5
Sau khi cùng bác Trần làm xong giấy ủy quyền tài sản, tôi đã có một khoảng thời gian yên ổn hiếm hoi.
Tôi cứ tưởng mọi chuyện đã kết thúc… cho đến khi nhận được cuộc gọi của bạn thân.
“Như Sơ! Mau xem link tớ gửi! Hình như cậu bị đưa lên mạng rồi!”
Tôi vừa mở điện thoại thì tin nhắn của bạn đã bật ra:
[“Cô gái thà cứu chó trong đám cháy chứ không cứu người – nghi ngờ là tình địch cố ý bỏ mặc”]
Bài viết đang rất hot. Mới nhìn tiêu đề thôi là tôi biết đang nói đến mình.
Nội dung còn mô tả chi tiết diễn biến vụ cháy hôm đó, hệt như người viết có mặt tại hiện trường.
Tôi gõ mấy từ khóa vào tìm, quả nhiên thấy một bài đăng trên Weibo:
Người viết vu khống tôi vì yêu không thành nên sinh hận, lúc xảy ra hỏa hoạn cố ý bỏ mặc nạn nhân bị thương là “chính thất”, quay sang cứu một… con chó.
Thậm chí bài viết còn đính kèm mấy tấm ảnh trích xuất từ camera—ảnh tôi ôm chó, ảnh tôi giật khăn.
Phần bình luận dưới bài viết dậy sóng:
— “Đó là một mạng người đấy! Cô ta sao có thể ích kỷ đến vậy?”
— “Trời ơi, chẳng phải là cố ý giết người sao?”
— “Tam quan lệch lạc, tình địch thì có thể mặc kệ sống chết à?”
— “Bảo sao không ai thèm ngó ngàng đến cô ta, nhân cách mục nát, đáng đời cô đơn đến chết!”
Thỉnh thoảng có người đứng về phía trung lập thì ngay lập tức bị vây công chửi rủa đến mức phải xóa bình luận.
Tài khoản mạng xã hội của tôi cũng bị mấy “cư dân mạng nhiệt tình” đào ra, ngay lập tức hứng đủ loại lời lẽ cay nghiệt.
Bọn họ viện cớ chính nghĩa, nhưng lại buông ra những lời độc ác nhất, dơ bẩn nhất.
Công ty gọi tôi lên nói tôi phải tạm thời dừng công việc—vụ việc đã ảnh hưởng đến hình ảnh của công ty.
Tôi nằm trên giường, dù đã xóa hết các app mạng xã hội, nhưng tin nhắn và cuộc gọi vẫn ồ ạt đổ về:
— “Con đàn bà khốn nạn, sao mày không chết cháy luôn đi?”
— “Thích thấy chết không cứu đúng không? Mong sau này mày gặp nạn cũng chẳng ai cứu nhé~”
— “Xấu như vậy mà còn ghen với chị gái xinh đẹp, nhà không có gương à? Không thì lấy nước tiểu soi thử?”
Tôi không nói lời nào, chỉ bình tĩnh chụp màn hình từng bình luận công kích cá nhân lưu lại.
Internet không phải nơi để phát tiết vô tội vạ.
Sẽ có lúc bọn “chính nghĩa giả” này phải trả giá vì hành vi bạo lực mạng của mình.
Lúc đó, điện thoại bàn ở nhà tôi lại đổ chuông—là Cố Thần.
“Như Sơ, em không sao chứ?”
“Không sao.” Tôi chẳng tin anh ta có lòng tốt như vậy.
“Anh thấy chuyện trên mạng rồi. Em chịu khó nhận lỗi với Tri Ý đi, cho qua chuyện này. Anh cũng sẽ khuyên cô ấy.”
Tôi thật sự muốn bật cười.
“Anh dạo này bị rối loạn tiêu hóa à? Não anh tiêu chảy hết ra ngoài rồi chắc?
Rảnh quá thì chui vào hũ muối đi, làm con rùa nhỏ ngâm mặn luôn cho rồi!”
“Anh chỉ nghĩ cho em thôi! Em nhìn lại thái độ của mình đi!”
Tôi cười lạnh:
“Thái độ tốt của tôi chỉ dành cho người bình thường.”
Nói rồi tôi cúp máy, chẳng buồn quan tâm anh ta sống chết ra sao.
