Mười Phút Cuối Đời

2



Vì đặc thù nghề nghiệp, việc anh không về nhà là chuyện cơm bữa, anh cũng từng cảnh báo tôi rất nhiều lần: “Trong lúc tôi đang phá án, dù có chuyện trời sập xuống cũng đừng làm phiền tôi.”

Ngay khi tôi cứ ngỡ anh sẽ từ chối, thì lại nghe thấy giọng nói ôn tồn của anh:

“Xin lỗi em, anh mải xem hồ sơ nên quên mất thời gian, anh qua chỗ em ngay đây.”

Nhìn bóng lưng anh dứt khoát rời đi, trái tim tôi như bị ai đó chém một nhát từ chính giữa.

Hóa ra chẳng phải vì đặc thù nghề nghiệp gì cả.

Chỉ đơn giản vì tôi là Thẩm Vãn Đường, chứ không phải Thẩm Nhược Ngưng.

Tôi ngơ ngẩn đi theo bên cạnh Lục Thừa Diễn quay lại khách sạn.

Trong sảnh tiệc đèn đuốc sáng trưng, khách khứa đã tan hết, Thẩm Nhược Ngưng ngồi thu mình ở một góc, trông vô cùng yếu ớt và đáng thương.

“Anh Thừa Diễn, cuối cùng anh cũng đến rồi!”

Thẩm Nhược Ngưng rạng rỡ nụ cười, nhào thẳng vào lòng Lục Thừa Diễn.

Anh theo bản năng đỡ lấy cô ta, rồi lại hơi đẩy ra một chút: “Em uống rượu à?”

Lời hỏi han quan tâm, bàn tay muốn vươn ra rồi lại thu về của anh khiến cả người tôi run rẩy.

Vì muốn có tiếng nói chung với Lục Thừa Diễn, tôi đã từng học qua tâm lý học hành vi. Động tác đó của Lục Thừa Diễn rõ ràng là đang kìm nén tình cảm của chính mình!

Giây phút này, tôi chỉ cảm thấy không khí mình hít vào cũng mang vị đắng ngắt.

Thẩm Nhược Ngưng sững người trước hành động của anh, rồi ngẩng đầu lên, mắt đẫm lệ:

“Anh Thừa Diễn, anh không cần em nữa sao? Hay là anh yêu chị em rồi?”

“Nếu không phải chị ta dùng thủ đoạn, em mới là vợ của anh! Anh không được thích chị ta!”

Vì bố mẹ bất hòa quanh năm, tôi và Thẩm Nhược Ngưng từ nhỏ đã có những khiếm khuyết về tâm lý. Tôi mắc chứng tự kỷ, còn Thẩm Nhược Ngưng lại bị rối loạn lưỡng cực.

Có lẽ vì “đứa trẻ hay khóc thì mới có kẹo ăn”, nên sự quan tâm Thẩm Nhược Ngưng nhận được từ bố mẹ luôn nhiều hơn tôi.

Cũng giống như lúc này, cô ta điên cuồng bứt tóc mình:

“Nếu không phải chị ta giấu tờ giấy đó đi, thì làm gì có cơ hội thay anh đỡ vụ nổ khí ga đó! Nếu ngày hôm đó người đi xuống là em, em cũng sẽ không để anh bị thương!”

Còn Lục Thừa Diễn thì ôm chặt cô ta vào lòng, ánh mắt đầy vẻ xót xa:

“Nhược Ngưng! Tỉnh táo lại đi, đừng tự làm hại mình!”

Bóng hình hai người họ ôm nhau khiến hốc mắt tôi nóng rát.

Lục Thừa Diễn đối với tôi, chưa bao giờ có sự lo lắng cuống quýt như thế.

Thẩm Nhược Ngưng gục trong lòng anh khóc nức nở: “Anh Thừa Diễn, anh đã nói là sẽ ly hôn với chị ta mà, anh không được nuốt lời đâu đấy.”

