Anh liếc nhìn tôi.

“Điều khoản của bác sĩ.”

Tôi không nhịn được, bật cười.

Phóng viên bên ngoài đã chú ý đến chiếc xe.

Đèn flash điên cuồng lóe sáng.

Cách cửa kính xe, vẫn có thể nghe thấy tiếng la hét bên ngoài.

“Cô Lâm, xin hỏi cô và Tổng giám đốc Chu đã ở bên nhau từ khi nào?”

“Có phải cô ngoại tình trong hôn nhân không?”

“Tổng giám đốc Lục có biết hôm nay cô tái hôn không?”

“Tin tức cô sảy thai có phải là thật không?”

Mỗi câu hỏi đều giống như một con dao.

Đâm vào vừa nhanh vừa mạnh.

Sắc mặt Chu Dật Bạch lập tức lạnh đi.

Anh vừa định mở miệng, tôi đã vội giữ chặt tay anh.

“Không sao đâu.”

Anh cúi đầu nhìn lướt qua tay tôi.

Tay tôi rất lạnh.

Anh liền nắm chặt lấy.

Lòng bàn tay ấm áp.

“Lâm Tri Hạ.”

“Hửm?”

“Lát nữa câu hỏi nào không muốn trả lời, không cần trả lời.”

“Ừm.”

“Nếu có ai gây khó dễ cho em, hãy nhìn tôi.”

Tôi sững sờ.

Giọng anh bình thản.

“Tôi sẽ xử lý.”

Tôi cúi mắt nhìn bàn tay anh đang nắm chặt tay mình.

Bỗng nhiên cảm thấy thật kỳ lạ.

Rõ ràng trước hôm qua, chúng tôi vẫn chỉ là đối thủ kinh doanh biết tên nhau.

Thế mà bây giờ, tôi lại có thể từ câu nói “nhìn tôi” của anh mà sinh ra một chút cảm giác an toàn.

Cửa xe mở ra.

Vệ sĩ giương ô chắn phóng viên.

Chu Dật Bạch xuống xe trước.

Rồi quay người, vươn tay về phía tôi.

Tôi nhìn bàn tay đó.

Các khớp ngón tay rõ ràng, lòng bàn tay ngửa lên.

Rất vững chãi.

Tôi đặt tay mình lên.

Chu Dật Bạch nắm chặt lấy tay tôi, dẫn tôi xuống xe.

Phóng viên lập tức bùng nổ.

“Tổng giám đốc Chu! Hôm nay ngài và cô Lâm thật sự đã đăng ký kết hôn rồi sao?”

“Cô Lâm mới ly hôn Tổng giám đốc Lục hôm qua, hôm nay đã lấy ngài, có phải là đã có âm mưu từ trước không?”

“Tổng giám đốc Chu, có phải ngài đã chen chân vào cuộc hôn nhân của Tổng giám đốc Lục không?”

Bước chân Chu Dật Bạch dừng lại.

Tôi nghiêng đầu nhìn anh.

Anh không nhìn phóng viên.

Chỉ là chắn tôi lại sau lưng nửa bước.

Rồi thản nhiên mở lời:

“Thứ nhất, chúng tôi đã đăng ký kết hôn.”

“Thứ hai, cô ấy là tái giá sau khi mất chồng, hay tái giá sau ly hôn, đều không đến lượt người ngoài xía vào.”

“Thứ ba.”

Anh ngước mắt lên, ánh mắt quét qua những ống kính đó.

“Nếu còn dám gán ghép hai từ “chen chân” lên người vợ tôi.”

“Phòng pháp lý của Chu Thị sẽ lần lượt liên hệ với từng quý vị.”

Toàn trường lập tức im phăng phắc.

Các phóng viên rõ ràng đã bớt hung hăng hơn.

Tôi đứng sau lưng anh, suýt chút nữa bật cười.

Chu Dật Bạch này, thật sự rất hợp để hù dọa người khác.

Trong phòng họp báo, chỗ ngồi đã chật kín.

Tôi đi đến trước bục ngồi xuống.

Trước mặt toàn là ống kính.

Ánh đèn chói mắt khiến mắt tôi hơi đau.

Chu Dật Bạch ngồi bên cạnh tôi.

Không xa là mấy.

Cứ như chỉ cần tôi vươn tay ra, là có thể chạm vào anh.

Sau khi người dẫn chương trình giới thiệu đơn giản, liền đưa micro cho tôi.

Phòng họp báo trở nên yên tĩnh.

Vô số ánh mắt đổ dồn về phía tôi.

Tôi nắm chặt micro.

Đầu ngón tay hơi run rẩy.

Nhưng giọng nói vẫn khá ổn định.

“Xin chào mọi người, tôi là Lâm Tri Hạ.”

“Hôm nay tổ chức buổi họp báo này, tôi chỉ muốn nói ba chuyện.”

Tất cả ống kính đều chĩa về phía tôi.

Tôi ngẩng đầu lên.

“Thứ nhất, tôi và Lục Thời Nghiên đã ly hôn.”

“Không phải vì tình cảm không hòa hợp.”

“Cũng không phải vì tôi ngoại tình trong hôn nhân như lời đồn đại bên ngoài.”

“Mà là vì ngày tôi sảy thai, anh ta lại đang đi cùng Hứa Nam Chi để tổ chức sinh nhật cho cô ta.”




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.