Sau khi kết hôn với vị tổng tài mắc chứng mất ngôn ngữ, chuyện chăn gối giữa chúng tôi đặc biệt hòa hợp.
Thế nhưng suốt ba năm ròng.
Bụng tôi vẫn chẳng có chút động tĩnh nào.
Tôi vừa bực vừa sốt ruột:
“Hoắc Diên Triệt, anh cũng phải cố gắng hơn chứ! Rốt cuộc anh có được không vậy?”
Ngay lúc ấy.
Trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện những dòng bình luận.
【Nữ phụ vốn là người khó mang thai, lấy tư cách gì trách nam chính không cố gắng?】
【Ba năm nay nam chính còn chưa đủ phối hợp à? Nếu đổi thành nữ chính dễ thụ thai thì một lần là trúng ngay rồi.】
【Không sao đâu, hôm qua ở bữa tiệc giới thượng lưu, nam chính và nữ chính đã gặp lại nhau rồi.】
【Tờ đơn ly hôn nam chính chuẩn bị đang nằm trong ngăn kéo thư phòng đấy, nữ phụ mau nhường chỗ đi.】
Sau một hồi thân mật.
Hoắc Diên Triệt dùng thủ ngữ hỏi tôi:
“Có muốn thử thêm lần nữa không?”
Tôi sững người.
Sau đó lập tức đi vào thư phòng của anh.
Quả nhiên tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn trong ngăn kéo.
Tôi thất vọng nhìn anh:
“Anh muốn ly hôn với em sao?”
1
“…”
Hoắc Diên Triệt lặng lẽ nhìn tờ đơn ly hôn.
Anh gõ một hàng chữ trên điện thoại rồi đưa cho tôi.
【Thịnh Hạ, em có yêu anh không?】
Tôi nhìn những chữ ấy mà ngẩn người.
Tôi và Hoắc Diên Triệt quen nhau qua mai mối.
Giữa chúng tôi vốn không có nền tảng tình cảm.
Yêu hay không.
Từ trước đến nay tôi vẫn nghĩ điều đó không quan trọng.
Ba năm kết hôn.
Chúng tôi cực kỳ hòa hợp.
Năm năm trước.
Hoắc Diên Triệt mắc chứng mất ngôn ngữ.
Không thể mở miệng nói chuyện nữa.
Nhưng chúng tôi lại có cách giao tiếp riêng.
Một thứ ngôn ngữ không lời chỉ thuộc về hai người.
Dù không thể gọi là tình yêu.
Nhưng tôi vẫn luôn cảm thấy.
Linh hồn của chúng tôi rất đồng điệu.
Tôi nhìn anh rồi hỏi ngược lại:
“Điều đó quan trọng sao?”
“Anh thừa biết cuộc hôn nhân này vốn là đôi bên cùng có lợi.”
Ánh mắt Hoắc Diên Triệt lập tức tối xuống.
Cảm xúc nồng nhiệt vừa rồi cũng nhanh chóng tan biến.
Anh xoay người đi vào phòng tắm.
Mở vòi nước để xối lên người.
2
Những dòng bình luận lại lướt qua trước mắt tôi:
【Đương nhiên là quan trọng rồi.】
【Điều Hoắc Diên Triệt muốn là một người thật lòng yêu anh ấy.】
【Nữ phụ không yêu anh ấy mà vẫn chiếm giữ vị trí bên cạnh anh ấy.】
【Đâu giống nữ chính, tình yêu dành cho nam chính luôn thẳng thắn và chân thành, chưa từng ngại ngần nói ra.】
【Nữ chính Kiều Chi là thiên kim tiểu thư, môn đăng hộ đối với Hoắc Diên Triệt.】
【Nếu không phải năm năm trước Hoắc Diên Triệt mắc chứng mất ngôn ngữ, lại đúng lúc Kiều Chi ra nước ngoài học tập, thì làm gì đến lượt Thịnh Hạ gả vào hào môn?】
【Giờ Kiều Chi đã về nước rồi, Hoắc Diên Triệt đương nhiên phải tìm lý do ly hôn với cô ta.】
【Buồn cười thật, Thịnh Hạ còn mơ tưởng sinh con cho Hoắc Diên Triệt.】
【Chẳng phải chỉ đang nhòm ngó tài sản nhà họ Hoắc và gen ưu tú của Hoắc Diên Triệt sao?】
【Đáng tiếc cố gắng suốt ba năm vẫn không mang thai nổi.】
【Cuối cùng cũng chỉ là công cốc thôi.】
03
Tôi đột nhiên cảm thấy mọi thứ thật vô vị.
Ba năm qua, quả thực tôi đã rất nghiêm túc chuẩn bị mang thai.
Gia thế của Hoắc Diên Triệt tốt, gen cũng tốt.
Điều đó không thể phủ nhận.
Nhưng việc tôi muốn có con không phải vì nhòm ngó tài sản nhà họ Hoắc.
Tôi là một nhà nghiên cứu khoa học dưới nước.
Công việc hằng ngày là nghiên cứu các sinh vật biển.
Lặn hang động là một trong những môn thể thao mạo hiểm nguy hiểm nhất.
Năm năm trước, trong một lần thám hiểm hang động dưới nước, tôi bị say Nitơ, suýt nữa mất mạng.
Hiện giờ tôi đã chuyển công tác.
Tần suất xuống nước ngày càng ít đi.
Nhưng tình yêu dành cho lặn biển vẫn chưa từng giảm bớt.
Tôi luôn không kiềm chế được ý nghĩ muốn tiếp tục khám phá và mạo hiểm.
Sau khi kết hôn, tôi muốn sinh một đứa con.
Có thêm một sợi dây ràng buộc.
Tôi mới có thể cam tâm tình nguyện từ bỏ niềm đam mê lặn biển.
Đúng như những dòng bình luận đã nói.
Tôi cố gắng suốt ba năm.
Vẫn không thể mang thai.
Tôi luôn nghĩ nguyên nhân nằm ở Hoắc Diên Triệt.
Không ngờ…
Vấn đề lại nằm ở chính tôi.
Ở trong môi trường nước sâu suốt thời gian dài.
Cơ thể khó tránh khỏi bị nhiễm lạnh, khó thụ thai.
Ba năm trước.
Ông cụ Hoắc sắp xếp cho tôi và Hoắc Diên Triệt xem mắt.
Có lẽ khi ấy anh chọn tôi.
Là vì sau khi mắc chứng mất ngôn ngữ, anh chỉ có thể hạ thấp tiêu chuẩn của mình.
Giờ đây.
Nếu bạch nguyệt quang của anh đã trở về.
Tôi cũng chẳng cần tiếp tục dây dưa nữa.
Nghĩ vậy.
Tôi ký tên lên bản thỏa thuận ly hôn.
Đợi đến khi Hoắc Diên Triệt bước ra khỏi phòng tắm…
Tôi đưa nó cho anh.
Bình thản nói:
“Em ký rồi.”
“Ngày mai em sẽ chuyển đi.”