Người Cứu Tôi Hai Lần

Người Cứu Tôi Hai Lần



06

Ngày hôm sau, tôi thức dậy một cách tự nhiên.

Giờ này, Hoắc Diên Triệt đã đến tập đoàn Hoắc thị làm việc.

Tôi chợt nhớ hôm nay có hẹn gặp Giang Húc An ở quán cà phê.

Mấy hôm trước, anh ta vừa thám hiểm một hố trời dưới nước nổi tiếng.

Và chụp được vài tấm ảnh quý giá về các sinh vật dưới nước.

Anh nói sẽ đưa cho tôi để phục vụ nghiên cứu.

Ngoài chuyện công việc, tôi còn có vài chuyện riêng muốn hỏi cho rõ.

Trước khi ra khỏi nhà.

Tôi nhớ tới bản thỏa thuận ly hôn đã ký tối qua.

Thuận tay tháo chiếc nhẫn cưới xuống.

Đặt lên bàn trang điểm.

Trong quán cà phê.

Giang Húc An đưa tập ảnh cho tôi.

Tôi cẩn thận xem qua một lượt.

Sau đó cất chúng đi.

“Cảm ơn anh.”

Giang Húc An nhìn tôi, ý vị sâu xa:

“Giữa chúng ta còn cần khách sáo vậy sao?”

Dường như anh đang nhắc nhở tôi.

Rằng chúng tôi từng yêu nhau suốt ba năm.

Tôi không muốn nhớ lại những chuyện cũ ấy.

Liền đổi chủ đề:

“Giang Húc An, chuyện em bị say Nitơ năm năm trước…”

“Người thợ lặn đã cứu em là ai?”

“Anh còn nhớ mặt người đó không?”

Trong môi trường nước sâu.

Tỷ lệ cứu sống một người bị say Nitơ vốn đã rất thấp.

Huống chi dưới đáy biển áp lực cực lớn.

Muốn cứu người còn phải trải qua thời gian giảm áp kéo dài.

Đợi áp suất trong cơ thể trở về bình thường mới có thể nổi lên mặt nước.

Nếu không sẽ mắc bệnh giảm áp.

Để lại tổn thương vĩnh viễn cho cơ thể.

May mà khi đó khu vực giảm áp có lắp đặt khoang giảm áp dưới nước.

Lại thêm người cứu tôi không hề bỏ cuộc.

Luôn ở bên cạnh.

Thế nhưng lúc ấy thần trí tôi vô cùng hỗn loạn.

Khi tỉnh lại trong bệnh viện.

Tôi đã quên mất phần lớn những gì xảy ra.

Trong đầu chỉ còn sót lại vài hình ảnh mơ hồ.

Giang Húc An im lặng một lát.

Rồi chậm rãi đáp:

“Lúc đó người ấy mặc đồ lặn, đeo kính lặn.”

“Anh không nhìn rõ mặt.”

“Em hỏi chuyện này làm gì? Chuyện cũng qua lâu rồi mà.”

Suốt những năm qua.

Tôi vẫn luôn cố gắng tìm tung tích người đó.

Anh đã cứu mạng tôi.

Vậy mà đến tên tuổi của anh tôi cũng không biết.

Có thể kéo một người bị say Nitơ từ vùng nước sâu lên.

Lại còn phải cùng người đó vượt qua quá trình giảm áp dài đằng đẵng.

Thì chẳng khác nào đánh đổi mạng sống để cứu người.

Tôi không biết trong lúc cứu tôi.

Anh ấy có mắc bệnh giảm áp hay không.

Có để lại di chứng gì không.

Tôi muốn biết anh ấy vẫn bình an.

Cũng muốn đích thân nói lời cảm ơn.

Tôi tiếp tục truy hỏi:

“Thật sự không nhớ chút gì sao?”

“Chiều cao thế nào? Khoảng bao nhiêu tuổi?”

Giang Húc An đưa tay sờ sống mũi.

Ngập ngừng đáp:

“Chắc khoảng… một mét bảy lăm.”

