MẠNH BÀ KHÔNG MUỐN NẤU CANH NỮA

Chương 4



Về đến nhà, ta hừng hực khí thế, cảm giác thắng lợi đã trong tầm tay.

Giờ chỉ còn thiếu vảy rồng, há chẳng phải nên tranh thủ thời gian, thừa thắng xông lên sao?

“Đi thôi, chúng ta thẳng tiến Đông Hải!”

Dương Lăng: “Không gấp, chuyện này phải từ từ tính toán…”

“Phì! Đừng có mà lừa ta, nhanh chân lên!”

Đừng ép ta phải cắn người.

Dương Lăng búng nhẹ vào trán ta, cười nhạt:

“Ta thấy dạo này ngươi phởn lắm rồi nhỉ, lá gan ngày càng lớn. Dám sai khiến cả ta cơ đấy? Tinh thần ‘làm trâu làm ngựa’ ngươi từng hứa đâu rồi? Chết tiệt ở xó nào rồi?”

Ta xoa xoa trán, ban đầu còn cảm thấy hơi chột dạ. Nhưng nghĩ đến cảnh tượng oai phong lẫm liệt của mình ở Địa phủ, ta lập tức lấy lại tự tin, cao giọng:

“Ngay cả Diêm Vương còn phải sợ ta! Ở Địa phủ, ta chắc chắn là nhân vật có máu mặt. Giờ ngươi giúp ta việc này, sau này trở về, không thiếu phần thưởng cho ngươi đâu!”

Dương Lăng nhướn mày, cười khẽ:

“Được thôi, ta đưa ngươi tới đó, ngươi tự đi lấy?”

Hả?

Dưới ánh mắt nguy hiểm của hắn, ta lùi lại hai bước, nuốt nước bọt, yếu ớt đáp:

“Thôi… vậy hay là cứ từ từ tính đi…”

Ai mà chẳng biết Long Thái Tử nổi tiếng yêu quý dung nhan. Lần trước chỉ vì Thái Thượng Lão Quân sơ ý làm xước da hắn một vết nhỏ bằng hạt mè, hắn đã đuổi đánh ông cụ suốt hai ngày hai đêm. Ngay cả Ngọc Hoàng cũng không cản được, khiến lão nhân gia ấy phải đóng cửa bế quan, không dám ló mặt ra. Giờ ai dám lên rút vảy trên người hắn chứ?

Nhưng Dương Lăng không buông tha, từng bước áp sát, một tay túm lấy cổ tay ta, giọng điệu đầy trêu chọc:

“Đừng khách sáo! Ngài là nhân vật lừng lẫy ở Địa phủ, một Long Thái Tử thì đáng gì, chẳng phải dễ như trở bàn tay sao?”

Ta muốn khóc nhưng nước mắt không rơi nổi. Được rồi, ta sai, ta nhận lỗi có được chưa?

Quả nhiên, không nên tự cao tự đại…

Chỉ tiếc rằng, chẳng có thuốc hối hận để mà uống!

Nửa canh giờ sau.

Đông Hải Long Thái Tử túm cổ áo ta, mặt đỏ bừng bừng, giận dữ hét vào mặt Dương Lăng:

“Dương Lăng! Trả lại vảy rồng cho ta!”

Ta bị hắn xách lơ lửng giữa không trung, nước mắt lưng tròng, lòng thầm than:

Trời biết trong nửa canh giờ qua ta đã trải qua những gì!

Ban đầu, chúng ta lén lút chui vào tẩm cung của Long Thái Tử. Lúc ấy, hắn đang ngủ ngon lành. Ta đang cẩn thận suy nghĩ xem nên nhổ mảnh vảy nào để không làm ảnh hưởng đến dung nhan của hắn.

Ai mà ngờ, cái tên Dương Lăng chết tiệt kia lại lén lút bò sát tới gần hắn làm gì không biết!

Long Thái Tử vừa mở mắt, thấy Dương Lăng, lập tức phát ra một tiếng hét rung trời. Ta hoảng hốt, không suy nghĩ gì liền giật đại một mảnh vảy…

Ai ngờ đâu, ta lại nhổ ngay mảnh trên đỉnh đầu của hắn!

Đông Hải đệ nhất mỹ nam, bây giờ đầu hói một mảng… Đây không phải là nỗi nhục thiên cổ thì là gì!?

Vậy nên, mới có cảnh tượng hiện tại: ta bị túm cổ, còn Dương Lăng thì đã trốn mất, chỉ mang theo mảnh vảy rồng mà không thèm đoái hoài gì đến ta.

Thái Tử ca ca, van ngươi nới tay một chút, ta còn chưa muốn quay về làm quỷ đâu!

Dương Lăng lại tỏ vẻ bất lực, phẩy phẩy tay:

“Không còn cách nào khác, trên trời dưới đất chỉ có vảy của ngươi là màu đen. Không nhổ của ngươi thì nhổ của ai? Hi sinh chút đi mà!”

Long Thái Tử trợn mắt:

“Hi sinh cái đầu ngươi ấy! Dương Lăng, hôm nay ta phải giết ngươi!”

Nói rồi, hắn ném phăng ta sang một bên, tay vớ lấy vũ khí, lao thẳng vào Dương Lăng.

Ta hét toáng lên:

“Á! Á! Nhẹ tay chút, ta là đồ dễ vỡ mà!”

Ngay lúc ta chuẩn bị hôn đất một cách thê thảm, đột nhiên một luồng khí nâng ta lên, rồi… thả cho ta tiếp tục rơi xuống, kết quả là một cú ngã ngoạn mục với đầy bùn đất trong miệng.