6
Tin tức trên mạng ngày càng nhiều, tôi dứt khoát tắt máy, mắt không thấy tim không đau.
Tôi nằm trên giường nhắm mắt nghỉ ngơi thì bất ngờ ngoài cửa vang lên tiếng hét kinh hoàng.
“Gâu! Gâu! Gâu!”
Đậu Đậu lao ra trước cửa, nửa người áp sát mặt đất, sủa vang không ngừng như đang cảnh báo điều gì.
Tôi hoảng hốt bật dậy.
Giữa thời điểm nhạy cảm này, tôi không dám tùy tiện mở cửa.
Tôi dán mắt vào mắt mèo, quan sát thật kỹ, đợi mãi không thấy ai, mới dám hé cửa một chút.
Chỉ liếc qua ngoài hành lang, mặt tôi tái mét, lập tức đóng cửa lại, dựa vào cánh cửa thở dốc liên hồi.
Ai đó đã đặt một vòng hoa trước cửa nhà tôi.
Ở giữa là xác một con chuột đã bị móc mất mắt, máu loang lổ khắp sàn.
Bọn họ đã tìm ra địa chỉ nhà tôi!
Tôi lập tức gọi cảnh sát.
Đợi đến khi cảnh sát tới, tôi mới dám mở cửa.
“Chị Tống, gần đây chị có xích mích với ai không?”—cảnh sát nghiêm túc hỏi.
Tôi trình bày toàn bộ vụ việc bị bạo lực mạng, trong đầu lập tức hiện lên hình ảnh của Bạch Tri Ý và Cố Thần.
Có thể là bọn họ không?
Cảnh sát điều tra camera khu vực, phát hiện một người đàn ông khả nghi.
Hắn thấp người, đeo khẩu trang và mũ trùm kín đầu.
“Hắn là người chị quen à?”
Tôi lắc đầu. Không phải Cố Thần hay Bạch Tri Ý.
Có lẽ… tôi đã nghĩ quá nhiều.
“Chị Tống yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ điều tra ra sự thật.
Nhưng tốt nhất là chị nên chuyển chỗ ở một thời gian, hoặc có người thân đến ở cùng.”
Tôi hoàn toàn tin tưởng cảnh sát.
Tiễn họ về, tôi lập tức gọi bạn thân tới ở cùng.
Cả hai nằm dài trên ghế sofa, tôi cứ tua đi tua lại đoạn video camera đã lưu trong điện thoại.
Cảm giác dáng đi của người kia rất quen, nhưng không thể nhớ nổi cụ thể là ai.
“Như Như! Mau xem này! Tên não tàn Cố Thần đăng weibo nhận lỗi thay cậu rồi kìa!”
????
Tôi lập tức vứt điện thoại, nhào tới giật lấy màn hình.
“Cái gì cơ?!”
Chễm chệ trên top hot search là dòng chữ: “Người trong vụ cứu chó bỏ người lên tiếng”
Tôi nhấn vào—gương mặt đáng ghét của Cố Thần đập thẳng vào mắt.
7
“Chào mọi người, tôi là Cố Thần.
Tống Như Sơ là bạn từ nhỏ của tôi.
Vì tôi không thể đáp lại tình cảm của cô ấy, nên mới khiến cô ấy có những hành vi bốc đồng.
Tôi luôn coi cô ấy là em gái, thật sự không nỡ nhìn cô ấy bị đẩy vào tâm bão dư luận, nên thay mặt cô ấy xin lỗi mọi người.
Mong mọi người tha thứ cho sự nông nổi của cô ấy. Cảm ơn!”
Bạn thân tôi nhìn màn hình, khoé miệng giật giật, ánh mắt không hiểu nổi:
“Bảo bối… cậu có cảm động không?”
Cô ấy nhìn tôi đầy giễu cợt, chẳng quan tâm việc tôi xấu hổ đến mức muốn dùng ngón chân mà móc ra ba tòa lâu đài.
Tôi nhắm chặt mắt, chỉ mong có thể nằm xuống đây mà ngủ luôn không tỉnh.
Anh ta mất mặt thì thôi, sao lại phải lôi cả tôi xuống nước?
Trớ trêu thay, cư dân mạng lại cảm động trước cái gọi là “bao dung” của anh ta, thi nhau gào thét muốn có một người anh trai “trách nhiệm như vậy”.