Tôi bàng hoàng nhìn về phía Lục Thừa Diễn.

Chỉ thấy trong mắt anh thoáng qua một tia phức tạp: “Được.”

Lục Thừa Diễn từng nói sẽ ly hôn?

Đầu óc tôi trống rỗng trong chốc lát, linh hồn dường như sắp bị cơn gió cuồng phong ngoài cửa sổ thổi tan tác.

Nhưng lời nói của anh rõ ràng đã trấn an được Thẩm Nhược Ngưng, cô ta cuối cùng cũng yên tĩnh lại.

Lục Thừa Diễn buông cô ta ra, dịu dàng bảo: “Đi thôi, dạo này bên ngoài không an toàn, sẵn tiện anh qua kiểm tra lại hệ thống chống trộm nơi em ở luôn.”

Nhìn dáng vẻ chu đáo của anh, tôi không khỏi cười khổ: “Lục Thừa Diễn, anh có biết ổ khóa nhà mình đã hỏng từ lâu rồi không…”

Kể từ khi kết hôn, dù trong nhà có xảy ra chuyện gì, tôi cũng rất ít khi làm phiền anh.

Trước khi cưới, anh từng nói: “Thẩm Vãn Đường, cuộc sống của vợ cảnh sát rất khó khăn, cô nên suy nghĩ cho kỹ.”

Lúc đó, trái tim tôi chỉ ngập tràn niềm hạnh phúc được gả cho anh nên đã không chút do dự mà trả lời:

“Em biết, em nguyện ý trở thành một phần trong mái ấm của anh, em chỉ có một yêu cầu thôi.”

“Mong anh mỗi khi đi làm nhiệm vụ hãy nhớ rằng, ở nhà vẫn còn có em đang đợi anh.”

Khoảng cách từ khách sạn về nhà họ Thẩm không xa, nhưng tôi cảm giác như mình vừa vượt qua vạn dặm trùng khơi. Thân xác lẫn linh hồn đều mệt mỏi rã rời.

Đưa Thẩm Nhược Ngưng về xong, Lục Thừa Diễn mới quay lại căn nhà tân hôn của chúng tôi.

Cái ổ khóa hỏng kia đã làm khó anh một lúc lâu mới mở được.

Anh nhìn căn nhà chìm trong bóng tối, nhíu mày bật đèn lên.

Ánh sáng đột ngột làm tôi chói mắt, tôi vô thức quay mặt đi, nhưng lại tình cờ chạm phải chữ “Hỷ” cắt bằng giấy dán trên tường.

Ký ức lập tức ùa về.

Đây là chữ Hỷ do chính tay Lục Thừa Diễn cắt theo phong tục quê tôi vào ngày cưới. Dù những đường cắt có chút vụng về, dù nó trông thật lạc lõng trong phong cách trang trí tối giản của căn phòng, nhưng tôi vẫn không nỡ gỡ xuống.

Lục Thừa Diễn cũng chú ý đến sắc đỏ ấy, anh nhìn chằm chằm vào tấm giấy cắt, ánh mắt hiện lên vẻ khó chịu.

Xoẹt.

Anh thẳng tay xé nát nó, ném vào thùng rác.

Trong khoảnh khắc ấy, trái tim tôi dường như cũng vỡ vụn theo mảnh giấy kia.

Lục Thừa Diễn xoay người đi vào phòng ngủ, vừa bước vào đã thấy tấm ảnh cưới treo trên tường. Anh dừng lại một giây, rồi dứt khoát rút điện thoại ra, nhấn vào ảnh đại diện của tôi.

【Thẩm Vãn Đường, cô đi công tác à? Sao không báo trước với tôi một tiếng?】

Dòng tin nhắn chất vấn không chút cảm xúc khiến hốc mắt tôi nóng ran.

Tôi đứng ngay sát bên anh, thầm thì đáp lại: “Lục Thừa Diễn, tháng trước em đã nói với anh rồi, sau này em không cần đi công tác nữa.”