Ta: “…”

Đã đỡ một cú rồi, sao không thể đặt ta xuống cho tử tế cơ chứ!?

“Phì! Phì!” Ta nhổ mấy ngụm bùn, định tìm chỗ tránh sang một bên xem kịch hay. Ai dè, cảnh tượng trước mắt khiến ta há hốc mồm.

Thái Tử ca ca anh tuấn tiêu sái bây giờ đang bị Dương Lăng đạp trên lưng, chỉ có thể giãy giụa hai chân, trông hệt như một con ếch bị dẫm bẹp, vô cùng buồn cười.

“Ngươi mà còn làm ồn, ta sẽ giật phăng cái mũ của ngươi đấy.” Dương Lăng nhàn nhạt nói.

Nghe thấy vậy, Long Thái Tử lập tức im bặt, không dám cục cựa. Thì ra trước khi đuổi theo, hắn đã cố đội mũ để che cái đầu hói, quyết không để ai biết bí mật đáng xấu hổ này!

Dù tỏ ra ngoan ngoãn, nhưng hắn vẫn cắn răng gào lên:

“Trả lại vảy rồng cho ta!”

Dương Lăng bĩu môi: “Ồn ào quá!” Hắn nói xong liền thản nhiên giật thêm một mảnh vảy từ… mông của Long Thái Tử.

“Ôi trời ơi! Dương Lăng! Ta…”

Hắn còn chưa kịp phát tác, Dương Lăng đã quăng lại mảnh vảy bị nhổ từ đầu hắn. Long Thái Tử lập tức chộp lấy, ôm vào lòng như bảo vật, ánh mắt đầy đau khổ.

“Ôi… vảy của ta…”

Dương Lăng cuối cùng cũng thả hắn ra. Thái Tử cẩn thận lấy ra một cái gương, run run nhét mảnh vảy trở lại đầu.

Biết rõ mình đánh không lại, hắn đành nghiến răng trừng mắt, hậm hực nhìn chúng ta một lượt trước khi lầm bầm rời đi.

Ta ngồi đó nhìn toàn bộ cảnh tượng, không biết nên khóc hay nên cười.

Cảm giác như có gì đó không đúng, nhưng nghĩ lại… cũng thấy hợp lý. Dù sao thì mất một mảnh ở mông cũng đỡ xấu hổ hơn mất trên đầu phải không nào?

Vật liệu đã gom đủ, Dương Lăng đúng là nói được làm được.

Ngay trong ngày, hắn đã tạo ra một thân thể mới cho cô La.

Nhìn cô La giờ đây khỏe mạnh, hồng hào đứng trước mặt, lão Lương xúc động đến rơi nước mắt, khóc lóc như mưa.

Ta lại thấy hơi ngỡ ngàng.

“Vậy là… xong rồi sao? Dễ vậy?”

Dương Lăng mặt không đổi sắc, bình thản gật đầu:

“Vật liệu đã đủ, tự nhiên là nhanh thôi.”

Nhưng thế này cũng quá suôn sẻ đi? Không có chút trắc trở nào, không hề cảm thấy hồi hộp hay gay cấn. Thật sự… có gì đó không đúng lắm.

Ngay cả cô La cũng bối rối, đứng ngắm nghía mình trong gương rồi lẩm bẩm:

“Tiêu tốn bao nhiêu thứ quý giá, thế mà cũng chỉ thế này thôi sao? Mặt còn to ra một vòng, xem ra tay nghề cũng chẳng ra gì…”

Khung cảnh này khiến ta nghẹn lời. Chỉ có lão Lương là không thấy bất kỳ vấn đề gì. Giờ đây, ông ấy đang ôm lấy cô La, khóc như đứa trẻ:

“Hu hu hu ~ Vợ ơi ~ Ta nhớ nàng muốn chết!”

Ta: “…”

Không biết xấu hổ!

Cảm thấy mất mặt vô cùng, ta không nói hai lời, túm lấy Dương Lăng kéo ra ngoài.

“Cha ta chờ lâu quá rồi, nên mới như vậy.”

Ông ấy yêu mẹ ta đến mức chẳng tiếc thân mình, dù có phải sống cảnh màn trời chiếu đất, vẫn một lòng không từ bỏ.

Dương Lăng tò mò:

“Thế ngươi thì sao? Ngươi cũng chờ lâu rồi mà, sao không xúc động như vậy?”

Ta ưỡn ngực, giả vờ bình tĩnh:

“Ta… Ta biết kiềm chế!”

Ta cũng muốn khóc lắm chứ! Nhưng nghĩ đến cảnh khóc trước mặt hắn, thế nào cũng bị chế giễu, thế là nước mắt vừa dâng lên đã bị ta nuốt ngược trở lại.

“Nhớ đấy, chỉ mấy năm nữa thôi. Đợi ta đi rồi, chúng ta liền hai bên sạch nợ, không ai nợ ai!”

Ở Địa phủ ta nghe được rồi, ta chỉ còn ba năm nữa là kết thúc.

Dương Lăng cười rạng rỡ, nhưng nụ cười đó mang theo chút gì đó khó lường:

“Mấy năm thì được… nhưng mà hai bên sạch nợ đừng có mơ.”

“Hả?”

Giọng hắn nhỏ quá, ta nghe không rõ.

Hắn chỉ lắc đầu, cười mỉm:

“Không có gì đâu.”




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.