MỘNG NGỌT GIỮA PHONG BA

Chương 1



1.

Năm thứ ba ở phủ Tam hoàng tử, hắn cưới Lư Hiền Nguyệt, ái nữ út của danh môn họ Lư vùng Phạm Dương.

Ngày tân vương phi vừa bước chân vào phủ, việc đầu tiên nàng làm là dẫn theo người hầu xông thẳng vào viện của ta, ép ta uống một bát thuốc đoạn tử.

Nàng tươi cười nhìn Tam hoàng tử, giọng điệu nũng nịu nhưng đầy châm chọc:”Nghe nói Ngọc Nô là người mà Tam điện hạ yêu thương nhất. Thiếp ghen tị lắm đây. Nay ép nàng uống thuốc đoạn tử, phu quân có giận thiếp không?”

Tam hoàng tử Sở Hi Hách đứng bên, lạnh nhạt mỉm cười, ánh mắt không chút dao động:”Nàng xem nàng đấy, sao phải để tâm đến một tội nô?”

“Chỉ là một bát thuốc đoạn tử, nàng muốn ép thì cứ ép. Thực ra, dù không có thuốc, ta cũng chẳng bao giờ động vào nàng ta nữa.”

Sở Hi Hách vòng tay ôm lấy Lư Hiền Nguyệt, ánh mắt dịu dàng:”Ta chỉ cần Nguyệt nhi của ta.”

Lư Hiền Nguyệt bật cười, tay khẽ đấm vào ngực hắn, nét mặt ngượng ngùng mà đầy đắc ý.

Đám hạ nhân đứng xa xa trông thấy vương gia và vương phi thân mật đùa giỡn, ai nấy đều rõ, ta từ đây đã hoàn toàn thất sủng.

2.

Ta từng là nữ nhân được sủng ái nhất trong phủ này.

Từng có một công tử say rượu, ngỏ ý dùng vạn lượng hoàng kim để mua ta.

Đó là trò tiêu khiển thường thấy của đám công tử quyền quý kinh thành – họ trao đổi nữ nhân như đổi những con tuấn mã hay bức danh họa, coi đó là phong nhã.

Sở Hi Hách, khi ấy cũng say rượu, chỉ khẽ cười, nhưng đột ngột rút kiếm, chém thẳng vào vai vị công tử kia.

Giữa những tiếng hô hoán kinh hãi, Sở Hi Hách lạnh lùng thốt lên:”Ngọc Nô là của ta, ai cũng đừng hòng đụng tới.”

Từ đó, trong kinh thành lưu truyền câu nói: “Vạn lượng hoàng kim khó mua được một nụ cười của Ngọc Nô.” Người người đều bảo, Ngọc Nô chính là nghịch lân của Tam điện hạ, không ai được phép chạm vào.

Sở Hi Hách yêu thích ta, nhưng hắn cũng chẳng coi trọng ta.

Hắn từng nói:”Ngọc Nô mềm mại, ngoan ngoãn, nhưng quá tầm thường và vô vị.”

Hắn yêu thích đọc sách, nhưng ta lại không biết chữ.Hắn thưởng thức tranh họa, yêu chuộng thư pháp, nhưng ta chẳng hiểu chút gì về những thứ ấy.

Bởi vậy, các phu nhân trong kinh thành thường kín đáo bàn luận rằng, Ngọc Nô rồi cũng sẽ thất sủng thôi. Một ngày nào đó, Tam điện hạ sẽ chán ghét nàng, quay sang cưới một tiểu thư khuê các hiểu rõ sở thích của hắn làm chính phi.

Giờ đây, ba năm trôi qua, lời dự đoán ấy đã thành sự thật.

Sở Hi Hách đã chán ghét ta, còn chính phi của hắn – Lư Hiền Nguyệt – đã nghĩ ra hàng vạn cách để hành hạ ta.

Nhìn lên bầu trời vuông vắn bị gò bó bởi bốn góc tường của vương phủ, ta thầm nghĩ trong lòng:”Đã đến lúc rời đi rồi.”

