MỊT MỜ MÀ XA XÔI

Chương 6



16.

“Sao thế?” Ta khẽ hỏi.

Hắn bỗng tiến lên một bước, ánh mắt đầy nghiêm túc:”Ngươi ôm ta đi, sờ ta một chút.”

“Hả?”

Hắn nhíu mày, tiếp lời:”Không phải ngươi vẫn luôn muốn sao?”

Có cần nói thẳng thế không?! Ta còn cần mặt mũi nữa mà!

Nhưng nhìn vẻ mặt nghiêm túc của hắn, ta cũng hơi chột dạ. Tay ta chậm rãi đưa lên:”Thật sờ đấy nhé?”

Hắn gật đầu, mặt càng đỏ hơn, như quả đào chín mọng.

Ta thử ấn hai cái qua lớp áo, rồi nhanh chóng luồn tay vào bên trong. Cảm giác ấm nóng, đầy đặn làm toàn thân ta như bị điện giật.

Ôi, mũi ta nóng quá… không lẽ sắp chảy máu?!

Bỗng, Tống Vân Lễ mạnh mẽ ôm chặt ta, giọng hơi bá đạo:”Đã sờ ta rồi thì không được đi sờ mấy gã nam hoa khôi khác nữa!”

Ta thuận thế trượt tay dọc sống lưng hắn, nhẹ nhàng véo một cái lên vòng mông đàn hồi của hắn:”Bọn họ làm sao sánh được với ngươi!”

Hắn nhìn ta, ánh mắt sâu thẳm như muốn nói điều gì:”Diểu Diểu, thật ra ta…”

Ta không đợi hắn nói hết, vòng tay siết chặt hơn, nhẹ nhàng đáp lại:”Ừm, ta biết rồi.”

Hai trái tim cách một lớp áo nhưng cùng nhịp đập, ý chí cũng hòa làm một.

Ta áp má lên lồng ngực hắn, thì thầm:”Hứa Vi, ta đã biết chuyện về giấc mộng rồi. Sau này đừng làm chuyện ngốc nghếch nữa, giữ gìn sức khỏe quan trọng hơn.”

Hắn đáp, giọng thấp nhưng kiên định:”Không sao, ta không để tâm.”

Ta ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên quyết:”Nhưng ta để tâm! Vì ta mà ngươi xảy ra chuyện, ta làm quỷ cũng không yên lòng!”

Hắn cúi đầu nhìn ta, hơi khó xử nhưng không phản bác.

Ta khẩn khoản:”Hứa với ta được không?”

Hắn khẽ thở dài, giọng có chút bất lực:”Nhưng… ta rất muốn gặp ngươi.”

Ta nhẹ đặt tay lên ngực hắn, nơi trái tim đang đập mạnh:”Hứa Vi, ta luôn ở đây mà. Chỉ cần ngươi nghĩ đến ta, ta vẫn tồn tại. Ngươi là người ta quan tâm nhất trên thế gian này. Vì vậy, hãy yêu thương bản thân mình, đồng ý với ta nhé.”

Hắn im lặng thật lâu, cuối cùng cũng gật đầu, đôi mắt ánh lên sự bất đắc dĩ nhưng đầy tình cảm.

Chúng ta ngồi tựa vào nhau, sau đó nằm xuống bãi cỏ, đầu ta gối lên tay hắn. Cả hai cùng ngước nhìn bầu trời đầy sao.

Ngày xưa, ta không hiểu vì sao hắn lại thích ngắm sao như vậy. Giờ mới biết, đó là vì mẹ hắn từng nói:”Người chết sẽ biến thành ngôi sao sáng nhất trên bầu trời, luôn dõi theo con.”

Ta khẽ nghiêng người, đưa tay vuốt ve khuôn mặt hắn, dịu dàng hỏi:”Hứa Vi, những năm qua ngươi sống tốt không? Có vất vả không?”

Hắn nắm lấy đầu ngón tay ta, áp lên môi, nhẹ nhàng hôn một cái.

17.

Hắn kể chuyện với giọng bình thản, như đang thuật lại cuộc đời của một kẻ khác.

Năm bảy tuổi, Hứa Vi mất đi người thân, rơi vào bóng tối tuyệt vọng. Nhưng may mắn thay, một tia sáng đã xuất hiện, kéo hắn ra khỏi vực thẳm.

Hắn bám theo ánh sáng đó, trèo lên suốt hơn mười năm trời. Khi tưởng chừng đã chạm đến lối ra, hắn lại ngã vào vực sâu không đáy.

Cuối cùng, hắn nhận ra, có lẽ bản thân thuộc về nơi tối tăm, nơi đầy bùn lầy đó. Thậm chí, hắn còn bắt đầu yêu thích, bắt đầu khát khao, vì ở đó có người mà hắn yêu nhất.

Lòng ta như bị dao cắt, đau đớn đến mức nghẹt thở.