Lúc đó rõ ràng anh đã gật đầu, nhưng hóa ra anh chẳng hề để tâm đến bất cứ chuyện gì liên quan đến tôi.

Lục Thừa Diễn vừa tắm rửa xong, vừa đặt lưng xuống giường thì điện thoại lại đổ chuông. Giọng nói ở đầu dây bên kia giữa đêm đen tĩnh mịch nghe vô cùng chói tai.

“Sếp Lục, báo cáo kiểm tra sơ bộ thi thể đã có rồi.”

“Nạn nhân 26 tuổi, trên người có 32 vết dao, trong đó có 6 nhát chí mạng.”

“Vùng bụng nạn nhân bị vật sắc nhọn đâm xuyên nhiều lần, nghi là để xả giận, hơn nữa…”

“Bác sĩ pháp y Trần đã lấy ra từ trong bụng nạn nhân một phôi thai vừa mới hình thành.”

Trái tim tôi như bị ai đó bóp nghẹt rồi kéo mạnh ra ngoài. Dù hiện tại chỉ là một linh hồn, tôi vẫn cảm thấy nghẹt thở tột cùng.

Tôi nhìn Lục Thừa Diễn, người mà sắc mặt vừa sụp xuống ngay tức khắc, rồi cố gắng rặn ra từng chữ từ cổ họng:

“Lục Thừa Diễn… đó là… con của chúng ta!”

Tôi rõ ràng đã chết rồi, vậy mà lúc này vẫn cảm nhận được vị tanh ngọt của máu đang cuộn trào nơi đầu lưỡi.

Trong mắt Lục Thừa Diễn thoáng hiện một tia không đành lòng, nhưng rất nhanh đã chuyển thành cơn giận dữ đang bị kìmén.

Anh vơ lấy áo khoác: “Tôi đến ngay.”

Tôi lờ mờ đi theo anh đến phòng giải phẫu của cục cảnh sát.

Khi hình ảnh phôi thai nhỏ xíu trên bàn giải phẫu đập vào mắt, tôi phải bịt chặt miệng để không thốt lên tiếng khóc.

Đó là con tôi… Nó đã rất nỗ lực để mọc ra đầu và chân tay, lẽ ra nó phải được bình an lớn lên. Chứ không phải lúc này đây, toàn thân tím tái nằm trên bàn lạnh lẽo, cạnh bên cái xác không đầu của mẹ nó!

Giây phút này, tôi thực sự hối hận rồi.

Tại sao đêm đó, dù biết rõ người Lục Thừa Diễn thật lòng chúc phúc không phải mình, tôi vẫn cố chấp đi ra ngoài!

Tại sao tôi biết rõ anh không yêu mình, mà vẫn không nỡ bỏ lỡ một bữa tiệc sinh nhật vốn chẳng thuộc về mình!

Tôi bay đến trước bàn giải phẫu, nhìn trân trân vào đứa bé, hốc mắt nóng rát khiến linh hồn đau đớn tột độ.

“Mẹ xin lỗi… là mẹ hại con…”

Mọi người trong phòng giải phẫu nhìn thi thể một lớn một nhỏ trên bàn, tất cả đều chìm vào im lặng. Cho đến khi tiếng chuông điện thoại phá tan bầu không khí nặng nề, Lục Thừa Diễn day day thái dương, vừa nghe máy vừa bước ra ngoài.

“Lâm Tri Tình, tôi đã nói rồi, có việc gì thì cô gọi cho Thẩm Vãn Đường, đừng có tìm tôi!”

Tôi sững người. Lâm Tri Tình là người bạn duy nhất, cũng là người bạn thân nhất từ thuở nhỏ của tôi.

Giọng nói hoảng loạn của cậu ấy vang lên từ điện thoại: “Lục Thừa Diễn, tôi không liên lạc được với Vãn Đường nữa, chắc chắn cậu ấy đã xảy ra chuyện rồi!”

