Mộng Hoa Niên

Chương 3



10Đến ngày thành thân, vì Lưu Châu là trưởng và đích nữ, nên nghiễm nhiên xuất giá trước ta.

Xuân Đào ham vui chạy tới lui bảy, tám lượt, đứng ngoài cửa phòng, luyên thuyên nào là khung cảnh rước dâu của Cố Diễn Sinh hoành tráng thế nào:

“Tiểu thư, tiểu công gia còn mượn cả nghi trượng của Vương phủ Dực Vương, thanh thế vượt cả đám tang của Lý Thái phó bữa trước.”

“Tiểu thư, thi thánh kinh thành đề ngay một bài thơ tặng tiểu công gia với đại tiểu thư, khen họ là kim ngọc lương duyên, trời se mối đẹp. Đại phu nhân nghe thế, cười đến độ miệng như thể nuốt được cóc!”

“Tiểu thư, người không biết đâu, Phượng Quan Lưu Huỳnh trên đầu đại tiểu thư đẹp vô cùng. Tất cả các nữ nhân ở đó đều nhìn mà chảy nước miếng, ghen tỵ hết sức.”

Ta chớp mắt khẽ.Hóa ra Cố Diễn Sinh thật sự chế tác thành Phượng Quan Lưu Huỳnh… Bảo sao Tiêu Sở Nam nhất quyết đòi ta đội phượng quan cũ của Trưởng công chúa. Ngoài món đó, e chẳng món trang sức nào đè bẹp được Thẩm Lưu Châu.

“Xuân Đào, sắp đến giờ rồi, mau vào phòng đi.”

Xuân Đào vừa muốn quay gót chạy ra coi tiếp, liền khựng chân. Nàng nhẹ đẩy cửa, trông thấy ta đứng giữa phòng, lập tức sững người.

“Tiểu… tiểu thư… người… người…”

Môi nàng run run, chẳng nói nổi một câu liền mạch, cứ như sắp hét vang như chồn bị dẫm đuôi. May sao mẫu thân kịp kéo nàng vào phòng, đóng chặt cửa lại.

Nhưng Xuân Đào vẫn chưa hoàn hồn, hai mắt cứ dán chặt vào ta, khi thì ngắm áo cưới, lúc ngắm phượng quan. Nhìn một lúc, vành mắt nàng đỏ hoe:

“Tiểu thư, người… đẹp quá…”

11Khi Tiêu Sở Nam đến đón ta, Cố Diễn Sinh và Thẩm Lưu Châu còn chưa rời đi. Tám đại tài tử kinh thành đang liên tục dùng đủ lối văn hoa trau chuốt để ca tụng hai người bọn họ, hiển nhiên là muốn đứng nán lại xem ta mất mặt. Chỉ tiếc, kẻ quê độ hôm nay chính là họ.

Khoảnh khắc ta khoác bộ hôn phục được cải biên từ áo cưới của Trưởng công chúa năm xưa, đầu đội Phượng Quan Lưu Huỳnh thật sự, bước ra khỏi cổng Thẩm phủ, dường như cả ngọn gió cũng ngừng thổi.

Tiếp đó là một loạt tiếng trầm trồ, kinh ngạc, nghi hoặc lẫn ồn ào kéo tới liên miên. Ta hấp dẫn toàn bộ ánh mắt, kể cả của Cố Diễn Sinh và Thẩm Lưu Châu.

Nhờ chiếc quạt tròn khéo che mặt, ta không rõ vẻ bàng hoàng của họ, nhưng cũng đoán được bọn họ chấn động đến nhường nào.

Thực ra, chính ta khi lần đầu trông thấy bộ Phượng Quan Hà Bào tuyệt trần này, cũng lặng người chẳng thốt nổi thành lời.

Trưởng công chúa Tiêu Duẫn Tri vốn có mối hiềm khúc sâu với Đông Xưởng. Năm xưa bà bình định loạn Tam vương, phò tá Thánh thượng đăng cơ. Thế nhưng Đông Xưởng lại trở mặt, gán tội sát hại trung thần để bắt giam phò mã. Sau đó, để bảo toàn tính mạng cho phò mã, Trưởng công chúa buộc phải giao quyền lực, từ đó không còn can dự triều chính, chỉ thỉnh thoảng xuất hiện ở Trường Bình thi hội ngâm thơ vịnh cảnh.

Phò mã vẫn còn bị giam trong ngục Đông Xưởng. Ta nào dám cả gan dùng phượng quan và hôn phục của Trưởng công chúa?

“Cửu Thiên Tuế thật có lòng, nhưng những thứ này quá quý báu. Nhỡ xảy ra sơ suất gì, Thanh Đài e khó ăn nói với Trưởng công chúa.”

“Không cần trình bày. Giờ chúng đều thuộc về nàng rồi.”

