“Thế hôm nay anh có ngăn em không?”
“Nếu em làm loạn thì công ty phải làm sao?”
Anh ta lập tức tiếp lời, như thể câu này đã được chuẩn bị từ trước.
Tôi bật cười.
“Hóa ra anh biết em có thể làm loạn.”
Sắc mặt Cố Trạch trầm xuống.
“Khương Lê, Minh Châu không phải xưởng nhỏ. Hôm nay có biết bao nhiêu ông chủ, bao nhiêu phóng viên có mặt ở đó. Nếu em lao lên sân khấu, thứ bị hủy hoại không chỉ là anh mà còn là bát cơm của hàng trăm nhân viên.”
“Anh lấy hàng trăm người ra ép em?”
“Anh chỉ muốn em nhìn rõ hiện thực.”
Anh ta mở cặp tài liệu, lấy ra một tập hồ sơ rồi đẩy tới trước mặt tôi.
Giấy trắng mực đen.
In ngay ngắn rõ ràng.
“Đây là thỏa thuận ly hôn.”
Tôi cụp mắt nhìn xuống.
“Ngay cả thứ này anh cũng chuẩn bị sẵn rồi.”
“Trước sau gì cũng phải nói.”
Giọng điệu của Cố Trạch càng bình tĩnh hơn, như thể cuối cùng cũng bước vào lĩnh vực đàm phán mà anh ta am hiểu nhất.
“Căn nhà thuộc về em, chiếc xe cũng thuộc về em. Anh sẽ cho em thêm một khoản tiền nữa. Năm năm qua em không đi làm, sau khi rời khỏi anh vẫn phải sống. Chỉ có một điều kiện thôi, sáng mai đi làm thủ tục. Đối ngoại sẽ nói chúng ta đã hòa bình chia tay từ lâu. Chuyện tối nay, em đừng nhắc lại nữa.”
Tôi nhìn chằm chằm vào bản thỏa thuận.
Góc giấy đè lên vệt nước trên mặt bàn trà, dần dần thấm ra một vòng nhăn nhúm.
“Hòa bình chia tay?”
“Như vậy là tốt nhất cho em.”
“Cố Trạch, anh thật sự nghĩ rằng năm đó em lấy anh chỉ vì nhà cửa và thẻ ngân hàng sao?”
Anh ta ngẩng đầu nhìn tôi.
Lần đầu tiên không né tránh.
“Khương Lê, chúng ta đừng tự lừa mình nữa. Năm đó anh nghèo đến trắng tay, em lấy anh, anh biết ơn em. Nhưng những năm gần đây, anh từng bước đi đến vị trí hôm nay, còn em thì không theo kịp anh nữa.”
Chiếc ly trong tay tôi khẽ chạm vào mặt bàn trà, phát ra tiếng vang trong trẻo.
Anh ta tiếp tục nói.
“Những chuyện anh kể khi về nhà, em không hiểu. Những người anh gặp, em không quen biết. Những đêm anh làm việc đến khuya, em chỉ biết mang cho anh một bát canh.”
“Những điều đó không phải không tốt, nhưng thứ anh cần không chỉ là một người phụ nữ biết chờ cửa.”
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt.
Năm năm trước, khi anh ta sốt nằm trong căn phòng thuê chật hẹp, sốt đến mức nói còn không rõ chữ, là tôi nửa đêm ôm hòm thuốc chạy qua ba con phố.
Khi ấy anh ta nắm chặt tay áo tôi mà nói:
“Khương Lê, chờ đến ngày anh đứng dậy được, anh sẽ không để em chịu bất kỳ tủi thân nào.”
Con người một khi đã đứng lên được rồi…
Việc đầu tiên lại là chê bàn tay từng đỡ mình quá thô ráp.
“Lâm Mạn hiểu được sao?”
“Cô ấy có thể giúp anh.”
“Cô ấy đã giúp anh điều gì?”
Giọng Cố Trạch trở nên cứng rắn.
“Cô ấy đi gặp khách hàng cùng anh, thức đêm làm phương án cùng anh, thay anh chắn rượu, thay anh xử lý đống hỗn độn trong công ty.”
“Còn em thì sao? Em ở nhà chăm hoa, cắm bình, nghiên cứu xem tối nay nấu món gì.”
“Cho nên cô ta trở thành đồng sáng lập.”
“Cô ấy xứng đáng.”
Ba chữ ấy rơi xuống.
Căn phòng khách yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng kim đồng hồ.
Tôi gật đầu.
“Vậy em không xứng.”
Cố Trạch tránh ánh mắt tôi.
“Đừng nói kiểu mỉa mai như thế nữa. Ký đi. Chín giờ sáng mai anh sẽ bảo tài xế tới đón em.”
Tôi cầm bản thỏa thuận lên, lật tới trang cuối cùng.
Tên của anh ta đã được ký sẵn.
Cố Trạch đưa bút cho tôi.
“Khương Lê, giữ chút thể diện đi.”
Tôi nhận lấy cây bút.
Dưới ánh mắt chăm chú của anh ta, tôi ký tên mình xuống.