Ánh mắt Lục Thừa Diễn lạnh lẽo: “Cô lấy bằng chứng gì để khẳng định lời mình nói?”

Giọng Lâm Tri Tình đột ngột cao vút: “Vì tin nhắn cuối cùng cậu ấy gửi cho tôi chỉ có đúng ba chữ!”

“Cứu tớ với!”

Lời nói của Lâm Tri Tình lập tức kéo tôi quay về cái đêm định mệnh ấy.

Nỗi sợ hãi vô tận tràn ngập khắp linh hồn tôi. Đêm đó, khi nhận ra có người luôn bám theo sau, việc đầu tiên tôi làm là gọi điện cho Lục Thừa Diễn. Lúc đó tôi căng thẳng đến mức lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.

Nhưng đầu dây bên kia chỉ vang lên câu trả lời lạnh băng: “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được…”

Ngay khoảnh khắc bị tên hung thủ siết cổ từ phía sau, tôi đã dùng hết sức bình sinh gửi tin nhắn cho Lâm Tri Tình. Nhưng tin nhắn vừa đi, lưỡi dao sắc lạnh đã đâm xuyên qua cơ thể tôi!

Tôi không còn chút sức lực nào để cầm điện thoại nữa, chỉ có thể đau đớn cam chịu từng nhát dao xẻ thịt…

Nỗi đau thấu xương trước khi chết khiến tôi không ngừng run rẩy.

Lục Thừa Diễn nhíu mày, trầm giọng nói: “Chụp ảnh màn hình tin nhắn đó gửi cho tôi.”

Chưa đầy một phút sau khi gác máy, tin nhắn WeChat của Lâm Tri Tình đã gửi đến. Lục Thừa Diễn nhìn chằm chằm vào ba chữ “Cứu tớ với” không hề có dấu câu, cùng với mốc thời gian ngày 18 tháng 7 năm 2023.

Ánh mắt anh cuối cùng cũng trở nên nghiêm túc.

Anh mở nhật ký cuộc gọi, nhìn thấy cuộc gọi lỡ của tôi, và thời gian hiển thị chính là 3 phút trước khi tôi gửi tin nhắn cho Lâm Tri Tình!

Giây phút này, tôi thấy sắc mặt anh cứng đờ, rồi ngón tay anh hạ xuống, bấm gọi lại.

Nhìn vẻ mặt nghiêm trọng của anh, tôi chua chát lên tiếng: “Lục Thừa Diễn, không thông được đâu…”

Nhưng tôi chưa kịp dứt lời thì điện thoại lại được kết nối!

Tôi sững sờ kinh ngạc.

Đôi môi mỏng của Lục Thừa Diễn mím chặt, một lát sau mới lạnh lùng lên tiếng: “Thẩm Vãn Đường, cô phối hợp với Lâm Tri Tình diễn kịch như vậy vui lắm sao?”

Anh dồn dập chất vấn: “Nếu cái danh vợ cảnh sát làm cô thấy mệt mỏi thì cứ nói thẳng ra.”

“Tôi rất bận, không cần thiết phải dùng cách này để thu hút sự chú ý của tôi!”

Tôi nhìn nghiêng khuôn mặt góc cạnh, lạnh lùng của anh, hốc mắt chợt cay xè.

“Lục Thừa Diễn, không phải em, hắn lấy điện thoại của em rồi, chắc chắn là tên hung thủ.”

Nhưng lời của tôi Lục Thừa Diễn không nghe thấy, đầu dây bên kia cũng im lặng đến đáng sợ, cuối cùng cuộc gọi bị ngắt trực tiếp.

Cơn giận lóe lên trong đôi mắt đen sâu thẳm của Lục Thừa Diễn như muốn thiêu đốt linh hồn tôi. Thấy anh quay người định bỏ đi, tôi vội vã bay theo bên cạnh cuống quýt giải thích.

“Lục Thừa Diễn, em chưa bao giờ chủ động tắt máy của anh.”