“Của… của ta ư?”

Nhìn Phượng Quan Lưu Huỳnh cẩn hai trăm lẻ tám viên bảo thạch, ta nuốt khan. Giá trị chỗ bảo thạch này ước chừng cả mấy chục vạn lượng vàng. Dẫu ta rất muốn lấy chúng, nhưng mạng nhỏ của ta càng quan trọng hơn.

“Tiêu Sở Nam, ngươi giỏi đến độ cướp cả phượng quan và hôn phục từ tay Trưởng công chúa, nhưng ta nào dám mặc.”

“Nếu thực sự đó là quà Trưởng công chúa ban cho nàng thì sao?”

“Ban cho ta? Các người nhốt phò mã bao năm, Trưởng công chúa không san phẳng Đông Xưởng đã là phúc. Nay còn trông mong bà ra tay để ngươi hạ nhục Quốc công phủ? Ngươi đùa chắc?”

Lúc ấy ta quá hoảng, lời nói có chút xốc nổi. Tiêu Sở Nam lại chẳng tức giận, chỉ khoác hôn bào lên người ta, dường như rất hài lòng với lần sửa áo này:

“Thẩm Thanh Đài, nếu nàng không mặc, chỉ sợ chính Trưởng công chúa mới tìm nàng trách phạt.”

12Ngày hôm nay, ta cuối cùng đã ngộ ra ý hắn.

Đại phu nhân dang tay chặn ta giữa đường, lớn tiếng tra hỏi trước bao kẻ hầu:“Thanh Đài, chiếc phượng quan này… vốn dĩ là của Trưởng công chúa… sao lại ở chỗ con?”

“Nay phò mã được thả, Trưởng công chúa lòng vô cùng hoan hỷ, đặc biệt thưởng cho người từng đoạt giải quán quân ở Trường Bình thi hội là Thẩm Thanh Đài. Thẩm phu nhân, đây là của hồi môn công chúa ban tặng nhị tiểu thư, mong phu nhân xem qua.”

Cung nữ dưới trướng công chúa mang đến hai mươi gánh quà làm sính lễ, Đại phu nhân bần thần đứng chết trân, ta cũng choáng váng. Đem phò mã ra trao đổi lấy phượng quan, hôn phục ư? Tiêu Sở Nam quyết phải đè bẹp Cố Diễn Sinh cho bằng được sao?

“Được Trưởng công chúa đích thân chuẩn bị sính lễ cho Thanh Đài, đó chính là phúc lớn của họ Thẩm. Người đâu, mau đem toàn bộ hồi môn của nhị tiểu thư ra.”

Khóe miệng Đại phu nhân giật giật, rõ ràng bà khó xử, đành nghĩ cách dùng của hồi môn để làm nhục ta. Bà thừa biết, ngoài năm gánh vải vóc trang sức Lão phu nhân sắm cho, ta chẳng còn gì khác ra hồn.

“Đại phu nhân, e rằng cửa phủ không đủ chỗ bày hết của hồi môn của nhị tiểu thư…”

Quản gia lúng túng ghé tai bà bẩm báo điều gì, làm Đại phu nhân tức đến nỗi cứng họng.

Ta khẽ liếc mắt ra hiệu, Xuân Đào liền ưỡn thẳng lưng, trao danh sách sính lễ ta đã soạn cho hỉ nương. Bà hỉ nương cầm lên, dõng dạc đọc:“Hồi môn của Thẩm Thanh Đài: hai trăm ba mươi ba… gánh!”

“Gì chứ? Ngươi bảo… của hồi môn của ả?”

Thẩm Lưu Châu rốt cuộc không kìm được, bỏ quạt tròn tiến đến giật lấy ta:“Thẩm Thanh Đài, làm sao hồi môn của ngươi có thể nhiều hơn ta?”

Hồi môn của nàng ta vẻn vẹn sáu chục gánh. Cho dù không kể hai chục gánh công chúa ban thưởng, số của ta vẫn hơn nàng tận một trăm bảy mươi ba gánh. Nàng đương nhiên tức điên chẳng hiểu nổi ta xoay đâu ra lắm hồi môn như thế.

Kỳ thực, đây đều là lễ tặng mừng từ đám quan viên thuộc phe Thành vương gửi cho Tiêu Sở Nam. Hai người họ ước hẹn, đợi đến ngày cưới sẽ chuyển hết đến Thẩm phủ, gộp thành của hồi môn cho ta. Khi mọi người đang chen chúc ngoài cổng xem Cố Diễn Sinh rước dâu, hồi môn của ta lặng lẽ được chở vào qua cửa sau, đến giờ vẫn chưa vận chuyển xong.

