Ngày Anh Giải Phẫu Tôi

Ngày Anh Giải Phẫu Tôi



Bởi vì anh nhớ ra rồi.

Tối hôm đó anh ở văn phòng.

Hứa Minh Châu cũng ở đó.

Cô ta khóc nói file luận văn bị hỏng, hôm sau cần dùng để bảo vệ.

Lục Trầm Chu cho cô ta mượn máy tính, mà hệ thống hậu cần trên máy vẫn đang đăng nhập tài khoản của anh.

Sau đó Hứa Minh Châu nói đau dạ dày, anh xuống lầu mua thuốc cho cô ta.

Hai mươi phút.

Chỉ cần hai mươi phút—đã đủ để Hứa Minh Châu dùng tài khoản của anh tắt quyền khẩn cấp của kho lạnh tầng âm.

Tôi bị nhốt bên trong.

Thẻ từ không mở được cửa.

Chuông báo động không hoạt động.

Điện thoại cũng không gọi ra ngoài được.

Tôi điên cuồng đập cửa, gào đến mức cổ họng bật máu.

Nhưng không ai tới.

Đội trưởng Trần nói:

“Tám giờ năm mươi ba phút tối hôm đó, có người đã thay thế một đoạn camera giám sát ở lối ra tòa nhà cũ.”

“Đoạn video cho thấy Ôn Đường kéo vali rời khỏi trường.”

“Năm đó cậu đã xem đoạn ghi hình ấy.”

“…Đúng.”

Đoạn camera đó rất mờ.

Người phụ nữ trong hình đội mũ, kéo theo một chiếc vali.

Anh chỉ nhìn đúng hai giây.

Rồi nói:

“Là cô ấy.”

Chính hai chữ đó…đã khiến tất cả mọi người ngừng tìm kiếm tôi.

Đội trưởng Trần hít sâu một hơi.

“Hiện tại phía kỹ thuật sơ bộ xác định đoạn camera kia có dấu vết cắt ghép.”

“Dáng đi cũng không hoàn toàn trùng khớp.”

Lục Trầm Chu bỗng ngẩng phắt đầu lên.

Trong mắt anh, lần đầu tiên xuất hiện một tia hoảng sợ.

“Ý ông là sao?”

“Ý là… ba năm trước, Ôn Đường có thể chưa từng rời khỏi trường.”

“Cô ấy rất có thể vẫn luôn ở trong tòa nhà thí nghiệm cũ.”

Lục Trầm Chu đột ngột đứng bật dậy.

Chiếc ghế bị kéo mạnh, cọ xuống sàn tạo nên tiếng rít chói tai.

Anh cầm điện thoại lên, mở WeChat của tôi.

Khung trò chuyện dừng lại ở ba năm trước.

Tin nhắn cuối cùng…là do anh gửi.

【Ôn Đường, nếu em dám bỏ đi, thì vĩnh viễn đừng quay về nữa.】

Anh nhìn chằm chằm câu nói ấy.

Đầu ngón tay run lên dữ dội.

Đột nhiên, anh bấm gọi số điện thoại của tôi.

“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện đã ngừng hoạt động.”

Anh gọi lại lần nữa.

Vẫn như vậy.

Hết lần này đến lần khác.

Đội trưởng Trần giữ lấy tay anh.

“Trầm Chu, chờ kết quả DNA đã.”

Lục Trầm Chu ngẩng đầu lên.

Trong đôi mắt đã lạnh lùng suốt bao năm ấy…lần đầu tiên xuất hiện vẻ van nài gần như tuyệt vọng.

“Không thể là cô ấy.”

“Đội trưởng Trần… không thể là cô ấy.”

Trước khi có kết quả DNA, Lục Trầm Chu đã đi tìm Hứa Minh Châu.

Hứa Minh Châu đang mang thai tám tháng, sống trong căn hộ đứng tên Lục Trầm Chu.

Đó vốn là nhà cưới của tôi và anh.

Năm thứ hai sau khi tôi chết, cô ta dọn vào đó.

Cô ta nói mình mang thai con của Lục Trầm Chu.

Lục Trầm Chu chưa từng thừa nhận yêu cô ta.

Nhưng anh nói sẽ chịu trách nhiệm.

Trước đây tôi từng nghĩ Lục Trầm Chu là người vô tình nhất.

Sau này mới hiểu—anh không phải vô tình.

Anh chỉ đem trách nhiệm cho người khác…còn nợ nần thì để lại cho tôi.

Hứa Minh Châu mở cửa, vừa nhìn thấy Lục Trầm Chu, mắt đã đỏ hoe.

“Trầm Chu, em thấy hot search rồi… anh không sao chứ?”

Cô ta đưa tay muốn chạm vào anh.

Nhưng Lục Trầm Chu tránh đi.

Giọng Hứa Minh Châu run run:

“Có phải… anh cũng nghi ngờ em không?”

Cô ta thật sự rất biết khóc.

Ba năm trước cũng vậy.

Mỗi lần cô ta vừa khóc, Lục Trầm Chu sẽ lập tức nhíu mày nhìn tôi.

Như thể người vô lý chưa từng là cô ta.

Mà là tôi.

Lục Trầm Chu đứng ngoài cửa, không bước vào.

“Tối ngày mười bảy tháng năm ba năm trước… em có dùng máy tính của anh không?”

Sắc mặt Hứa Minh Châu khẽ biến đổi.

Nhưng rất nhanh đã khôi phục bình thường.

“Đã lâu như vậy rồi… em không nhớ nữa.”

“Em nghĩ kỹ rồi trả lời.”

Nước mắt Hứa Minh Châu lập tức rơi xuống.

“Bây giờ anh đang thẩm vấn em sao?”

“Em đang mang thai, mà anh lại vì một người phụ nữ mất tích ba năm, dùng giọng điệu đó nói chuyện với em?”

Lục Trầm Chu nhìn cô ta.

“Có thể cô ấy không phải mất tích.”

Đồng tử của Hứa Minh Châu khẽ co lại.

“Thi thể nữ vô danh được phát hiện trong kho lạnh tòa nhà cũ… trong dạ dày có nhẫn cưới của Ôn Đường.”

Hứa Minh Châu che miệng lại:

“Sao có thể…”

Phản ứng của cô ta quá tự nhiên.

Tự nhiên đến mức…nếu tôi không tận mắt thấy cô ta khóa cửa năm đó, có lẽ chính tôi cũng sẽ nghĩ mình hiểu lầm cô ta.

Lục Trầm Chu bắt đầu truy hỏi từng câu một.

Đã từng thấy chiếc nhẫn chưa?

Có từng đến tòa nhà thí nghiệm cũ không?

Có từng sử dụng hệ thống quản lý cửa không?

Hứa Minh Châu bỗng cao giọng:

“Năm đó chính cô ta tự bỏ đi mà!”




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.