“Dù em mắc chứng tự kỷ, nhưng với những gì anh nói, em chưa bao giờ để anh không nhận được phản hồi.”

“Lục Thừa Diễn, em sợ nhất là làm anh tức giận, sao em có thể làm chuyện như vậy để anh ghét bỏ mình được chứ…”

Nói đến đây, tôi đột nhiên khựng lại.

Tôi chợt nhận ra kể từ ngày bắt đầu yêu Lục Thừa Diễn, tôi luôn là người nhẫn nhịn và phục tùng anh vô điều kiện. Vậy mà khi nhận được một cuộc điện thoại trái ngược hoàn toàn với tính cách của tôi như thế, anh lại chẳng mảy may nghi ngờ.

Giây phút này, nhìn theo bóng lưng anh, tôi chỉ biết cười khổ lắc đầu.

“Đừng nói là em đã chết, dù em còn sống, e là anh cũng chẳng bao giờ chấp nhận lời giải thích này đâu.”

Một cảm giác bất lực sâu sắc bao trùm lấy tâm trí, tôi không còn muốn giải thích thêm gì nữa.

Tôi im lặng bay bên cạnh anh vào văn phòng.

Ngay chính giữa văn phòng là một tấm bảng trắng cao bằng người thật, dán kín những bức ảnh của các nạn nhân trong vụ án liên hoàn. Nhìn những tấm hình kinh hoàng ấy, trái tim tôi như bị bóp nghẹt từng chút một.

Tính cả tôi, vụ án này đã có 6 nạn nhân nữ vô tội.

Và tôi là người duy nhất bị mất đầu.

Trước khi chết, liệu họ có tuyệt vọng và bất lực như tôi không?

Tôi không kìm được mà nhìn kỹ từng tấm ảnh một, nhưng rồi nhịp thở chợt nghẹn lại khi dừng lại ở một bức hình.

Trong ảnh là một chiếc huy hiệu bằng sắt màu xanh vàng.

Đây là huy hiệu từ một hoạt động tự phát của người dùng trên một ứng dụng điện thoại. Tôi nhận ra nó ngay lập tức, vì chính tôi cũng từng tham gia hoạt động này.

Tôi đột ngột quay đầu nhìn Lục Thừa Diễn, chỉ tay vào bức ảnh, quả quyết lên tiếng: “Lục Thừa Diễn, manh mối ở đây này!”

Suốt những ngày qua, tôi luôn đứng bên cạnh xem họ thảo luận về vụ án. Điểm khó khăn nhất của vụ án này là ngoài giới tính ra, các nạn nhân dường như không có bất kỳ điểm chung nào, hung thủ ra tay hoàn toàn ngẫu nhiên.

Nhưng bây giờ, điểm chung ấy đã xuất hiện rồi!

Tôi dồn hết sức lực bay qua bay lại trước tấm bảng đen, chỉ mong có thể tạo ra một cơn gió làm rơi tấm ảnh đó xuống. Thế nhưng dù tôi có nỗ lực đến đâu, Lục Thừa Diễn vẫn không mảy may chú ý.

Ngay khi tôi đang nản lòng dừng lại, cửa văn phòng đột nhiên bị đẩy ra.

Bác sĩ pháp y Trần đi thẳng đến trước mặt Lục Thừa Diễn, và dưới cái nhìn đầy nghi hoặc của anh, ông cất lời:

“Sếp Lục, tôi đã đưa kết quả ADN chiết xuất từ phôi thai vào kho dữ liệu.”

“Nhưng điều kỳ quái là, theo dữ liệu hiển thị, cha ruột về mặt sinh học của cái thai chính là cậu.”

Văn phòng rơi vào một sự im lặng đến chết chóc.

Đôi lông mày của Lục Thừa Diễn nhíu chặt, trong mắt thoáng qua một tia ngỡ ngàng. Nhưng ngay sau đó, anh khẳng định chắc nịch: “Không thể nào.”