Ta cúi xuống, đặt một nụ hôn lên môi hắn, nhẹ nhàng nói:”Đừng nói nữa.”

Hàng lông mày Tống Vân Lễ khẽ nhíu lại. Hắn đưa tay giữ lấy sau gáy ta, khiến nụ hôn sâu hơn.

Nụ hôn ấy gấp gáp như cơn bão, cả hai đều cố gắng giành lấy từng chút hơi thở từ đối phương.

Hắn bắt đầu cởi cúc áo ta, một chiếc… hai chiếc… ba chiếc… Nhưng rồi đột nhiên, tay hắn dừng lại.

Hắn ngả người nằm vào lòng ta, hàng mi khẽ rung, hơi thở đều đặn. Hắn đã ngủ.

Ta khẽ cười. Hắn không biết rằng, ta đã dùng chút mánh khóe trên môi mình.

Ta nhẹ nhàng đặt hắn nằm ngay ngắn, nâng khuôn mặt hắn lên, chậm rãi ngắm từng đường nét, từng góc cạnh. Ta cố gắng ghi nhớ tất cả, khắc sâu vào tâm trí.

Thời gian không còn nhiều.

Ta tin vào lời hứa của Hứa Vi, rằng hắn sẽ không dùng giấc mộng để gặp ta nữa. Nhưng câu nói vừa rồi của hắn khiến ta nhận ra, trong lòng hắn vẫn còn những suy nghĩ khác.

Ta từng bỏ tiền xem qua số mệnh của hắn, biết rằng hắn còn sống được 50 năm nữa. Nhưng nếu hắn chọn cách tự hủy hoại mình, không chỉ không được siêu sinh, mà còn phải chịu hình phạt khắc nghiệt dưới địa ngục.

Khi mới chuyển đến ngôi mộ mới, mẹ của Hứa Vi thường mời ta ăn cơm. Bà từng kể rằng mình hay khóc vì không yên lòng.

Bà ra đi đột ngột, để lại một đứa con còn nhỏ dại. Bà lo sợ hắn chịu khổ ở nhân gian, và nỗi lo ấy vẫn dai dẳng ngay cả khi hắn đã thành công, giàu có.

Làm quỷ, bà đã vì Hứa Vi mà rơi lệ suốt gần hai mươi năm, ngày ngày ngóng trông.

Giờ đây, ta làm sao có thể để hắn phải chịu hình phạt nơi địa ngục?

Tiếng chuông báo giờ Tý vang lên.

Ta dùng điện thoại của hắn, nhắn tin cho quản gia, sắp xếp mọi thứ ổn thỏa.

Cuối cùng, ta cúi xuống, nhẹ hôn lên môi hắn một lần nữa, thì thầm:”Hứa Vi, ngủ ngon.”

18.

Trở lại quỷ giới, lòng tuy có chút lưu luyến, nhưng niềm tự hào và hạnh phúc vẫn áp đảo tất cả.

Mạnh Bà thấy ta tươi cười rạng rỡ, bèn trêu chọc:”Chà, sao vui thế? Chuyện giải quyết ổn thỏa hết rồi à?”

Ta vừa nhóm củi vừa đáp:”Ừ, xong cả rồi!”

Mạnh Bà nheo mắt, nhìn ta chăm chú hơn, lông mày càng nhíu chặt:”Ngươi có gì đó không đúng. Người khác chia ly thì khóc sống khóc chết, còn ngươi thì vừa ca vừa hát?”

Nói xong, bà kéo tay ta, đặt lên cổ tay mà kiểm tra.

Cuối cùng, bà lắc đầu, nửa như bất lực:”Ngươi cứ để hắn nằm giữa bãi cỏ như thế, lỡ hắn tỉnh dậy rồi tự sát để tìm ngươi thì sao?”

Ta đáp, giọng đầy tự tin:”Sẽ không đâu. Ta để lại thư cho hắn rồi. Chắc chắn hắn sẽ làm theo, sống tốt mỗi ngày.”

Bà bán tín bán nghi:”Ồ? Sao chắc chắn thế?”

Ta cười khẽ, trong mắt ánh lên niềm tin vững chắc:”Tất nhiên. Hứa Vi rất nghe lời, từ trước đến nay hắn luôn nói được làm được.”

Ta nhìn xa xăm, giọng nói dịu lại:”Với lại, chúng ta sẽ còn gặp lại. Ta có thể đợi hắn, dù lâu đến đâu đi nữa. Năm mươi năm của đời người thực ra rất ngắn.”

Nhưng mỗi ngày của Tống Vân Lễ lại rất dài.

Hắn vẫn còn nhiều nơi chưa đi, nhiều góc nhỏ của thế giới chưa khám phá.

Hắn sẽ ghi lại những khoảnh khắc đẹp nhất, sống một cuộc đời không nuối tiếc, để khi gặp lại ta, cả hai đều có thể mỉm cười.

Bởi vì ta tin chắc… chúng ta nhất định sẽ gặp lại.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.