01
Nữ thực tập sinh vừa mới vào công ty đang báo cáo công việc thì đột nhiên chảy má/u. Tôi lập tức lái xe đưa cô ấy đến bệnh viện.
Bác sĩ kiểm tra xong, cau mày nói:
“Cô mang thai mà không biết sao? Có dấu hiệu dọa sảy đấy. Nếu muốn giữ đứa bé này, cô phải nhập viện dưỡng thai. Cô tự quyết định nhé.”
Cô gái tên là Giang Sương Sương, năm nay vừa học năm tư đại học. Trông cô bé còn non nớt, chắc chưa từng trải qua chuyện gì lớn, sợ đến mức mặt mày tái mét, nước mắt lưng tròng, nắm chặt tay tôi hỏi:
“Ninh An chị ơi, phải làm sao bây giờ?”
Tôi vừa trấn an vừa bảo trợ lý chạy đôn chạy đáo giúp cô bé làm thủ tục nhập viện.
Có lẽ do bị dọa sợ, gương mặt Giang Sương Sươngbình thường vẫn ửng hồng như táo giờ nhìn vẫn tái nhợt. Đôi mắt to thường ngày long lanh, nay chẳng còn tí sức sống nào. Cô bé nằm phờ phạc trên giường, hết lần này đến lần khác hỏi tôi:
“Chị Ninh An, em không sao chứ?”
Tuy tôi là cấp cao trong công ty, nhưng bình thường khá thoải mái với đám nhân viên trẻ, nên họ không sợ tôi lắm.
Đặc biệt là Giang Sương Sương, con bé có vài nét giống tôi hồi trẻ. Lúc mới vào công ty, có người còn nói nếu che nửa dưới gương mặt, trông cô bé chẳng khác gì tôi ngày trước.
Cũng vì lý do đó, tôi thường quan tâm cô bé nhiều hơn. Tôi đưa tay vuốt nhẹ tóc cô bé.
“Đừng lo, bác sĩ đã nói không sao cả.”
Giang Sương Sương mím môi:
“Chị Ninh An, trước đây chị từng mang thai chưa? Cảm giác mang thai thế nào ạ?”
Vừa thốt ra câu này, cô bé dường như mới nhận ra lời mình, vội vã giải thích:
“Em… em không có ý gì đâu ạ… Em chỉ…”
Tôi khẽ cụp mắt:
“Chị có mang thai rồi, nhưng mất rồi.”
Cô bé ngớ ra:
“Vì sao vậy chị?”
“Vì chị không biết mình có thai, lại uống rất nhiều rượu đến mức thủng dạ dày, kết quả không giữ được con.”
Ngón tay tôi khẽ động.
Đó là chuyện rất lâu rồi. Nhưng mỗi khi nghĩ đến, dường như trong cơ thể tôi vẫn còn chút dư âm của cơn đau mơ hồ.
Giang Sương Sương nghe vậy, gương mặt lộ vẻ thương xót, bàn tay nhẹ nhàng đặt lên bụng mình.
“Đúng rồi, bạn trai em đâu?” – Tôi nhắc cô bé – “Gọi cậu ấy tới mau, giờ em không thể thiếu người chăm sóc.”
Cô bé cúi đầu, giọng lí nhí:
“Bạn trai em bận lắm, chắc không có cách nào ở đây chăm em.”
Tôi cau mày:
“Chuyện này quan trọng lắm, đây cũng là con của cậu ta. Làm gì có việc nào cấp bách hơn chứ? Bạn trai em nếu ngay cả chuyện này cũng không đến được thì thật không đáng tin.”
Cô bé hoảng hốt ngẩng đầu giải thích:
“Không phải vậy đâu chị Ninh An. Anh ấy tốt với em lắm. Chỉ là… anh ấy không tiện lộ diện.”
Tôi thuận miệng hỏi:
“Bạn học à? Hay đồng nghiệp? Đừng nói với chị là em yêu đương trong công ty đấy nhé.”
Cô bé mím môi không chịu nói.
“Được rồi, chị không hỏi nữa. Nhưng nhớ chăm sóc bản thân cho tốt.”
Giang Sương Sương khẽ cười. Một cô gái mới hơn hai mươi tuổi, tràn đầy vẻ thanh xuân trong sáng, như tờ giấy trắng. Cô bé ngước mắt nhìn tôi, ánh mắt hơi lạ:
“Cảm ơn chị nhiều, chị Ninh An. Hôm nay nếu không có chị, em cũng không biết phải làm sao.”