“Nạn nhân không thể là Thẩm Vãn Đường, tôi vừa mới gọi điện cho cô ta xong, còn nữa…”

Anh lạnh lùng liếc nhìn vẻ mặt đầy dò xét của bác sĩ Trần, ánh mắt đanh lại.

“Dù tôi chưa bao giờ yêu Thẩm Vãn Đường, nhưng tôi cũng không bao giờ làm ra loại chuyện ngoại tình, phản bội hôn nhân như thế.”

Ba chữ “chưa bao giờ yêu” như những tảng đá nghìn cân ném thẳng xuống tâm trí tôi, khiến tai tôi chỉ còn những tiếng ù ù nhức nhối.

Trái tim tôi lúc này giống như một bình thủy tinh bị đập nát, thứ chảy ra bên trong chỉ còn là nỗi đau vô bờ bến và sự bàng hoàng tột độ.

Tôi nhìn Lục Thừa Diễn, giọng nói vỡ vụn chẳng thành hình:

“Nếu anh đã không yêu, vậy tại sao còn cho em hy vọng?”

Tại sao mỗi lần đi làm nhiệm vụ về, anh đều nói với em một câu: “Xin lỗi, những ngày qua làm em lo lắng rồi.”

Tại sao sinh nhật năm nào anh cũng tặng quà, còn đặc biệt chúc em: “Thẩm Vãn Đường, sinh nhật vui vẻ.”

Tại sao vào đêm trước ngày cưới, khi em hỏi: “Lục Thừa Diễn, anh thật sự nguyện ý lấy em chứ?”, anh lại cho em một câu trả lời khẳng định?

Nếu không vì những điều đó, sao em có thể cố chấp mong đợi anh quay đầu nhìn lại mình, dù biết rõ người anh yêu là Thẩm Nhược Ngưng?

Nỗi nực cười và sự bi thảm đan xen, xung đột dữ dội trong lồng ngực tôi, như muốn xé nát linh hồn này. Nhưng tôi chỉ có thể há miệng mà không thốt ra được nửa chữ, lặng lẽ bay lơ lửng giữa hư không.

Bác sĩ Trần im lặng vài giây rồi mới chậm rãi nói:

“Nếu cậu đã chắc chắn Thẩm Vãn Đường không sao, vậy tôi sẽ đi đối soát lại dữ liệu một lần nữa.”

“Đúng rồi, buổi họp mặt người nhà cảnh sát vào tháng sau, cậu đừng quên đấy.”

Tôi ngẩn ngơ nhìn theo bóng lưng bác sĩ Trần.

Họp mặt người nhà cảnh sát? Tại sao Lục Thừa Diễn chưa bao giờ nói với tôi chuyện này?

Tôi vừa quay sang nhìn anh thì đã thấy anh rút điện thoại, gọi thẳng cho Thẩm Nhược Ngưng.

“Buổi họp mặt người nhà cảnh sát tháng sau, em có thể sắp xếp thời gian đi cùng anh không?”

Giây phút ấy, tôi đã hiểu ra tất cả.

Thế nhưng ngay sau đó, sắc mặt Lục Thừa Diễn đột nhiên biến đổi: “Em đang ở bệnh viện nào? Phòng số mấy? Anh qua ngay!”

Nhìn vẻ mặt lo lắng của anh, tôi dường như chẳng còn cảm nhận được chút hơi ấm nào nữa. Bất kể khi nào, chỉ cần là chuyện của Thẩm Nhược Ngưng, Lục Thừa Diễn luôn là người xông pha đầu tiên.

Tôi chỉ có thể bị lực ràng buộc kéo theo anh đến bệnh viện.

Lục Thừa Diễn vừa đẩy cửa phòng bệnh đã thấy Thẩm Nhược Ngưng đang bó bột ở chân.

Thấy anh đến, Thẩm Nhược Ngưng lộ vẻ ngạc nhiên: “Anh Thừa Diễn, chẳng phải em đã bảo anh không cần đến sao? Em một mình lo được mà.”