Tôi thực sự muốn van xin các người—làm ơn động não một chút đi được không?
Mấy ngày nay tôi chạy khắp nơi để thu thập bằng chứng, xin trích xuất camera từ phía cảnh sát.
Để nhanh chóng chấm dứt trò hề này, với tư cách người có liên quan trực tiếp, tôi quyết định lên tiếng trên Weibo.
Tựa bài viết là: 《Anh trai, trả tiền đi!》
“Thứ nhất, chó của tôi – Đậu Đậu – bị thương. Tôi đã nuôi nó suốt 5 năm, coi nó là người thân. Nếu không có nó trong căn nhà ấy, tôi sẽ không liều mình lao vào đám cháy. Hỏi thật nhé, nếu tôi là người bị mắc kẹt, liệu chó của tôi hay cô Bạch sẽ xông vào cứu tôi?”
“Thứ hai, chân cô Bạch chỉ trầy sơ ngoài da, không nặng đến mức cần người bế ra ngoài. Nếu không tin, xin hỏi: tại sao sau khi tôi rời đi, cô ta vẫn tự chạy ra được?”
“Từ camera có thể thấy rõ, chiếc áo cô Bạch dùng để che mặt là tôi mang vào hiện trường và tự tay đưa cho cô ấy. Tôi đã làm hết trách nhiệm có thể.”
“Cuối cùng, hy vọng người anh trai tốt bụng của tôi có thể trả tiền cho tôi. Anh em rõ ràng, không thể chỉ biết ăn mà không biết trả, đúng không?”
Bài viết còn đính kèm đoạn camera và tất cả khoản thanh toán tôi đã chi cho anh ta suốt nửa năm qua.
Chỉ trong nửa ngày, cục diện thay đổi hoàn toàn.
Dư luận mắng té tát, quay sang chửi rủa Cố Thần và Bạch Tri Ý không tiếc lời:
— “Nói thật, là tôi thì tôi cũng cứu chó của mình!”
— “Đúng là không biết xấu hổ. Nhờ người mua đồ ăn sáng mà không trả đồng nào, còn nợ tiền nữa chứ!”
— “Đây là đang dùng người ta làm osin à? Biết người ta thích mà còn sai đi mua đồ cho tình địch? Không còn nhân tính!”
Cả hai bị chửi đến mức phải xóa Weibo, khóa luôn phần bình luận.
Dân mạng chưa hả giận, lục tung tài khoản cũ của Bạch Tri Ý và tìm ra nơi cô ta làm việc.
Ông chủ tức giận đuổi việc cô ta ngay lập tức.
Studio của Cố Thần thì mới thành lập chưa được bao lâu, chưa kịp khởi sắc đã bị dư luận vùi dập đến sập tiệm, thiệt hại nghiêm trọng.
Một thời gian sau, hai người họ trở thành “chuột chạy qua đường”, nghe đâu đi đâu cũng phải đeo khẩu trang vì sợ bị nhận ra.
Giữa họ bắt đầu nảy sinh mâu thuẫn.
Tuy đã thành đôi, nhưng Cố Thần vẫn mò đến tìm tôi, cứ tưởng tôi sẽ như trước, mặt dày chạy theo anh ta, làm kẻ dự bị suốt đời.
Sau khi bị tôi chặn số, anh ta đến tận công ty đợi.
Tôi gọi bảo vệ, cho anh ta “đi du lịch” thẳng ra cổng.
Chuyện ầm ĩ đến mức bác Trần – người vốn ít lên mạng – cũng gọi cho tôi.
Bác xin lỗi vì lỗi lầm của con trai, lại còn để người khác dùng danh nghĩa bác để hãm hại tôi.
Bác thấy rất áy náy, hy vọng tôi đừng để tâm đến những lời lẽ trên mạng.
Tôi chẳng trách bác chút nào.
Bác từng khuyên tôi đừng tiếp tục mù quáng vì Cố Thần, chỉ là tôi không chịu nghe.
Chuyện lần này bác cũng hoàn toàn không hay biết, vốn chẳng liên quan gì đến bác.
Nếu phải nói ai sai, thì là tôi—đã tự làm khổ mình suốt bao năm chỉ để nhìn rõ một con người.