Tôi bỗng thấy hơi khó chịu, nhưng chỉ nghĩ chắc mình suy nghĩ nhiều. Gật đầu bảo trợ lý ở lại sắp xếp người chăm sóc cô bé, còn mình thì quay đi.
Vừa đi vài bước, tôi liền đụng mặt Đặng Dã đang sải bước nhanh tới.
Tôi sững người:
“Anh đến làm gì?”
Có vẻ anh cũng không ngờ tôi ở đây, sắc mặt thay đổi trong thoáng chốc nhưng lập tức trở lại tự nhiên:
“Người trong công ty gặp chuyện, tôi làm ông chủ sao có thể không tới xem thế nào?”
Anh dường như rất cố gắng che giấu sự lo lắng, nhưng mồ hôi trên trán lại để lộ chút bồn chồn.
“Cô ấy sao rồi?”
Trong đầu tôi lóe lên chút bất an mà chưa kịp nắm bắt:
“Không sao, có dấu hiệu dọa sảy nhưng đưa đến viện kịp lúc, tiêm thuốc dưỡng thai là ổn.”
Rõ ràng anh thở phào:
“Vậy thì tốt.”
Anh ngừng lại một chút:
“Em về trước đi. Anh ở lại xem tình hình thế nào.”
Tôi không nghi ngờ gì, quay người đi. Nhưng vừa bước một bước, anh lại nắm lấy tay tôi.
Tôi ngoảnh lại.
Ở dãy hành lang bị ánh đèn che khuất, gương mặt Đặng Dã ẩn trong bóng tối, tôi không nhìn rõ nét biểu cảm của anh. Chỉ nghe giọng anh pha chút phức tạp:
“Vợ à, anh yêu em.”
02
Có lẽ ban ngày nghĩ gì, đêm mơ nấy.
Đêm hôm ấy, tôi lại mơ về đứa con đầu tiên mà tôi đánh mất.
Khi đó tôi mới 19 tuổi, còn nhỏ hơn cả Giang Sương Sương bây giờ. Đặng Dã cũng chỉ 20. Hai đứa đều chưa biết gì, tôi cũng không để ý khi kỳ kinh nguyệt bỗng trễ.
Hôm ấy, chúng tôi vừa dùng hết tiền để trả nợ cờ bạc cho anh, không còn đồng nào trả tiền thuê nhà. Vì thế, khi đi làm ca đêm, tôi bị một gã khách hói đầu trung niên chuốc rượu cũng không dám phản kháng, chỉ vì muốn làm hắn vui để boa thêm tiền.
“Hết chai này, anh cho em một nghìn!”
Hồi đó tiền thuê trọ một tháng của hai đứa chỉ 600 tệ, có được 1000 tệ là giải quyết được ngay khó khăn trước mắt.
Tôi cứ thế uống hết ly này đến ly khác. Loại rượu giả ông chủ quán mua về giống như khối băng bọc lửa, trôi xuống dạ dày tôi. Rồi đột nhiên, bụng tôi đau quặn.
Cơn đau nhanh chóng trở nên dữ dội, mồ hôi túa ra trên trán, tôi run giọng nói:
“Ông chủ, em không uống nổi nữa, em đau bụng.”
Gã hói lập tức đổi sắc:
“Mày giả vờ gì hả? Hôm nay không uống thì đừng hòng tao cho xu nào. Gọi quản lý chúng mày ra đây!”
Tôi vừa đau vừa sốt ruột, mặt lạnh toát. Tôi đẩy mạnh gã ra, lao vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo.
Máu tươi hòa với rượu trào ra trong cơn đau, tầm mắt tôi tối sầm.
Khi tỉnh lại, tôi đã nằm trong bệnh viện.
Mùi thuốc sát trùng quanh quẩn nơi chóp mũi. Cô y tá đang đi kiểm tra cau mày:
“Cô mang thai mà không biết, lại còn uống nhiều rượu đến mức thủng cả dạ dày.”
Tôi sững sờ rất lâu, vô thức đặt tay lên bụng.
Thật tình mà nói, lúc đó tôi không có bất cứ cảm giác rõ rệt nào về việc đang mang trong người một sinh linh. Tôi chỉ thấy mơ màng:
“Đứa bé… còn không?”