Lục Thừa Diễn bước tới bên cô ta, sự xót xa trong mắt anh như thiêu đốt linh hồn tôi thành một hố đen sâu hoắm.

Mùa đông năm ngoái, đợt không khí lạnh tràn về làm mặt đường đóng băng. Khi tôi đang đi làm về bằng xe điện thì cả người lẫn xe đều bị trượt ngã, gãy xương bàn tay.

Lúc đó, tôi nằm trên nền tuyết lạnh lẽo, đau đến mức không còn chút sức lực nào để bò dậy.

Tôi run rẩy gọi điện cho Lục Thừa Diễn, nhỏ giọng cầu xin: “Em bị ngã trên đường rồi, anh có thể đến đón em về không?”

Nhưng anh chỉ lạnh lùng đáp lại: “Tôi đang dở vụ án, không đi được, cô tự nghĩ cách đi.”

Ngày hôm đó, tôi nằm bên vệ cỏ đầy tuyết, nhìn bầu trời từ trắng chuyển sang đen kịt, rồi tự mình vật lộn gọi cấp cứu 115.

Cánh mũi tôi chợt cay nồng, tầm nhìn nhòe đi.

“Lục Thừa Diễn, hóa ra anh cũng biết xót thương người khác mà.”

Tôi không muốn xem tiếp nữa, định lùi ra xa một chút, thì lại nghe thấy giọng nói trầm thấp dịu dàng của anh:

“Chẳng phải em sợ bóng tối sao? Anh sẽ ở đây với em, đợi em ngủ rồi anh mới đi.”

Động tác lùi lại của tôi khựng lại.

Vì bóng ma tâm lý bị bỏ rơi hồi nhỏ, tôi và Thẩm Nhược Ngưng có nhiều điểm tương đồng, và sợ bóng tối là một trong số đó.

Nhưng Lục Thừa Diễn chưa bao giờ quan tâm xem tôi ở nhà một mình có sợ hay không. Có vẻ như chỉ ở chỗ Thẩm Nhược Ngưng, những nỗi khổ này mới được anh để mắt tới.

Thẩm Nhược Ngưng mỉm cười lắc đầu: “Anh Thừa Diễn, anh về đi, ở bệnh viện anh không nghỉ ngơi tốt được đâu.”

Lục Thừa Diễn lại trực tiếp ngồi xuống cạnh giường.

“Không sao, năm ngoái lúc anh bị thương nặng, em chăm sóc anh ở bệnh viện chẳng phải cũng như vậy sao?”

Đôi mắt tôi chợt mở to bàng hoàng.

Lục Thừa Diễn từng tham gia vô số nhiệm vụ, nhưng lần bị thương nặng nhất chỉ có duy nhất một lần vào nửa năm trước. Đến tận bây giờ tôi vẫn nhớ rõ sự nguy kịch lúc đó.

Anh bị đâm vào bụng, mất máu quá nhiều dẫn đến sốc, hôn mê suốt bốn ngày ròngã…

Nhìn nụ cười trong mắt anh khi hướng về Thẩm Nhược Ngưng, tôi không thể kìm nén được nữa mà hét lên:

“Lục Thừa Diễn, người chăm sóc anh lúc đó, rõ ràng là em mà!”

Đúng lúc này, cửa phòng bệnh vang lên một tiếng “rầm” thật mạnh.

Tôi theo bản năng quay đầu lại, đập vào mắt là gương mặt đang bừng bừng sát khí của Lâm Tri Tình.

“Lục Thừa Diễn, Thẩm Vãn Đường mất tích rồi, vậy mà anh vẫn còn tâm trạng ở đây dỗ dành Thẩm Nhược Ngưng à!”

“Còn nữa, cái lần anh bị thương đó, chính Vãn Đường đã thức trắng đêm không rời nửa bước để chăm sóc anh! Thẩm Nhược Ngưng chỉ là kẻ cướp công mà thôi!”