“Độ hơn bốn mươi tuổi.”

“Nếu người ta không để lại tên tuổi hay cách liên lạc.”

“Thì chứng tỏ không muốn em tìm thấy đâu.”

Tôi rơi vào im lặng.

Quả thật.

Người đó dường như không muốn để tôi tìm được.

Ánh mắt Giang Húc An bất chợt dừng lại trên ngón tay tôi.

Đôi mắt anh sáng lên.

“Em không đeo nhẫn cưới?”

“Hôn nhân gặp vấn đề rồi sao?”

“Thịnh Hạ, anh đã nói làm dâu hào môn đâu có dễ…”

Tôi lập tức ngắt lời:

“Chuyện đó không liên quan tới anh.”

Giang Húc An thoáng thất vọng.

Khẽ hỏi:

“Thịnh Hạ…”

“Em vẫn còn trách anh vì năm đó đã bỏ em lại sao?”

07

Đứng từ góc độ của một người bạn lặn để phân tích lý trí tình huống năm đó.

Giang Húc An đã từng cố cứu tôi, nhưng khi ấy hành vi của tôi hoàn toàn mất kiểm soát.

Anh ta căn bản không thể giữ nổi tôi.

Trong khi đó, bình oxy của anh sắp cạn kiệt.

Nếu tiếp tục kéo dài, cả hai chúng tôi đều sẽ ch//ết dưới đáy nước.

Anh lựa chọn rời đi trước, ít nhất còn có thể giữ lại một mạng sống.

Trong giới lặn, xét trên phương diện của một người bạn lặn, anh đã làm tròn trách nhiệm của mình.

Nhưng nếu đứng trên lập trường của một người yêu…

Kể từ khoảnh khắc anh bỏ mặc tôi lại dưới đáy nước và tự mình bơi lên mặt biển.

Thì chúng tôi đã định sẵn không thể tiếp tục được nữa.

Những năm qua, Giang Húc An vẫn chưa thể buông bỏ tôi.

Tôi biết anh vẫn luôn chờ ngày tôi và Hoắc Diên Triệt ly hôn.

Nhưng cho dù tôi thật sự ly hôn với Hoắc Diên Triệt.

Thì giữa tôi và Giang Húc An cũng không còn bất kỳ khả năng nào nữa.

Thu lại dòng suy nghĩ, tôi bình thản nói:

“Em không trách anh, chỉ là chúng ta không hợp.”

“Giang Húc An, quên em đi. Anh nên bắt đầu một mối quan hệ mới rồi.”

Vành mắt Giang Húc An hơi đỏ lên:

“Thịnh Hạ, năm đó chúng ta đã sắp kết hôn rồi. Em bảo anh phải buông bỏ em thế nào đây?”

“Không biết bao nhiêu đêm, anh giật mình tỉnh dậy giữa ác mộng.”

“Anh vô cùng hối hận vì đã bỏ em lại năm ấy.”

“Nếu được làm lại một lần nữa, anh thà cùng em ch//ết dưới đáy biển còn hơn.”

Tôi lập tức ngắt lời:

“Xui xẻo quá.”

“Anh có thể đừng nói những lời như vậy được không? Sống không tốt sao?”

Nói xong, tôi đứng dậy.

“Hãy trân trọng mạng sống của mình. Tôi đi đây.”

Giang Húc An cũng đứng lên, bước về phía tôi:

“Anh đưa em về.”

“Không cần đâu, tôi lái xe tới mà.”

Tôi vẫy tay với anh.

“Tạm biệt.”

Cảnh tượng trong quán cà phê ấy.

Vừa hay bị một người bạn của Hoắc Diên Triệt nhìn thấy.

Anh ta chụp lại rồi gửi cho Hoắc Diên Triệt:

【Anh Hoắc, đây là chị dâu phải không?】

Trong văn phòng tổng tài tập đoàn Hoắc thị.

Hoắc Diên Triệt nhìn tấm ảnh tôi và Giang Húc An đang vẫy tay tạm biệt nhau.

Ánh mắt dần trở nên u ám.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.