Trong thâm tâm, tôi không rõ mình mong muốn giữ hay không giữ. Tôi chỉ thấy đầu óc trống rỗng. Tôi và Đặng Dã đến bản thân còn nuôi không nổi, biết lấy gì nuôi con đây?
Cô y tá thở dài:
“Không giữ được. Nhưng không sao, cô còn trẻ, sau này vẫn có thể có con.
“Mà người nhà cô đâu? Gọi người nhà vào đóng viện phí đi.”
…
Hai tiếng sau, Đặng Dã mang tiền mượn được đến.
Anh gục xuống cạnh giường tôi, mắt đỏ hoe. Anh mấp máy môi, cuối cùng chỉ thốt lên một câu:
“Vẫn còn đau lắm không?”
Tôi nhỏ giọng đáp:
“Hơi đau. Xin lỗi anh, Đặng Dã… ban đầu em chỉ muốn kiếm chút tiền trả tiền thuê nhà, kết quả lại để anh phải đi vay tiền nữa.”
Anh đột nhiên gục đầu lên tay tôi.
Dòng nước ấm nóng len qua kẽ tay, anh nấc nghẹn, giọng khàn đặc:
“Đồ ngốc…
“Là anh vô dụng, để em phải chịu khổ cùng anh.”
Tôi hốt hoảng:
“Không phải thế đâu anh, em ở bên anh rất hạnh phúc. Em tự nguyện mà.”
Anh nắm chặt tay tôi. Rõ ràng người mới bước khỏi bàn mổ là tôi, vậy mà người đau đến run rẩy lúc này lại là anh.
“Ngốc ạ…” anh nghẹn ngào:
“Ninh An, em đợi anh. Anh nhất định sẽ cho em cuộc sống tốt hơn.”
03
Tỉnh dậy, Đặng Dã vẫn chưa về.
Trong giấc mơ, tôi vẫn cảm nhận rõ cơn đau quặn thắt ở bụng. Tôi dậy rót cốc nước ấm, nhưng càng uống, cơn đau lại càng dữ dội hơn.
Mồ hôi rịn đầy lòng bàn tay, tôi cầm điện thoại gọi cho anh.
Đầu dây mãi mới bắt, giọng Đặng Dã hạ rất thấp giữa đêm:
“Sao thế em?”
Tôi run giọng:
“Em tự nhiên thấy đau bụng quá. Anh đang ở đâu? Đi bệnh viện với em được không?”
Anh im lặng một thoáng:
“Anh đang tiếp khách. Hay để anh bảo thư ký đưa em đi nhé?”
Gần đây công ty đang giai đoạn bành trướng, Đặng Dã thường xuyên phải đi xã giao. Nhưng thư ký của anh sáng mai phải đi công tác, chắc cũng đã lên đường rồi. Quả nhiên, anh nhanh chóng nhắn tin:
“Tạ Tư Diệu đang ở gần nhà chúng ta, để cậu ấy qua đón em.”
…
Xuống lầu, chiếc Maybach đen đã đậu bên đường. Tạ Tư Diệu mặc bộ vest, mở cửa xe bước ra:
“Sao em tự xuống thế, thấy đỡ hơn chút nào không?”
Tôi gượng gạo gật đầu, rồi ngồi vào xe.
Xe lao thẳng đến bệnh viện, cơn đau bụng dần dịu đi. Sau khi xét nghiệm máu xong, Tạ Tư Diệu không biết đã đi đâu. Tôi ngồi một mình ngoài hành lang đợi kết quả.
Ánh đèn bệnh viện trắng nhợt, chiếc ghế sắt lạnh lẽo, chỉ có tôi và đôi vợ chồng trẻ ăn mặc giản dị. Hai người đang ăn cơm hộp.
Người chồng gắp thịt bỏ vào hộp của vợ: “Em đang có bầu, phải ăn nhiều thịt vào.”
Cô vợ mỉm cười, lại gắp thịt trả: “Em vừa ăn rồi, anh còn phải làm ca đêm, anh ăn đi.”
Hai vợ chồng vừa ăn xong, người chồng ôm vợ:
“Gối đầu lên chân anh ngủ tạm một lúc nhé, có kết quả anh gọi em dậy.”
“Ừ.”
Cô vợ cuộn người trên chiếc ghế lạnh lẽo, đầu gối lên đùi chồng, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Người chồng nhẹ nhàng cựa mình, cởi áo khoác đắp cho cô.