Lâm Tri Tình tức đến mức cả người run lên bần bật.

“Hồi cấp ba, mấy cuốn sổ tay ôn tập Thẩm Nhược Ngưng đưa cho anh là do Vãn Đường nắn nót chép từng chữ suốt đêm đấy.”

“Hồi đại học, mấy bộ bảo vệ đầu gối, cổ tay anh dùng để tập luyện cũng là Vãn Đường tự tay chọn lựa kỹ càng…”

“Anh hãy tự vấn lương tâm mình đi, bao nhiêu năm qua, Vãn Đường có điểm nào có lỗi với anh không?”

“Lục Thừa Diễn, sao anh có thể đối xử với cậu ấy như thế?”

Nhìn dáng vẻ cậu ấy liều mạng thay tôi biện bạch, trái tim tôi như có dòng nước nóng tràn qua.

Kể từ ngày Lâm Tri Tình biết tôi mắc chứng tự kỷ, cậu ấy đã tuyên bố: “Đừng sợ, sau này tớ bảo vệ cậu!”

Suốt những năm qua, cậu ấy luôn thực hiện lời hứa đó, giống như ngay lúc này đây.

Thế nhưng, đôi mắt sâu hoắm như đầm nước lạnh của Lục Thừa Diễn chỉ hiện lên sự nghi hoặc: “Cô đang nói nhăng nói cuội cái gì thế?”

“Nếu Thẩm Vãn Đường thật sự tốt như cô nói, tại sao cô ta chưa bao giờ nhắc với tôi lấy một lời?”

Ánh mắt Lục Thừa Diễn tối sầm lại: “Chẳng qua là vì cô ta biết thừa, nếu chính tay cô ta tặng những thứ đó, tôi sẽ không bao giờ thèm nhận!”

Lâm Tri Tình nghẹn họng, gương mặt hết đỏ lại trắng vì uất ức.

Lục Thừa Diễn tiếp tục bồi thêm: “Còn nữa, cái gì mà mất tích? Cô phối hợp với Thẩm Vãn Đường diễn trò mèo này thấy vui lắm sao?”

“Nếu Thẩm Vãn Đường thực sự xảy ra chuyện, sao cô ta có thể bắt máy của tôi được?”

Anh đứng dậy, tiến đến trước mặt Lâm Tri Tình, lạnh lùng ra lệnh: “Ra ngoài đi, đừng làm phiền Nhược Ngưng nghỉ ngơi.”

Lâm Tri Tình trợn mắt nhìn anh, ném lại một câu: “Lục Thừa Diễn, rồi sẽ có ngày anh phải hối hận.”

Nhìn bóng lưng cậu ấy dứt khoát quay đầu bỏ đi, tôi vô thức đuổi theo.

Nhưng vừa ra đến cửa, tôi thấy một Lâm Tri Tình vừa rồi còn hùng hổ đã đứng khựng lại. Cậu ấy buông thõng bờ vai, đưa tay lau nước mắt nơi khóe mắt.

“Cũng may là Vãn Đường không có ở đây, nếu không gã tồi Lục Thừa Diễn này lại làm cậu ấy phải khóc rồi…”

Trong phút chốc, nỗi xót xa ập đến chiếm trọn tâm trí tôi. Tôi đưa tay định vỗ vai cậu ấy như trước đây, nhưng ngón tay cứ thế xuyên qua cơ thể cậu ấy lần này đến lần khác.

Cuối cùng, tôi chỉ có thể bị kìm hãm tại chỗ, nhìn cậu ấy sải bước rời đi xa dần.

Tôi rệu rã đứng đó cho đến khi bóng dáng cậu ấy biến mất hẳn mới quay lại phòng bệnh. Vừa vào cửa, giọng của Thẩm Nhược Ngưng đã lọt vào tai.

“Chuyện buổi họp mặt người nhà cảnh sát, anh thực sự không thương lượng lại với chị sao?”

Thu gọn nội dung Xem thêm nội dung




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.