Cố Trạch khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Tôi khép bản thỏa thuận lại rồi đẩy về phía anh ta.
“Cố Trạch.”
Anh ta cất tài liệu vào trong cặp.
“Còn chuyện gì nữa sao?”
“Anh nhìn kỹ chưa?”
“Hả?”
Tôi chỉ vào tập hồ sơ.
“Đừng ký nhầm đấy.”
Cố Trạch bật cười.
Trong nụ cười ấy mang theo sự khoan dung của một kẻ chiến thắng.
“Loại tài liệu này, anh lại có thể nhìn nhầm sao?”
Tôi cũng cười.
“Vậy thì tốt.”
Ngày hôm sau, tôi không để tài xế của Cố Trạch tới đón.
Tôi tự mình đến Cục Dân chính.
Cố Trạch đến rất đúng giờ.
Lâm Mạn cũng tới.
Cô ta đứng dưới bậc thềm, cầm áo khoác giúp Cố Trạch, giống như một nữ chủ nhân đã sớm dọn vào nhà.
Khi tôi bước tới, cô ta là người lên tiếng trước.
“Cô Khương, chuyện tối qua mong cô đừng để bụng. Cố tổng cũng chỉ vì công ty thôi.”
Tôi nhìn cô ta.
“Cô gọi anh ta là Cố tổng à?”
Nụ cười trên mặt Lâm Mạn khựng lại trong chốc lát.
Cố Trạch bước lên chắn trước mặt cô ta.
“Khương Lê, đừng làm khó cô ấy.”
Tôi nói:
“Tôi chỉ hỏi một câu thôi mà.”
Lâm Mạn dịu dàng đáp:
“Tôi quen rồi, ở công ty vẫn gọi như vậy.”
“Trên giường cũng gọi như thế sao?”
Sắc mặt Cố Trạch lập tức sa sầm.
“Đủ rồi.”
Lâm Mạn cúi đầu, giọng càng nhẹ hơn.
“Cố tổng, thôi đi. Cô Khương đang buồn, cứ để cô ấy nói vài câu vậy.”
Cô ta rất biết chọn hoàn cảnh.
Trước cổng Cục Dân chính người qua kẻ lại không ít.
Đã có vài ánh mắt tò mò nhìn sang đây.
Cố Trạch hạ thấp giọng.
“Khương Lê, đừng làm mất nốt chút thể diện cuối cùng.”
Tôi không nói thêm gì nữa.
Thủ tục ly hôn được giải quyết rất nhanh.
Nhân viên tiếp nhận hồ sơ nhìn chúng tôi một cái, lại nhìn Lâm Mạn đang đứng đợi phía sau Cố Trạch.
Môi khẽ động.
Nhưng cuối cùng chỉ đưa hai cuốn sổ ra.
“Cầm cho kỹ.”
Cuốn giấy chứng nhận mỏng manh rơi vào tay tôi.
Nhẹ hơn tôi tưởng rất nhiều.
Cố Trạch nhét cuốn của mình vào túi áo rồi xoay người định đi.
Tôi gọi anh ta lại.
“Cố Trạch.”
Anh ta dừng bước.
“Anh và cô ta bắt đầu từ khi nào?”
Ngón tay Lâm Mạn đưa lên chỉnh chiếc vòng tay trên cổ tay.
Hết vòng này đến vòng khác.
Chuỗi dây mảnh phát ra những tiếng leng keng rất khẽ.
Cố Trạch im lặng vài giây.
“Nửa năm trước.”
Lâm Mạn bỗng ngẩng đầu, nhỏ giọng sửa lại.
“Cố tổng, là bảy tháng rồi.”
Cố Trạch nhìn cô ta một cái nhưng không trách móc.
Tôi gật đầu.
“Thì ra sinh nhật tôi năm ngoái, lúc anh nói đang đi công tác, thật ra là đi kỷ niệm ngày quen nhau với cô ta.”
Sắc mặt Cố Trạch cuối cùng cũng thay đổi đôi chút.
“Khương Lê, mọi chuyện đã kết thúc rồi, đừng lật lại chuyện cũ nữa.”
“Nợ cũ kiểu gì cũng phải tính.”
“Rốt cuộc em còn muốn thế nào?”
Tôi cất giấy chứng nhận ly hôn vào túi xách.
“Về nhà dọn đồ.”
Lâm Mạn như trút được gánh nặng, khẽ mỉm cười.
“Cô Khương, căn nhà Cố tổng để lại cho cô rồi, cô từ từ dọn cũng được. Chỉ là có vài tài liệu của công ty, tốt nhất hôm nay để tài xế mang về luôn.”
Tôi nhìn cô ta.
“Cô gấp lắm sao?”
Lâm Mạn nghẹn lời, quay đầu nhìn Cố Trạch.
Giọng Cố Trạch lạnh đi.
“Cô ấy nhắc không sai. Trong phòng làm việc có vài tài liệu từ thời kỳ đầu của Minh Châu, em đừng đụng vào.”
“Tài liệu thời kỳ đầu?”
“Không có ích gì với em đâu.”