Tôi thu hồi ánh mắt, mở điện thoại lên.
Lướt đến trang cá nhân của Giang Sương Sương, tôi khựng lại.
Cô bé vừa đăng một tấm ảnh tay đan tay trên giường bệnh, kèm dòng chú thích:
“Con yêu, bố mẹ đều đang bên con đây, con nhất định phải lớn lên khỏe mạnh nhé!”
Tôi nhìn chằm chằm bức ảnh, vô cớ cảm thấy bàn tay trong đó trông quen quen. Chưa kịp nhìn kỹ, một cơn gió lạnh thốc vào hành lang, tôi mới nhận ra mình đang lạnh cóng.
Một chiếc áo khoác thoang thoảng mùi nước hoa TF Oud Wood khoác lên vai tôi. Không biết từ khi nào, Tạ Tư Diệu đã trở lại, đưa cho tôi hộp sữa nóng. Trong chiếc áo sơ mi đen, vóc dáng vốn cao lớn của anh càng thêm nổi bật. Những đường nét gương mặt anh dưới ánh đèn hiện rõ vẻ điển trai, sắc sảo.
Tôi ngẩn ra một lát:
“Cảm ơn anh.”
Anh không tỏ ý gì, chỉ hỏi:
“Thế còn Đặng Dã? Sao anh ta không đưa em tới đây?”
“Anh ấy phải đi tiếp khách.”
“Vậy à?” Tạ Tư Diệu hơi nhếch khóe môi, rồi im lặng.
Tôi choàng áo của anh, bỗng thấy hiếm khi có chút ngượng ngùng.
Tạ Tư Diệu là một trong số ít người trong công ty biết mối quan hệ giữa tôi và Đặng Dã.
Quan hệ giữa Tạ Tư Diệu và Đặng Dã cũng khá tế nhị.
Hồi đó trả xong nợ, Đặng Dã dùng số tiền còn lại để học đại học. Tạ Tư Diệu là bạn học của anh, nhỏ hơn vài tuổi nhưng rất chín chắn. Sau khi tốt nghiệp, hai người cùng chí hướng nên lập công ty chung.
Ban đầu khởi nghiệp, họ từng là anh em thân thiết. Chỉ có điều Đặng Dã xuất thân giang hồ, tham vọng rất lớn và luôn lo sợ thiếu an toàn, nên lúc nào cũng muốn mở rộng quy mô công ty. Tạ Tư Diệu thì gia đình ba đời kinh doanh, sinh ra đã “ngậm thìa vàng,” tính cách điềm đạm, nhiều lần cảnh báo Đặng Dã rằng cứ bành trướng vô tội vạ thì sớm muộn công ty cũng gặp họa.
Do bất đồng quan điểm, hai người dần lạnh nhạt. Bao năm qua trong công ty cũng ngấm ngầm chia thành hai phe: một phe ủng hộ Đặng Dã, một phe theo Tạ Tư Diệu, lặng lẽ cạnh tranh. Đặng Dã nắm 33% cổ phần, Tạ Tư Diệu có 31%, ngang ngửa nhau.
Riêng tôi có 8% cổ phần. Thời điểm bầu chọn chức Chủ tịch Hội đồng Quản trị và Tổng giám đốc điều hành, tôi lôi kéo mấy nhân viên kỳ cựu ủng hộ Đặng Dã, để anh ấy thắng Tạ Tư Diệu chỉ với cách biệt một phiếu, khiến anh ta trở thành Phó Tổng.
Vì vậy, giờ ở cạnh Tạ Tư Diệu, tôi khó tránh cảm giác không thoải mái.
“Trễ thế này mà anh còn mặc đồ chỉnh tề thế, có hẹn hò à?” Tôi tìm đề tài phá tan bầu không khí.
Anh lạnh nhạt đáp:
“Họp bàn công việc, trùng hợp ở gần nhà em.”
“Ồ… Dù sao cũng cảm ơn anh hôm nay.”
“Không có gì.”
Không khí lại chìm vào im lặng. May mà kết quả kiểm tra nhanh chóng có, tôi thở phào, cứ nghĩ chắc chỉ là ngộ độc thực phẩm hoặc bệnh vặt.
Nào ngờ, bác sĩ nhìn qua tờ xét nghiệm, liền nói:
“Cô mang thai rồi, được một tháng.
“Cô định giữ đứa bé này chứ?”