Bấy giờ, giữa đám đông có kẻ buột miệng châm chọc:“Nhìn Thẩm Thanh Đài và Thẩm Lưu Châu đứng cạnh nhau, hai chiếc phượng quan đúng là nguyệt sáng so với sao mờ, vật giả mạo kia dẫu đẹp cũng lu mờ cả rồi.”

Lời ấy vừa dứt, Lưu Châu lảo đảo như sắp ngã bậc thềm.

Cố Diễn Sinh liền vội vàng đỡ nàng, đôi mắt âm trầm lướt về phía ta, ngập đầy khó chịu:“Thanh Đài, có việc gì thì nhắm vào ta.”

Ta khẽ nheo mắt:“Tiểu công gia, trong tay ta là quạt tròn, ta nào đẩy được tỷ tỷ chứ? Mà xem ra ngài không vui nhỉ, rõ hôm trước còn tươi cười lắm cơ mà?”

Trán Cố Diễn Sinh nổi gân xanh, gằn từng lời chỉ đủ để ta và Lưu Châu nghe:“Thẩm Thanh Đài, cứ chờ đó, ván cờ này ngươi nhất định sẽ thua.”

13Trải qua một phen náo động suốt nửa ngày, cuối cùng ta cũng bước vào được phủ Thiên Tuế.Ta rón rén cởi phượng quan, thoát hôn phục, thay thường y rồi tự ý ngồi xuống dùng bữa trên bàn.

Lạ thay, hầu hết đều là món ta thích, mùi vị cũng giống hệt như ở Túy Tiên Lâu. Ta còn chưa kịp nghĩ ngợi nhiều thì Tiêu Sở Nam đẩy cửa bước vào.

Gương mặt lạnh nhạt, vững vàng của hắn cùng hỷ bào đỏ thắm tạo nên một vẻ đối lập quyến rũ lạ kỳ. Ta thoáng sững sờ, trong thoáng chốc liền quên bản thân vẫn đang nhai miếng sườn xào chua ngọt.

“Thẩm Thanh Đài, thêm ba mươi tư gánh hồi môn kia, rốt cuộc là chuyện gì?”

Ánh mắt lạnh lùng của hắn quét sang, ta vội nuốt miếng thịt, ngượng ngùng gãi gãi đầu:

“Tiêu Sở Nam, bình thường ta có cất riêng chút bạc, lần này tiện thể quang minh chính đại chuyển về tên mình…

Ừm… ngươi lợi hại thật, đến cả ta cũng dám lợi dụng.”

“Chúng ta chỉ đang đôi bên cùng lợi dụng mà thôi.”

Ta đặt đũa xuống, ngước lên nhìn thẳng hắn:

“Ba năm nữa, chúng ta hòa ly, được không?”

“Hòa ly?”

Hàng mày Tiêu Sở Nam cau lại sâu hơn, giọng nói thêm phần lạnh lẽo. Nhất thời, ta thấy sống lưng lạnh buốt, vẫn cố lấy dũng khí cất lời:

“Tiêu Sở Nam, ngươi lấy ta chẳng phải vì giúp Thành vương tranh đoạt ngôi vị ư?

Thứ nhất, cưới một thứ nữ không chút thế lực, Hoàng thượng tất sẽ an tâm. Thứ hai, ngươi nhân danh thành thân để nhận vô số quà mừng, buộc các quan còn lưỡng lự giữa Thành vương với Dực vương phải tỏ rõ thái độ. Thứ ba, từ danh sách khách mời của Quốc công phủ, ngươi có thể dò xét thực lực phe Dực vương.

Ngươi làm bộ đối đầu với Cố Diễn Sinh, thực chất là dụ Quốc công phủ phải bộc lộ. Với tính khí hắn, nếu chẳng muốn thua, ắt sẽ dốc hết sức lo liệu đại hôn.

Giờ mục đích của ngươi coi như đã thành một nửa, ba năm sau chúng ta hòa ly, Hoàng thượng và Trưởng công chúa cũng khó trách tội.”

Tiêu Sở Nam bỗng cười nhạt, làm ta rợn gáy, nhưng hắn lại đổi sang chủ đề khác:

“Thẩm Thanh Đài, ngày đầu thành hôn, nàng đã nghĩ đến hòa ly, vậy mấy điền trang, cửa tiệm này ta giao người khác quản lý cũng được.”

Theo ánh mắt hắn, ta thấy ba hòm sổ sách to tướng trong phòng. Mắt ta lập tức sáng rực, mấy trăm gian cửa tiệm, điền trang mà để ta quản lý ba năm, e kiếm được mấy chục vạn lượng cũng không khó.

“Tiêu Sở Nam, đã gả cho ngươi, ta đương nhiên sẽ gánh vác bổn phận của chính thê ở phủ Thiên Tuế.”

Ta hào hứng cầm lấy sổ sách, lật xem từng trang. Đêm tân hôn của chúng ta, ta chong đèn… tính toán sổ sách suốt.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.