3.

Nửa tháng sau, vương phủ tổ chức đại yến.

Sở Hi Hách say đến bất tỉnh, được hạ nhân dìu vào nghỉ ngơi trong tây sương phòng. Nghe nói, trong cơn mê man, hắn luôn gọi tên ta.”Ngọc Nô, gọi Ngọc Nô đến đây.”

Người hầu thân cận của hắn tránh né Lư Hiền Nguyệt, tự mình đến mời ta.

Ta không từ chối, thuận theo bước vào phòng của Sở Hi Hách, giúp hắn thay y phục, dọn dẹp giường chiếu và sàn nhà, cuối cùng đắp chăn cho hắn một cách cẩn thận.

Hắn mơ màng tỉnh lại, nhìn rõ là ta, liền đưa tay kéo nhẹ vạt áo kín cổng cao tường của ta, cười khẩy:”Sao thế? Đến cơ hội quyến rũ ta mà ngươi cũng không biết nắm lấy?”

Ta lùi lại, tránh khỏi bàn tay hắn, khẽ lắc đầu:”Tam điện hạ, ta muốn rời đi.”

Sở Hi Hách bật cười nhạt:”Rời đi? Ngươi định đi đâu?

Ngọc Nô, ngươi sống là người của vương phủ, chế/t cũng là ma của vương phủ.”

Hắn thiếp đi.

Ta lặng lẽ tháo chiếc vòng tay khỏi cổ tay mình.

Ba năm trước, khi phản quân làm loạn, Sở Hi Hách bị thương nặng, ẩn náu trong con hẻm hoang tàn ở phía bắc thành.

Là ta đã cứu hắn.

Sau khi tỉnh lại, hắn đeo chiếc vòng này lên tay ta, nói:”Đây là vật mẫu phi để lại cho ta, ta tặng nó cho nàng.”

Giờ đây, ta trả chiếc vòng lại cho hắn.

Trước khi rời khỏi phòng, ta nhìn hắn lần cuối.

Khuôn mặt hắn khi ngủ rất anh tuấn, ngũ quan sắc nét, từng đường nét tựa tranh vẽ, quả thật rất đẹp.

Nhưng đáng tiếc, dù sao cũng không giống được đại ca của hắn.

4.

Sở Hi Hách không biết thân phận thực sự của ta.

Khi gặp ta, ta đã mang tên Ngọc Nô.

Nhưng trên thực tế, tên thật của ta là Tiết Hoàn, từng là vị hôn thê đã được thái tử chính thức lập hôn thư.

Thế nhưng, chưa kịp thành thân, thái tử đã theo quân xuất chinh, bị phản tướng phản bội, chết nơi vùng Tây Vực.

Kẻ phản tướng đó, chính là phụ thân ta, Tiết tướng quân.

Tin tức truyền về kinh thành, thánh thượng long nhan đại nộ, hạ lệnh tru di toàn bộ Tiết gia.

Chỉ có ta còn sống.

Từ đại tiểu thư Tiết Hoàn của Tiết gia, ta hóa thành Ngọc Nô, một nữ nhân dùng sắc hầu người.

Từng là người am hiểu cầm kỳ thư họa, nay lại phải giả vờ như một kẻ không biết chữ.

Đây là lựa chọn của ta.

Ta từng cùng thái tử gảy đàn, đối thơ, vẽ tranh.

Khi ấy, xuân phong như rượu, thái tử hái một cành hải đường cài lên tóc mai ta, ngắm nhìn ta đỏ mặt dưới làn gió xuân dìu dịu.

Những việc vợ chồng hòa hợp, tâm ý tương thông như thế, ta không muốn làm lần thứ hai với bất kỳ ai khác.

Giờ đây, Sở Hi Hách đã có Lư Hiền Nguyệt, hắn cũng không cần ta nữa.

Ta trở về phòng mình, nhưng ngay khoảnh khắc bước vào, ta đột nhiên khựng lại.

Mồ hôi lạnh lập tức túa ra.

Trên giường, có người.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.